Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

anh ấy cuồng yêu tôi Chương 28: Sentiment

Cài Đặt

Chương 28: Sentiment

[“Anh chưa từng..”]

“Đúng vậy! Hoàn toàn thất vọng!”

Chu Tích Tuyết không nhịn được mắng cho sướng miệng.

Vừa nãy cô thật ra cũng muốn nhìn xem, dù sao họ cũng là vợ chồng, nhìn một chút có sao đâu. Từ trước đến nay, cô mới chỉ thấy nửa thân trên của anh, còn phong cảnh phía dưới thế nào thì vẫn chưa biết a.

Cận Dập nghe vậy khẽ nhíu mày, dường như có chút khó hiểu, hơi nghiêng đầu. Anh nhìn theo ánh mắt cô xuống cơ thể mình, nếu anh không nhầm, trước đây cô dường như rất thích vuốt ve bụng anh.

Nhưng giờ thì cô lại không thèm nhìn một cái.

Cận Dập dường như tin lời Chu Tích Tuyết nói là thật, liền chất vấn cô: “Chỗ nào làm em thất vọng?”

Chỉ cần cô nói ra, anh sẽ cố gắng làm cô hài lòng.

Chu Tích Tuyết không thể bịa thêm được nữa, đành đẩy Cận Dập, giống như đẩy một ngọn núi lớn, bắt anh đi tắm.

“Đừng nói nhảm nữa, anh mau đi tắm đi.”

Lần này Cận Dập lại khá ngoan ngoãn, bị cô đẩy vào phòng tắm đứng im.

Anh có vẻ đang suy nghĩ gì đó, có chút thất thần.

Cùng lúc đó, Chu Tích Tuyết cũng nhân cơ hội trốn khỏi phòng tắm.

Cô chỉ đơn thuần muốn thưởng thức cơ thể Cận Dập thôi, hoàn toàn không có bất kỳ ý nghĩ đen tối nào, nhiều nhất cũng chỉ là muốn sờ thử các loại cơ bắp. Lần cắn ngực anh ấy cũng tuyệt đối không phải là trêu ghẹo gì cả.

Thế nhưng, không biết có phải vì cô em họ Lâm Mân hay không mà trong đầu Chu Tích Tuyết bỗng dưng xuất hiện một vài từ ngữ xa lạ được thêm vào một cách mạnh mẽ: rối loạn chức năng X, hàng khủng, một đêm n lần…

Là một cô gái chưa từng tiếp xúc với chuyện tình ái, Chu Tích Tuyết chỉ có thể tìm hiểu về những điều này qua một vài đoạn văn tự và phim ảnh ngắn ngủi.

Cô không táo bạo như Lâm Mân, cũng không thẳng thắn như Lâm Mân. Trong đầu cô mơ hồ hiện lên dáng đi khác lạ của Lâm Mân vào một ngày sau buổi hẹn hò với bạn trai vận động viên kia.

Lúc đó cô còn quá ngây thơ, cứ nghĩ chân Lâm Mân không thoải mái, còn quan tâm hỏi có cần đi gặp bác sĩ không.

Lâm Mân lúc ấy vẻ mặt thẹn thùng nói: “Chị, chị cố ý trêu em phải không?”

Điều đó làm Chu Tích Tuyết không hiểu ra sao.

Mặc dù đúng là vậy, Chu Tích Tuyết hiện tại vẫn chưa thực sự hiểu vì sao lúc đó Lâm Mân lại đi đứng kỳ lạ đến thế.

Chỉ là, trực giác mách bảo cô, chắc chắn không đơn giản như vậy.

Khi bước ra khỏi phòng tắm, má Chu Tích Tuyết vẫn còn nóng bừng, mãi không dịu đi.

Nhưng nghĩ lại thì, Cận Dập lần này phong trần mệt mỏi trở về, hẳn là đã tiêu hao rất nhiều thể lực.

Nghĩ vậy, cô liền đi về phía nhà bếp.

Đêm đã về khuya, đã 10 giờ tối.

