[“Không được đi.”]
Chu Tích Tuyết cũng không hiểu tại sao mình lại làm như vậy, tóm lại, mọi hành động của cô đều là theo bản năng, tự sâu trong tiềm thức thúc đẩy.
Có lẽ, cô đã sớm muốn làm thế rồi.
Với nụ hôn này, ngay từ đầu cô không hề có chút dục vọng nào, đơn giản chỉ là muốn xoa dịu vẻ ngoài lạnh lẽo, tổn thương của anh, mong có thể mang lại cho anh chút ấm áp.
Nhưng rất nhanh, tất cả dường như bắt đầu trượt khỏi tầm kiểm soát.
Cô cảm nhận được trên môi anh có một vị ngọt nhè nhẹ, như đang dụ dỗ cô dùng đầu lưỡi khẽ mở đôi môi anh ra, để có thể cảm nhận nhiều hơn hương vị ngọt ngào từ sâu bên trong.
Giống như khi cô tình cờ tìm thấy viên kẹo được giấu dưới gối, lúc nào cũng không kiềm được mà bóc lớp vỏ rồi lén lút ăn hết viên kẹo ấy.
Gần đây, mấy viên kẹo ấy đang vơi đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Đặc biệt là hôm qua, vừa vẽ tranh, cô vừa ngậm kẹo, lúc nào không hay lại ăn rất nhiều. Những mẩu giấy gói kẹo được cô gấp lại gọn gàng, dự định dùng để gấp hạc giấy.
Lần trước cô có gấp một con hạc giấy, đến giờ vẫn luôn được Cận Dập giữ lại. Nhìn dáng vẻ của anh, chắc hẳn là rất thích.
Nói ra thì, trong ngăn kéo bàn làm việc đã có hơn mười con hạc giấy cô gấp, lần sau có thể xếp thành một tạo hình độc đáo để tặng anh.
“Anh ăn kẹo hả?”
Cô khẽ ngậm lấy môi anh, nhẹ giọng hỏi. Nhưng anh không trả lời.
Chu Tích Tuyết cảm nhận rất rõ toàn thân Cận Dập khẽ run, hơi thở anh trở nên dồn dập trong khoảnh khắc, cánh tay ôm cô cũng siết chặt hơn.
Cùng lúc đó, trong lòng cô dâng lên một cảm giác mềm mại tê dại, cả người như hóa thành bông, vô thức áp sát vào anh, gần như đem toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn lên người anh.
Về chuyện hôn, Chu Tích Tuyết gần như không có chút kỹ xảo hay kinh nghiệm nào. Lần trước cô đưa viên kẹo trong miệng mình sang miệng anh, cũng chỉ là tình cờ mà chạm được chút dư vị ngọt ngào của nụ hôn đầu tiên.
Nhưng lần này thì khác, cô hoàn toàn không biết phải tiếp tục như thế nào.
Đôi môi vẫn dán lên môi anh, cô theo bản năng nhắm mắt lại, toàn bộ cảm giác đều bị hơi thở anh bao trùm — nóng bỏng, mãnh liệt.
Rõ ràng là cô đang nắm thế chủ động, vậy mà lại giống như không thở nổi, tim đập hỗn loạn không kiểm soát.
Cùng lúc ấy, nhịp tim anh cũng cộng hưởng với cô.
Cận Dập không ngờ cô lại chủ động hôn anh như vậy.
Vừa từ bên ngoài trở về, điều duy nhất xuất hiện trong đầu anh chỉ là bản năng—muốn gặp cô, muốn ôm lấy cô, muốn cô ôm anh thật chặt.
Nếu có thể, anh còn hy vọng cô có thể mạnh mẽ cắn anh một cái, bất kể là ở ngực hay bất cứ chỗ nào.
Bấy lâu nay, anh đã quen dùng cảm giác đau đớn để xác nhận rằng mình vẫn đang tồn tại.
Nhưng vết thương do cô gây ra lại hoàn toàn khác với những tổn thương anh từng chịu. Nó không chỉ khiến anh càng cảm nhận rõ sự tồn tại của bản thân, mà còn khiến anh thấy mình như đang sống thật sự.
Khoảnh khắc cô hôn anh, trong thế giới của Cận Dập chỉ còn lại hai người bọn họ.
Bàn tay anh vô thức siết chặt cô hơn, một cảm xúc khó hiểu trào lên khiến anh gần như muốn nuốt chửng cô vào bụng—
Chiếm lấy cô, ăn trọn cô,
Uống cạn máu cô, hút cả tủy xương cô.