Chu Tích Tuyết không định làm phiền Renee đang nghỉ ngơi, vì những người làm công đều rất vất vả.

Cô hoàn toàn có thể tự mình hâm nóng đồ ăn bằng lò vi sóng, hoặc dựa vào nguyên liệu có sẵn trong tủ lạnh để làm thêm món gì đó.

Việc trở thành một người vợ hiền dâu đảm không khiến Chu Tích Tuyết hứng thú. Chẳng qua, sự quan tâm giữa người với người là có qua có lại. Nếu Cận Dập đã chu toàn lo lắng ba bữa một ngày cho cô, thì việc cô chuẩn bị chút đồ ăn khuya cho anh cũng coi như là đáp lễ.

Khi Cận Dập tắm xong và tìm thấy Chu Tích Tuyết, điều anh nhìn thấy là hình ảnh ấm áp trước mắt:

Ánh sáng ấm áp từ nhà bếp chiếu rọi, vợ anh đang chuẩn bị đồ ăn. Cô mặc một chiếc váy ngủ lụa màu khói, mái tóc dài mềm mại buông xõa trên vai, toát lên vẻ điềm tĩnh và dịu dàng.

Cận Dập nhận ra Chu Tích Tuyết đã là người nhà của mình là nhờ những lời nói của viên cảnh sát tên Felix qua điện thoại, điều đó khiến anh cảm thấy thân thuộc một cách khó tả.

Nhưng trước đó, cô đã ngày qua ngày không ngừng nói bên tai anh: “Em là vợ của anh, anh là chồng của em. Chúng ta phải yêu thương nhau thật tốt.”

Cô thường xuyên gọi anh là “chồng” một cách bất chợt, khi thì với giọng điệu ngọt ngào, khi thì với vẻ mặt tủi thân.

Mặc dù ban đầu anh rất bài xích và khó chịu với cách gọi này, nhưng giờ thì anh đã nghe đến mức chai sạn rồi.

Lúc này, Chu Tích Tuyết đang đeo găng tay, mang món mặn đã hâm nóng từ lò vi sóng ra. Thấy Cận Dập xuất hiện ở cửa, cô ra hiệu cho anh: “Mau lại đây ăn cơm.”

Cô không đủ tự nhiên để nhìn thẳng vào anh, vừa nói xong liền cúi đầu xuống ngay lập tức.

Việc từng thân mật với anh không nhất thiết sẽ ngay lập tức làm tăng thêm tình cảm giữa hai người, ngược lại còn khiến cô có chút ngại ngùng.

Giống như sau khi đã làm một việc gì đó theo cảm xúc bộc phát, khi adrenaline trở lại mức bình thường, người ta sẽ tự vấn liệu mình vừa rồi có quá điên rồ không.

Chu Tích Tuyết hiện tại đang ở trong trạng thái nửa vời như vậy, cô cần phải làm gì đó để phân tán sự chú ý của mình.

Món mặn hâm nóng lại thì hương vị cũng tương tự, nhưng nếu hâm nóng lại món chay thì cô luôn cảm thấy không ngon.

Cô định đi xào thêm một đĩa cải thìa, cũng vừa hay mượn cơ hội này để tránh giao tiếp trực tiếp với anh.

“Anh ăn trước đi, em làm thêm món này…”

Thế nhưng, mọi việc không như mong muốn.

Chưa đợi Chu Tích Tuyết nói hết câu, một cảm giác áp bách bao trùm lấy cô, rồi người phía sau ôm chầm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên.

Chu Tích Tuyết đã chấp nhận số phận, trước mặt anh cô chẳng khác nào một con gà con yếu ớt. Anh muốn xách thì xách, muốn ôm thì ôm, bất kể cô giãy giụa thế nào cũng vô ích.

Hơn nữa, cô cũng hoàn toàn không định giãy giụa.

Việc muốn cự còn nghênh đôi khi không phải là một mánh khóe, mà là biểu hiện của tiềm thức sâu thẳm trong lòng.