Chỉ là, ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu thì lập tức bị anh phủ định.
Anh không đến mức đói khát đến phát cuồng mà muốn ăn thịt người, càng không thể để trên người cô dính dù chỉ một giọt máu.
Chỉ là, anh chưa từng khao khát đến mức này, cơ thể như đang gào thét, muốn được hòa làm một với cô.
Thực tế, ngoài cô ra, anh hoàn toàn chán ghét việc tiếp xúc với bất kỳ ai khác.
Những người đó trong mắt anh chẳng khác nào những mảnh giẻ lau dính đầy vết bẩn, chỉ khiến anh thấy ghê tởm.
Bẩn thỉu, tham lam, khiến anh chỉ cần nhìn một cái cũng cảm thấy đôi mắt mình bị làm ô uế.
Đột nhiên, một ý nghĩ có phần hoang đường thoáng hiện trong đầu Cận Dập.
Nếu như cô bằng lòng nuốt trọn anh, thì có lẽ… lại là một lựa chọn không tệ chút nào.
Anh không sợ đau — không những không sợ, thậm chí còn có thể tận hưởng cảm giác bị cắn xé mang lại.
Anh nghĩ, đó nhất định sẽ là một trải nghiệm nhẹ nhõm, khoái cảm, và thỏa mãn đến cực độ.
Lúc này, Chu Tích Tuyết cũng đang nhắm mắt, để mặc suy nghĩ trôi xa. Nhưng cuối cùng, lý trí vẫn thắng thế, đẩy lùi hết những ý niệm mơ hồ, lả lơi đang lượn lờ trong đầu cô.
Cô biết, so với những chuyện ân ái triền miên kia, giờ đây cô càng muốn biết rốt cuộc anh đã đi làm g hơnì?
Ngày này một đêm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chu Tích Tuyết cuối cùng cũng kìm nén được, ngẩng đầu, một lần nữa nhìn về phía khuôn mặt Cận Dập.
Trong bóng tối, khuôn mặt vương vệt máu kia trông còn lạnh lẽo hơn ngày thường. Anh mím môi, thần sắc tràn đầy vẻ lạnh nhạt.
Không biết có phải nụ hôn vừa rồi đã khiến anh ấm áp hơn đôi chút không, ít nhất đôi mắt ấy khi nhìn cô không còn sắc bén nữa.
Chu Tích Tuyết định dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi vệt máu khô trên má anh, nhưng vừa chạm vào mặt anh, cô liền bị anh nhanh nhẹn né tránh.
Anh cau mày, lạnh nhạt nói: “Bẩn.”
Những vết máu này rất bẩn, anh không muốn cô chạm vào.
Chu Tích Tuyết không để tâm sự lạnh nhạt của anh, tiếp tục hỏi: “Chỉ là, vết máu trên mặt anh là sao thế? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Còn nữa, hai ngày nay anh đã đi đâu? Renee nói anh bị cảnh sát đưa đi, có liên quan đến vụ án giết người gần đây không?”
Cô nói, rồi lại dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào chỗ sạch sẽ trên má anh.
Cảm giác bóng loáng tinh tế khiến người ta không muốn rời tay.
Vẻ mặt lạnh nhạt của Cận Dập dường như cuối cùng cũng xuất hiện một tia nứt vỡ: “Em sao lại có nhiều vấn đề như vậy?”
Chu Tích Tuyết: “?”
Ngón trỏ của cô chuyển sang dùng sức chọc vào cơ ngực anh, vẻ mặt hận sắt không thành thép: “Sao? Là vợ anh, em không được phép có vấn đề à? Cái này gọi là quan tâm anh đó! Đổi thành người không liên quan, em mới lười quản sống chết của người đó ấy! Em còn chưa nói anh nè! Rốt cuộc anh coi em là gì? Anh không nói một tiếng đã bỏ mặc em mà đi, còn nhốt em trong phòng kêu trời trời không thấu. Nói là yêu nhau đâu? Anh là một người chồng như vậy sao?!”
Cận Dập mím môi, giống như một học sinh giỏi bị giáo viên chủ nhiệm oan ức.
Khuôn mặt nhỏ trắng nõn, trông thật đáng thương, thật ngoan ngoãn a.
Anh không cách nào trả lời nhiều câu hỏi như vậy cùng một lúc, chỉ nói: “Những chuyện đó đều không quan trọng.”