Cô vẫn luôn rất thích tiếp xúc cơ thể với anh, nhưng cũng có lúc nảy sinh những suy nghĩ mâu thuẫn. Rốt cuộc, cô chưa từng có kinh nghiệm tình cảm tương tự, cũng không có bất kỳ ai chỉ dẫn, cứ như mò đá qua sông vậy.

Cận Dập ôm Chu Tích Tuyết đến bàn ăn, trực tiếp để cô ngồi lên đùi mình. Có vẻ anh rất thích tư thế này.

Chu Tích Tuyết ngoan ngoãn rúc vào lòng Cận Dập, bất động, cũng không nghiêng đầu nhìn anh.

Anh ôm lấy cô, mùi hương thoang thoảng của Cận Dập sau khi tắm xong, cùng với khí chất vô hại toát ra từ anh, khiến cô theo bản năng muốn lại gần.

Trong phòng ăn yên tĩnh, người phía sau trầm giọng nói: “Renee bảo em tuyệt thực.”

Cận Dập không phải không biết chuyện Chu Tích Tuyết cả ngày không ăn uống gì.

Theo lời Renee, nữ chủ nhân trong nhà vì bất mãn khi bị nhốt trong phòng nên đã tuyệt thực để phản đối.

Cô đã không ăn gì cả ngày.

Chu Tích Tuyết có chút ngây người: “Hả?”

Nói thế nào nhỉ?

Cô chỉ là vì thức khuya nên ban ngày ngủ bù thôi, sao có thể tuyệt thực chứ.

“Không có mà.” Cô quả quyết nói.

“Vậy sao?”

Cận Dập dường như không tin lời biện hộ của Chu Tích Tuyết. Anh kiên nhẫn dùng dao nĩa cắt một miếng thịt bò, rồi đưa đến bên môi cô, ý bảo cô há miệng.

Chu Tích Tuyết nhìn miếng thịt bò được đưa đến trước mặt, bỗng dưng cảm thấy xấu hổ.

Hóa ra, được đút ăn lại có cảm giác kỳ lạ đến vậy sao?

Thôi, cô vẫn nên tự ăn thì hơn.

“Em tự làm được rồi.”

Nhưng Cận Dập có vẻ khá kiên quyết. Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của anh cầm dĩa, thấy cô định giành lấy thì nhẹ nhàng nâng tay lên né tránh.

Chu Tích Tuyết trong thoáng chốc không với tới, nửa người dán chặt vào lồng ngực anh, cảm giác mình như một con khỉ bị trêu chọc.

Cô quay đầu lườm anh một cái, má ửng hồng, đôi mắt đen láy như đá quý sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm vào anh.

Nhưng cũng chính khoảnh khắc ánh mắt giao nhau ấy, tựa như tia lửa điện vụt qua, ngay lập tức gieo vào lòng cô những cảm giác tê dại khó tả.

Lúc này, Chu Tích Tuyết mới cuối cùng nhìn rõ trang phục của Cận Dập sau khi tắm.

Hai người mặc cùng một kiểu đồ ngủ, đều là lụa tơ tằm màu khói bụi.

Cô mặc váy hai dây, còn anh là áo dài tay và quần dài. Nhìn qua cứ như đồ đôi.

Chu Tích Tuyết khẳng định Cận Dập chắc chắn là cố ý.

Hừ, đúng là học nhanh như quỷ.

Bắt chước cách ăn mặc của cô thì thôi đi, anh còn cố tình không cài hết nút áo, để lộ một khoảng da thịt trước ngực.

Chu Tích Tuyết trong lòng thoáng hiện lên ý nghĩ nửa như làm nũng, nửa như trêu chọc, cả người theo đó cũng dần thư giãn hơn nhiều.

Cũng may là Cận Dập bây giờ không còn giữ cái dáng vẻ lạnh lùng như băng nữa, khóe môi cong cong, nở nụ cười có chút lười biếng lại hơi hư hỏng.

Chính nụ cười hiếm thấy ấy khiến lòng Chu Tích Tuyết mềm nhũn.

Thật ra, Cận Dập hoàn toàn không cố ý trêu ghẹo cô. Chỉ là vì khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, khiến anh dần dỡ bỏ mọi phòng bị, một cách rất tự nhiên mà để lộ ra mặt dịu dàng, vô hại nhất của mình.

Dù sao, anh vẫn là một người đàn ông, bản năng vốn đã mang theo ham muốn chinh phục.

Chu Tích Tuyết lại lần nữa thử giật lấy cái nĩa trong tay anh, nhưng vẫn bị cánh tay dài của anh tránh đi.

Cô tức đến mức muốn thổ huyết, lập tức cúi đầu cắn một cái ngay vào yết hầu anh.

Chỉ nghe thấy một tiếng “Xi ——” trầm thấp vang lên từ cổ họng, nụ cười trên mặt anh cũng dần cứng lại.

Cận Dập cúi đầu nhìn Chu Tích Tuyết, đôi mắt xanh lam ngập tràn khao khát.

Anh đưa tay giữ lấy sau gáy cô, như thể hy vọng cô cắn mạnh thêm một chút nữa.

Đáng tiếc, cô rất nhanh đã buông ra, cả người cũng lui lại.

Chu Tích Tuyết cũng nhanh chóng nhận ra mình vừa rồi có hơi quá đà — cô rất rõ anh không chịu nổi kiểu trêu chọc như thế.

Nhưng khi đang đùa, chuyện vượt giới hạn là điều khó tránh, đâu thể hoàn toàn trách cô được.

Cô ngẩng đầu, cẩn thận nhìn về phía anh, đúng lúc bắt gặp ánh mắt anh nhìn lại.

“Được rồi, không đùa nữa, ăn cơm thôi.”

Chu Tích Tuyết nói một cách nhẹ nhàng, nhưng tim trong ngực lại đập thình thịch như trống trận.

Bầu không khí ái muội giữa hai người dường như bao trùm cả căn phòng, khiến lòng người mơ hồ xao động, nhưng lại không ai dám hành động bừa.

Cận Dập hiển nhiên không hứng thú với chuyện ăn uống, anh mở khóa điện thoại đặt trên bàn ăn, rồi bất chợt nói một câu:

“Thông tin liên quan đã được đưa lên rồi.”

Anh vừa nói xong liền đưa điện thoại cho Chu Tích Tuyết. Trên màn hình là tin tức mới nhất do đơn vị truyền thông uy tín nhất khu vực đăng tải:

【Vụ án mạng tại quán ăn đã được phá! Cảnh sát lần theo manh mối do một người dân cung cấp, thành công xác định nơi ẩn náu của hung thủ】

Chu Tích Tuyết nhận lấy điện thoại, nhanh chóng lướt qua nội dung.

Trong đó có một đoạn viết: “Cảnh sát đã phá án thành công nhờ sự giúp đỡ của một người dân nhiệt tình.”

Để đảm bảo quyền chủ động và uy tín của cơ quan điều tra, các thông tin chi tiết liên quan tạm thời chưa được công bố.

Sẽ không ai biết rằng, người dân ‘nhiệt tình’ đó đã từng liều mạng đối đầu với kẻ bắt cóc, suýt chút nữa mất mạng.

Chu Tích Tuyết vì thế mà cảm thấy vui mừng — cuối cùng! Tên tội phạm đáng ghét đó cũng bị đưa ra trước công lý!

Nhưng mà… người dân nhiệt tình kia, chính là Cận Dập sao?

Chu Tích Tuyết không khỏi liếc nhìn người đang ngồi bên cạnh, thì nghe thấy anh mở miệng nói:

“Còn nụ hôn mà em hứa với anh đâu?”

Chu Tích Tuyết: “……”

Sao anh vẫn còn nhớ nhung chuyện đó thế?

Trước đó cô chỉ tùy tiện qua loa với anh, nói là nếu anh giải thích rõ ràng thì cô sẽ suy nghĩ đến chuyện hôn anh thôi mà.

Những lời đó, qua cách anh hiểu lại trở nên đơn giản và thẳng thừng:

Anh nói chuyện, cô thì phải hôn anh.