“Ừm? Vậy cái gì quan trọng?”
Chu Tích Tuyết còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì nghe anh bình thản nói:
“Tiếp tục hôn anh.”
Chu Tích Tuyết: “……”
Không phải chứ, cô vừa nói một tràng dài như vậy, mà trong đầu anh vẫn chỉ nghĩ đến chuyện hôn sao?
Vậy nên, đối với anh, hôn mới là chuyện quan trọng nhất à?
“Nằm mơ!”
Chu Tích Tuyết lập tức buông tay đang vòng qua người anh, định đẩy anh ra xa một chút. Nhưng chẳng làm được gì, vì anh ôm cô quá chặt.
Hai người gần sát đến mức không còn khoảng cách nào, thân thể anh lại cao lớn rắn rỏi, cô căn bản không thể lay chuyển nổi.
“Vừa nãy em nói muốn hôn anh mà?” Anh vẫn nhớ rất rõ.
Mặt Chu Tích Tuyết không khỏi nóng ran: “Thì em vừa mới hôn rồi còn gì?”
“Chưa đủ.”
“Em thấy đủ rồi.”
“Anh thì không.”
Vừa dứt lời, ngón cái trong lòng bàn tay Cận Dập đã đặt lên môi Chu Tích Tuyết.
Anh như thể vừa nếm được một miếng đồ ngon ngọt, nhưng lại bị người ta ngang nhiên cướp đi ngay trước mắt, vẻ mặt lộ rõ chút không cam lòng, thậm chí còn có một tia uất ức.
Chu Tích Tuyết khẽ hừ một tiếng, hất tay anh ra, vẻ mặt đầy kiêu ngạo:
“Anh nói rõ ràng trước đi, rồi em mới suy nghĩ xem có nên hôn anh không.”
Thật ra, người trước mặt cô vốn không giỏi ăn nói.
Ngoài Chu Tích Tuyết ra, chưa từng có ai dám nói nhiều với anh như vậy, lại còn đặt ra từng đống câu hỏi.
Ngay cả lúc anh từng làm việc hỗ trợ cảnh sát, bọn họ cũng đều rất dè dặt khi đối mặt với anh, chỉ biết nghe theo mệnh lệnh và phán đoán của anh.
Nói đúng ra thì, Cận Dập là được cảnh sát chủ động mời hợp tác. Thái độ của bọn họ khách khí đến mức, nếu không biết còn tưởng anh được mời đi dự tiệc nào đó.
Một năm trước, Cận Dập từng giúp cảnh sát phá được một vụ án hình sự nghiêm trọng.
Khởi nguồn là việc một người hầu trong tòa lâu đài cổ này, tên là Renee, suýt nữa bị tấn công. Mà kẻ gây án ấy, lại chính là một tên sát nhân hàng loạt. Trong suốt hai năm qua, hắn đã ra tay với năm người phụ nữ.
Lần đó, chính Cận Dập chủ động tìm đến cảnh sát, đề nghị hợp tác để phá án.
Ban đầu, tất cả người trong cục đều tỏ thái độ xem thường anh. Dù sao thì cái tên này lúc nào cũng đeo khẩu trang đen, quấn mình kín như bưng, nhìn qua đã thấy thần thần bí bí, hoàn toàn không giống người đàng hoàng.
Mãi cho đến khi anh cung cấp một loạt manh mối quan trọng, thậm chí còn lạnh lùng mắng bọn họ là một đám đầu heo.
Khẩu khí anh cực kỳ không khách sáo, còn nói nếu họ thật sự không phá nổi vụ án này thì nên tự tử để tạ lỗi với người dân, khỏi phải phí tiền thuế của dân nuôi bọn họ vô ích.
Lúc lần theo những manh mối ấy, cảnh sát mới kinh ngạc phát hiện vấn đề họ bị bế tắc bấy lâu cuối cùng cũng có bước đột phá.
Còn lần này, cảnh sát khu vực Vịnh Mayor vì vụ án mạng tại một quán ăn không tiến triển suốt thời gian dài, đã bị áp lực tứ phía đè nặng.
Không còn cách nào khác, họ mới nhớ tới người đàn ông từng đưa ra những suy luận và manh mối hoàn hảo kia.
Trước ngày hôm đó, cảnh sát đã sớm liên hệ với Cận Dập và tỏ thái độ rất thân thiện. Nhưng Cận Dập vẫn không đồng ý, thậm chí còn bảo họ cút càng xa càng tốt.
Thái độ của anh thật sự quá gay gắt, khiến một vị cảnh sát có mặt ở đó không nhịn được mắng: “Cậu thật sự nghĩ mình là thiên tài sao? Vụ án lần trước có lẽ chỉ là cậu may mắn vớ bừa mà thôi!”
Cận Dập lười để ý đến những lời nói lỗ mãng của những người này, chỉ cười lạnh: “Vậy thì mong các anh sớm ngày phá án, trả lại sự an toàn cho toàn bộ công dân trong khu.”
Không ai biết rằng, vị cảnh sát nói năng lỗ mãng kia đã bị cấp trên của anh ta cưỡng chế đình chỉ công tác một tuần.
Sau đó, cảnh sát trưởng cấp cao của khu vực Vịnh Mayor lại một lần nữa liên hệ với Cận Dập, với thái độ như kiểu còn nước còn tát, khuyên nhủ: “Chúng ta đều có người nhà, vì sự an toàn của người nhà mà suy nghĩ, càng sớm bắt được nghi phạm này, sự an toàn của người nhà chúng ta mới càng được đảm bảo mà, phải không?”
Không ngờ, lần này Cận Dập lại đồng ý.
Bởi vì, anh nghĩ đến người thân duy nhất của mình – vợ anh.
Ngày hôm đó, vị cảnh sát cấp cao đã tự lái xe đến lâu đài cổ để đón Cận Dập.
Chỉ trong một ngày một đêm ngắn ngủi, vụ án đã được phá thành công.
Máu trên người Cận Dập là của nghi phạm kia.
Anh đã dùng con dao găm mang theo bên mình cắt đứt động mạch của nghi phạm, nhưng không đến mức gây ch·ết người.
Cảnh sát khu vực Mayor Loan quá rêu rao, chỉ có khuôn mặt mà ít người từng gặp của anh mới không khiến nghi phạm nghi ngờ.
Không vào hang cọp sao bắt được cọp con.
Trong khoảnh khắc giằng co một mình với nghi phạm, Cận Dập không hề sợ hãi cái ch·ết. Đối phương cầm súng trong tay, nhưng anh chỉ có con dao găm lạnh lẽo.
Trên đời này, mỗi ngày anh đều sống như một cái xác không hồn, sự tồn tại và cái ch·ết dường như chẳng khác gì nhau.
Nhưng một khoảnh khắc nào đó, trong đầu Cận Dập chợt lóe lên một bóng hình mềm mại.
Anh vẫn muốn trở về gặp cô.
Là một thợ săn chuyên nghiệp, khi đối mặt với con mồi lớn hơn mình gấp mấy lần, điều quan trọng nhất là phải giữ bình tĩnh.
Chín phần ch·ết một phần sống, ra đòn chí mạng.
Nghi phạm đã bị bắt, Cận Dập cũng được cảnh sát cung kính đưa về.
Về ngọn nguồn chuyện này, cùng với rất nhiều chi tiết, Cận Dập vẫn chưa trình bày với Chu Tích Tuyết, anh chỉ nói là hỗ trợ cảnh sát phá án.
Thì ra là vậy à.
Chu Tích Tuyết không hề nghi ngờ gì, cô thầm nghĩ quả là như thế này: “Sao rồi? Phá án chưa?”
“Một tiếng nữa, các phương tiện truyền thông liên quan sẽ đưa tin.”
“Tốt quá rồi!”
Cận Dập vẫn lạnh nhạt như thường, đôi mắt xanh thẳm sâu hun hút nhìn chằm chằm cánh môi cô, hỏi, “Em tin lời anh nói sao?”
“Sao lại không tin chứ?”
“Em có bao giờ nghĩ rằng người đang đứng trước mặt em đây, có thể cũng không phải là người tốt không?”
“Trong lòng anh, tốt và xấu được định nghĩa thế nào? Em chỉ biết anh rất tốt với em, thế là đủ rồi.” Chu Tích Tuyết nói rồi lại một lần nữa vòng tay qua cổ anh, cả người dán sát vào anh.
Một cái ôm thật sâu nữa, giữa hai người như không còn khoảng cách, khiến anh khẽ thở dài nặng nề, dường như rất hài lòng.
Trên thế giới này, không có ai kiên định đứng bên cạnh anh như vậy, chỉ có cô.
Nhưng giây tiếp theo, Chu Tích Tuyết đột nhiên lại đẩy Cận Dập ra, khiến anh không kịp trở tay.