Chu Tích Tuyết biết mình trốn không thoát, cũng không vòng vo thêm nữa, liền nghiêng người hôn một cái lên má Cận Dập.

“Chụt” một tiếng, có thể nói là thành ý đầy đủ.

Cận Dập hơi nhíu mày, rõ ràng không hài lòng với kiểu ứng phó này.

Một tay anh vòng ra sau eo cô, không cho cô cơ hội rút lui, tay còn lại nâng cằm cô lên, mạnh mẽ kéo cô lại gần mình.

Gần trong gang tất, hơi thở hai người giao nhau.

Chu Tích Tuyết cả người rối loạn, tim đập nhanh, hơi thở hỗn loạn, cơ thể cũng như đang khẽ run lên.

Dưới bất kỳ hoàn cảnh nào, càng chuẩn bị kỹ càng thì lại càng dễ sinh căng thẳng.

Ngược lại, những hành động bốc đồng trong lúc đầu óc nóng lên lại thường quyết đoán hơn, cũng ít sợ hãi hơn.

Không muốn thân mật với anh sao?

Nhưng cô đã ao ước được chạm vào bờ môi ấy từ rất lâu rồi.

Nghĩ đến đây, Chu Tích Tuyết nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng, đầy đặn tràn đầy sức sống của Cận Dập, trong lòng dâng lên một cảm giác nóng ruột muốn thử.

Ở một mức độ nào đó, chính Cận Dập đã cho cô đủ dũng khí.

Trong ánh mắt anh lộ ra vẻ dịu dàng cưng chiều một cách vô thức; nhìn thì có chút cường thế, nhưng lại luôn để quyền chủ động ở phía cô.

Chỉ đơn giản đối diện nhau thôi, mà dường như có thể kéo ra một lớp dịch thể trong suốt giữa không khí.

Lòng bàn tay anh vô thức vuốt ve gương mặt cô — mềm mại, mịn màng, khiến anh yêu thích đến mức không muốn rời tay.

Cảm giác ấy thực sự quá kỳ diệu, như thể một liều thuốc kích thích, làm cả người anh như có một dòng nhiệt lưu dâng trào mãnh liệt.

Cuối cùng, Chu Tích Tuyết tiến lại gần Cận Dập, lấy hết dũng khí hôn lên môi anh.

Lần đầu là bộc phát cảm xúc, lần thứ hai là âu yếm, còn lần này lại hoàn toàn là một sự thăm dò.

Theo bản năng, cô nhắm mắt lại, mọi cảm giác như được phóng đại lên gấp mấy lần. Những ngón tay vô thức nắm chặt vạt áo trước ngực anh, gần như bản năng mà mút lấy môi anh một cách bối rối, vụng về.

Tất cả suy nghĩ bây giờ đều trống rỗng, thân thể của cô cũng đang vô thức dán lấy anh, gắt gao dính vào nhau.

Lúc này đây, không có kẹo ở giữa, cô hôn càng thêm thuần túy. Mỗi một lần dùng sức tới gần, cô đều sẽ thử dùng đầu lưỡi đi liếm láp môi anh, cạy ra một khe hở, mang theo ý thăm dò mà tiến vào.

Nhưng mà, chỉ cần như thế này, đã chọc cho Cận Dập thở hồng hộc.

Anh dường như không thể thở nổi.

Giây phút này, Cận Dập rõ ràng cảm nhận được thế nào là thần hồn điên đảo. Toàn bộ cảm giác của anh đều bị cô khuấy động, tê rần, mất đi khả năng kiểm soát hơi thở.

Bàn tay anh vô thức siết lại, lòng bàn tay áp lên lưng cô, nhưng vẫn cảm thấy một khoảng trống mơ hồ, như thể đang cố nắm chặt điều gì đó mà không được.

Khi đầu lưỡi ẩm ướt, nóng bỏng và mềm mại kia tiến vào, anh gần như mất hết kiểm soát. Nhưng điều anh muốn không chỉ có thế, ham muốn trong lòng gào thét điên cuồng, muốn cô tiếp tục xâm nhập, muốn cô cắn anh mạnh hơn nữa. Dù có ngạt thở, anh cũng sẽ không đẩy cô ra.