Cô xụ mặt, híp mắt, vẻ mặt giận dỗi: “Anh đi thì đi đi, sao lại khóa cửa phòng? Hại em không ra được.”
Cận Dập im lặng.
Tại sao lại khóa? Lúc đó anh cũng không hề nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
Giống như dùng lồng sắt nhốt một con chim nhỏ vừa mọc cánh, anh chỉ thực hiện động tác này một cách máy móc. Nếu không, lỡ như cô vì ham chơi hay tò mò mà bay đi mất, anh biết tìm cô ở đâu?
Thái độ Chu Tích Tuyết cứng rắn: “Nói chuyện!”
Sau khi suy nghĩ lại, Cận Dập đi đến một kết luận: “Bởi vì, em là của anh.”
Thế nên, anh sẽ đối xử với sủng vật của mình như vậy, chỉ cần anh không có ở nhà, sẽ nhốt cô lại.
Chu Tích Tuyết: “……”
Theo suy nghĩ của người bình thường, cô hẳn phải tức giận.
Thế nhưng, cô lại không bình thường đến mức cảm thấy một tia thích thú.
“Chẳng lẽ, anh cho rằng em sẽ rời đi, nên đã giam em lại?” Trong đầu Chu Tích Tuyết dường như ngay lập tức có thể tưởng tượng ra một kẻ biến thái yêu vợ mình một cách bệnh hoạn.
Trớ trêu thay… cô lại còn thấy thích thú.
Bàn tay Cận Dập vô thức chạm vào cổ Chu Tích Tuyết, theo cảnh tượng khi hai người gặp nhau lần đầu, anh đáng lẽ phải bóp lấy cổ cô.
Nhưng hiện tại, anh chỉ vuốt ve xương quai xanh của cô, kiên nhẫn hỏi: “Vậy… em sẽ rời đi sao?”
Chu Tích Tuyết lại không hề quên, trước đây anh từng bảo cô cút đi thật xa.
Khi đó, ý thức của anh mơ hồ không rõ, nhưng đối với cô thì mở miệng ngậm miệng đều là “cút”, thái độ cũng cực kỳ gay gắt.
“Cái đó còn phải xem biểu hiện của anh đã.” Chu Tích Tuyết vẻ mặt ranh mãnh, nghịch ngợm nghiêng đầu về phía Cận Dập, “Nếu anh yêu em nhiều hơn một chút, em nhất định sẽ không rời đi.”
Sau đó, cô chuyển chủ đề: “Bây giờ, anh đi tắm trước đi.”
Chu Tích Tuyết sớm đã ngửi thấy đủ thứ mùi lạ trên người anh, đặc biệt là mùi thuốc lá.
Bản thân anh hẳn là không có thói quen h·út th·uốc, bởi vì cô thường ngày chưa từng thấy anh h·út, cũng không ngửi thấy bất kỳ mùi thuốc lá nào trên người anh. Nhưng lần này trở về, mùi trên người anh quả thực có thể làm người ta ngạt thở.
Quá khó chịu.
Cận Dập nghe vậy cúi đầu nhìn mình.
Đúng là rất kinh tởm.
Trên người anh có bùn đất, máu khô, đủ loại mùi dơ bẩn.
Chu Tích Tuyết nói: “Anh vẫn chưa ăn tối đúng không? Để em đi làm chút gì đó cho anh nhé.”
Nhưng lúc này Cận Dập hoàn toàn không có hứng thú ăn uống.
Không nói một lời, anh đưa một tay luồn qua sau đầu gối và eo dưới của cô, bế thốc cô lên.
Ngay sau đó, Chu Tích Tuyết chỉ cảm thấy trời đất xoay vòng.
Vì tư thế quá đột ngột, cô gần như bị anh khiêng cả người, đi thẳng về phía phòng tắm.
Chính vì thế, trong chốc lát cô chưa kịp phản ứng, đã bị anh đưa thẳng vào bên trong.
Cận Dập đặt cô ngồi lên mép bồn rửa, sau đó bắt đầu tháo quần áo dính đầy bụi bẩn trên người mình.
Chu Tích Tuyết còn chưa kịp chớp mắt mấy cái thì người trước mặt đã đứng ngay trước cô, để lộ bờ ngực rắn chắc, đầy cơ bắp.
Cô theo bản năng nuốt nước miếng. Tuyệt đối không phải vì thèm ăn, mà là dù xem bao lần, cô đều cảm thấy vô cùng kinh diễm.
Tiếp đó, Cận Dập vừa cởi quần áo, vừa bước về phía vòi sen.
Chu Tích Tuyết cũng lập tức nhảy xuống từ bồn rửa tay, cô vừa xoay người chuẩn bị rời khỏi phòng tắm, lại nghe Cận Dập nói: “Không được đi.”
“Hả?”
“Quay qua đây, nhìn anh.”
Chu Tích Tuyết tỏ vẻ cự tuyệt: “Anh tắm thì cứ tắm, muốn em nhìn làm gì chứ?”
Đồ biến thái, biến thái, biến thái!
Cận Dập nào có ý niệm dơ bẩn gì đâu, anh chẳng qua không muốn cô rời khỏi tầm mắt mình mà thôi.
Không ai biết, chia xa chưa đầy ba mươi tiếng đồng hồ, anh lại không lúc nào không nhớ đến cô.
Nhưng rốt cuộc là nhớ cô điều gì? Anh không thể nào biết được.
Anh chỉ biết, gương mặt cô không lúc nào không xuất hiện trong đầu anh, hơi thở cô không lúc nào không quẩn quanh chóp mũi anh, giọng nói cô không lúc nào không vẳng bên tai anh.
Trong túi anh có một con hạc giấy do cô tự tay gấp, trải qua nhiều lần vuốt ve đã hơi phai màu.
Anh không khỏi tưởng tượng, nếu cô có thể nhỏ bé như chú hạc giấy này, được nhét vào túi anh, thật là mỹ diệu biết bao.
Chưa bao giờ có bất cứ lúc nào, anh lại khao khát trở về tòa lâu đài cổ này đến thế.
Bởi vì muốn gặp cô.
Anh đứng trong phòng, ánh mắt gắt gao khóa chặt lấy cô, nhưng khao khát trong lòng anh không chỉ là nhìn ngắm.
Anh khao khát được ôm, khao khát được cô ôm chặt vào lòng.
Nếu cái ôm này đủ làm anh nghẹt thở, thì còn gì tuyệt vời hơn.
Chu Tích Tuyết không muốn để ý đến yêu cầu vô lý này của Cận Dập, cô sải bước định rời đi, không ngờ, vừa đến cửa đã bị một luồng hơi thở mạnh mẽ từ phía sau bao phủ.
Anh từ phía sau ôm lấy eo cô, một tay nhấc bổng cô lên.
“Thả em xuống.” Vẻ mặt Chu Tích Tuyết thẹn thùng.
Anh nóng đến mức cô có thể cảm nhận rõ ràng qua lớp vải mỏng giữa hai người.
“Nếu em không đi, tự nhiên anh sẽ đặt em xuống.”
Nghe giọng điệu của anh, dường như có chút trẻ con, hoàn toàn không giống người đàn ông luôn lạnh lùng như băng kia.
Chu Tích Tuyết không nhịn được bật cười, nghiêng đầu liếc nhìn anh: “Được thôi, vậy em cũng muốn xem thử.”
Ai có thể ngờ rằng lúc này Cận Dập lại chỉ có vẻ mặt đơn thuần và một tấm lòng ngay thẳng.
Anh đã bắt đầu kiên định coi cô và anh là một thể.
Cô thuộc về anh, vậy thì anh cũng thuộc về cô. Đã như vậy, cơ thể anh cũng thuộc về cô.
Mặc dù Chu Tích Tuyết nói một cách nhẹ tênh, nhưng thực ra khi cô quay đầu lại nhìn cơ thể Cận Dập, tim cô đập nhanh hơn bất cứ ai.
“Quay lại đây.”
Má Chu Tích Tuyết ửng hồng, trong lòng đã tự nhủ vô số lần, cuối cùng cô hít một hơi thật sâu rồi quay người lại.
Ánh mắt cô theo bản năng lướt qua người Cận Dập, từ trên xuống dưới — từ bờ ngực rắn chắc, đầy đặn đến cơ bụng sáu múi rõ nét, cùng đường nét gợi cảm của đường nhân ngư.
Cuối cùng —
Khoan đã!
Cái gì vậy! Quần vẫn còn mặc đó! Vậy bắt cô nhìn cái gì chứ!
Người trước mặt dường như đã nhìn ra sự phức tạp trong ánh mắt cô, khóe môi khẽ nhếch lên, hiếm khi lộ ra vẻ mặt vừa lười biếng vừa trêu chọc:
“Sao thế? Khiến em thất vọng rồi à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