Chu Tích Tuyết cũng làm như thế.

Cô vô thức khẽ cắn đầu lưỡi anh một cái, ngay sau đó liền nghe thấy anh bật ra một tiếng thở dốc. Giọng trầm khàn khẽ vang lên bên tai, gợi cảm đến mức khiến cô tê dại cả da đầu.

Nhưng thứ khiến cô run rẩy, nào chỉ là làn da — mà là cả đại não.

Lúc này, toàn thân cô mềm nhũn.

Tựa như vừa tỉnh từ một giấc mơ, khi mở mắt ra, cô và anh cũng đồng thời tách ra.

Khoảng cách giữa môi và môi còn chưa được một tấc, anh đã lập tức cúi đầu, trán kề trán cô, lưu luyến không rời.

Chu Tích Tuyết trong lòng mềm mại đến lạ, tay nhẹ nhàng vòng lấy cổ Cận Dập, cổ họng như có gì đó nghẹn lại, khó thốt thành lời.

Hai người cứ thế im lặng nhìn nhau một lúc, ánh mắt đượm đầy dục vọng.

Cho đến khi Chu Tích Tuyết nhẹ nhàng hỏi: “Lúc nãy anh sao lại bất động như vậy?”

Giọng nói của cô gần như thì thầm, nhưng anh vẫn nghe rõ từng chữ.

Cả quá trình cô cứ loạn nhịp, hôn bừa cắn loạn, còn anh thì thể hiện sự điềm tĩnh đến mức lạnh lùng.

Thế nhưng khi đối mặt với nghi vấn của cô, anh kịp thời trả lời: “Động như nào mới được?”

Câu hỏi khiến Chu Tích Tuyết hơi lúng túng, cô lại hỏi: “Anh chưa từng hôn ai khác sao?”

Cận Dập đáp: “Chưa từng.”

“Em cũng không có nhiều kinh nghiệm, nhưng dù sao anh cũng nên chủ động chút chứ…” Làm thế này khiến cô quá mức chủ động, cảm giác trải nghiệm cũng kém đi một ít.

Nghe vậy, Cận Dập chìm vào trầm tư

Nói xong, Chu Tích Tuyết đẩy nhẹ Cận Dập ra, không để anh chần chừ thêm: “Nhanh ăn cơm đi.”

Cận Dập chỉ chăm chú nhìn đôi môi cô.

Anh càng muốn “ăn” nơi này hơn.

Có điều, một khi bị kích thích hay chạm tới một điểm nhạy cảm nào đó, người ta dễ dàng rơi vào trạng thái mê đắm, giống như những sở thích bình dị trong đời sống hàng ngày — có thể là chăm sóc hoa, có thể là câu cá — luôn tồn tại một sức hút đặc biệt khiến người ta không thể rời bỏ, trở thành một phần không thể thiếu.

Thật ra, Chu Tích Tuyết cũng muốn hôn Cận Dậpthêm một chút. Cảm giác ấy thật kỳ diệu, khiến cô lâng lâng như đang bay bổng trên những đám kẹo bông ngọt ngào.

Nhưng cô lại quá bối rối, hoàn toàn không biết phải làm sao tiếp theo. Cơ thể lúc này mềm nhũn, rối loạn như vừa chạy một cuộc marathon, cạn kiệt sinh lực, không còn sức để vùng vẫy.

Cận Dập thì khác, anh ngược lại với sự “mềm nhũn” của cô. Nếu cô từng có kinh nghiệm tình cảm trước đây thì chắc hẳn sẽ nhận ra sự khác thường vô cùng rõ ràng của anh lúc này.

Đặc biệt là khi cô đang ngồi trong lòng anh.

Đối với sự bất thường của cơ thể mình, Cận Dập đương nhiên là người đầu tiên phát hiện. Kiểu khác lạ này vượt xa phạm vi anh có thể kiểm soát, anh cần phải kiềm chế và giữ bình tĩnh.

Giờ phút này, trái tim Cận Dập đập điên cuồng trong lồng ngực. Hệt như khi leo núi, dưới chân là vực sâu vạn trượng, anh cần giữ cảnh giác để mỗi bước đi đều chuẩn xác, không chút sai lầm.

Dù bề ngoài cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng nội tâm vẫn luôn rối bời.

Có lẽ, điều anh cần lúc này chính là một chậu nước lạnh.

Trong khoảnh khắc Cận Dập thất thần, Chu Tích Tuyết khẽ lấy chiếc nĩa, “chiếm quyền chủ động” đút cho anh một miếng bò bít tết. Cận Dập cũng không thấy ngại, rất tự nhiên nhận lấy.

Đa số đàn ông để giữ vóc dáng đẹp thường phải đến phòng gym rèn luyện. Cận Dập không có thói quen đó, nhưng lối sống của anh đã quyết định vóc dáng anh sẽ không quá tệ. Anh ăn uống thiên về các món nhiều protein, trông có vẻ ăn gì cũng được, nhưng thực chất lại luôn vô thức tránh những món nhiều tinh bột, nhiều dầu mỡ.

Từ nhỏ đã sống một mình, anh phải tự tìm việc để lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống. Một lần tình cờ dùng ná bắn được một con thỏ trong rừng, từ đó anh bắt đầu có hứng thú với việc săn bắn.

Để trở thành một thợ săn chuyên nghiệp, không chỉ cần nắm vững kỹ năng săn bắn mà còn phải có thể lực dồi dào. Vì vậy, anh đã chủ động tăng cường rèn luyện cơ thể, tích cực tham gia các hoạt động ngoài trời như leo núi, đi bộ đường dài, cưỡi ngựa, bơi lội…

Mỗi môn thể thao này đều thú vị hơn nhiều so với việc chỉ tập gym trong nhà. Ví dụ, quá trình leo núi không chỉ cần vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng mà còn rèn luyện tâm lý trong điều kiện khắc nghiệt. Còn đi bộ đường dài và cưỡi ngựa đòi hỏi anh phải tiếp xúc với nhiều người và sự việc khác nhau, đồng thời rèn luyện sức bền.

Bữa ăn khuya thịnh soạn này gần như là do Chu Tích Tuyết đút cho Cận Dập. Trong lúc đó, cô cũng tranh thủ ăn để lấp đầy dạ dày.

Và trong suốt bữa ăn, Cận Dập luôn giữ chặt lấy cô, không cho cô rời khỏi đùi mình.

Vì thế, tư thế của họ trở nên vô cùng thân mật.

Đặc biệt là sau nụ hôn đó, mối quan hệ của họ dường như cũng trở nên gần gũi hơn.

Khi bế Chu Tích Tuyết về phòng ngủ, Cận Dập nhớ ra điều gì đó và hỏi cô: “Mấy hôm trước, em từng nói muốn ra ngoài một chuyến, bây giờ em còn muốn không?”

“Ừm! Muốn!”

Chu Tích Tuyết không ngờ anh vẫn nhớ rõ chuyện đó.

Cô đã ở trong quốc gia này khá lâu, hoạt động chủ yếu quanh lâu đài cổ, nên tự nhiên nảy sinh ý định đi dạo chơi bên ngoài. May mắn là cô thuộc kiểu người thích ở trong nhà, nếu không chắc đã phát điên rồi.

Cận Dập nhìn cô đầy hy vọng và nói: “Có thể ngày mai anh sẽ đưa em ra nội thành.”

Nếu sáng mai cô không còn ngủ nướng.

“Thật sao!?”

“Ừ.”

“Được! Tuyệt quá!”

Chu Tích Tuyết vui sướng, phấn khích đến mức hôn mạnh lên môi Cận Dập.

Cận Dập không nói gì, ôm cô trong lòng như đang suy nghĩ điều gì.

Hóa ra chỉ cần nói sẽ đưa cô ra ngoài là đã làm cô vui như thế sao?

Biết thế anh đã nói sớm hơn rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc