Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

anh ấy cuồng yêu tôi Chương 29: Serendipity

Cài Đặt

Chương 29: Serendipity

[“Nụ hôn lúc nãy…”]

Đêm nay định sẵn sẽ là một đêm khó ngủ.

Bởi vì thói quen sinh hoạt của Chu Tích Tuyết đã hoàn toàn đảo lộn. Ban ngày cô ngủ cả ngày, đến tối thì tỉnh như cú mèo, hai mắt sáng ngời, thần thái đầy sức sống.

Còn Cận Dập thì ngược lại, anh vì giúp cảnh sát phá án mà đã hơn ba mươi tiếng không chợp mắt.

Sau khi truyền thông công bố tin tức, trên mạng lập tức nổi lên các cuộc bàn luận sôi nổi về nghi phạm nọ.

Nghi phạm nhanh chóng bị lật mặt, danh tính được tiết lộ: là người da trắng, mới 29 tuổi, nam tính. Người này lớn lên vừa tuấn tú vừa lịch thiệp, nhưng dường như có vấn đề về tâm thần.

Có người tự xưng là bạn cùng lớp đại học với nghi phạm đã đăng bài phỏng vấn trên mạng, nói rằng người này có thể là một thiên tài, nhưng lại bất thường và kỳ quái — làm tư vấn tâm lý trong ký túc xá trường học, nên hầu như không có bạn bè.

Tổng kết các thảo luận cho thấy, nghi phạm rất có thể là người mắc bệnh rối loạn tâm thần.

Chu Tích Tuyết không ngủ được, cầm điện thoại và liên tục xem các liên kết liên quan, thấy rất nhiều người đang bàn về cùng một chủ đề:

“Người bị bệnh tâm thần mà giết người thì có thể không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật sao?”

“Ai có thể chắc chắn là anh ta không giả vờ bị tâm thần để trốn tránh trách nhiệm pháp luật chứ?”

“Làm ơn mấy người mắc bệnh tâm thần thì cứ ngoan ngoãn ở yên trong nhà, đừng ra ngoài gây họa cho người khác!”

“Thật tội nghiệp cho những người vô tội bị giết, nghe nói trong số đó có một người vừa mới đủ mười tám tuổi.”

“Sao tôi nghe nói là giết vì tình?”

Không lâu sau, Cận Dập đánh răng súc miệng xong bước ra từ phòng tắm, từng bước một đi về phía giường.

Rõ ràng là bây giờ anh đã không còn phản cảm với việc ngủ chung giường với cô nữa, ngược lại còn thấy chuyện này rất đương nhiên. Lúc này thậm chí không cần Chu Tích Tuyết phải lên tiếng nhắc, anh đã chủ động nằm xuống bên cạnh cô.

Chu Tích Tuyết đây là lần đầu tiên trong trạng thái tỉnh táo như vậy mà nằm cạnh Cận Dập, hoàn toàn không buồn ngủ chút nào.

Cô lúc này thật sự rất tò mò về vụ án kia. Nếu Cận Dập đã giúp cảnh sát cùng nhau phá án, vậy thì những chi tiết liên quan đến vụ này chắc chắn anh là người hiểu rõ nhất.

“Người gây án thật sự như trên mạng nói, là bệnh nhân tâm thần sao?”

Cận Dập dường như không quá muốn nhắc đến chuyện này, nhưng vì cô đã hỏi nên anh vẫn đáp: “Đúng.”

Chiếc giường rộng hai mét, Chu Tích Tuyết nghiêng người dịch sang một bên, chừa cho anh một khoảng không gian nhất định.

Cô lại hỏi tiếp: “Vậy anh ta giết người là trong lúc phát bệnh à? Lúc đó bị cái gì kích thích sao?”

Cận Dập chỉ nhàn nhạt nói: “Sau này cảnh sát sẽ có báo cáo chi tiết.”

“Vậy anh có thể kể trước cho em một chút không? Em thực sự rất muốn biết.”

“Không thể.”

“……”

Chu Tích Tuyết lập tức cảm thấy có chút ngại ngùng. Biết vậy đã chẳng hỏi làm gì, miệng anh kín thế này.

Không ai lên tiếng nữa, trong không gian trống trải và yên ắng ấy, đến cả tiếng hít thở cũng như bị phóng đại, cảm giác ngột ngạt theo đó dần lan tỏa.

Chu Tích Tuyết ban đầu nằm yên, nhưng rất nhanh đã cảm thấy tư thế quá cứng nhắc, liền khẽ trở mình. Cứ như thế, cô vô thức nghiêng người về phía Cận Dập.

Vừa xoay người, cô nhìn thấy anh đang nhắm mắt, vẻ mặt thản nhiên khiến cô bất giác thấy xấu hổ, rồi có chút tức tối. Cô lập tức quay lưng lại, định giữ khoảng cách.

Nhưng người phía sau nhanh hơn một bước, cánh tay dài duỗi ra ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng mình.

Lưng Chu Tích Tuyết áp vào ngực anh, thân thể nhỏ nhắn cuộn lại trong vòng tay rộng lớn của anh như một chú tép nhỏ.

Chiếc váy hai dây tuy thoải mái, nhưng thật sự không phù hợp cho tình huống này — chỉ cần cô cử động mạnh một chút, dây áo cũng rất dễ tuột xuống.

Trong mấy giây lặng yên, cô cảm nhận được cánh tay ôm eo mình dần siết chặt, gần như muốn ép cô đến không thở nổi. Phía sau lưng là lồng ngực nóng hầm hập, như thể có thể thiêu cháy cả thân thể cô, muốn hòa cô vào trong anh.

Hơi thở của Cận Dập phả thẳng bên tai, nóng rực khiến người ta bối rối.

Ban đầu anh không định lại gần cô như vậy, nhưng kể từ lúc quen với cảm giác ôm cô vào lòng, anh dường như chỉ hận không thể mọc trên người cô. Nhất cử nhất động của cô đều bị phóng đại vô hạn trong cảm quan của anh. Mỗi âm thanh khẽ khàng cô tạo ra, dù chỉ là tiếng vải xẹt qua, đều khiến anh thấy bức bối không yên, toàn thân căng chặt, bất an đến lạ thường.

Anh không dám chắc, nếu giờ phút này tiếp tục thân mật hơn nữa… thì sẽ dẫn đến hậu quả gì đó mà bản thân không thể kiểm soát nổi hay không.

Chỉ khi ôm chặt lấy cô, tất cả mới có thể quay về trạng thái bình thường.

Đêm đã khuya, nếu cô không ngủ sớm, e rằng ngày mai sẽ không dậy nổi — mà chuyện đi vào nội thành có khi lại bị lỡ mất.

Anh đã đồng ý với cô, thì nhất định sẽ làm được.

Anh không thích bị lừa, cũng không bao giờ lừa người khác.

Chỉ có Cận Dập mới hiểu được, khoảnh khắc ôm cô vào lòng này khiến anh thỏa mãn đến mức nào.

Cùng lúc đó, trong đầu anh hiện lên một nghi vấn — đây chính là thứ tình cảm mà cô gọi là yêu sao?

Nếu đúng là vậy, thì anh cũng không ngại yêu cô nhiều thêm một chút.

“Buông ra một chút.” Chu Tích Tuyết bị ôm đến mức không thở nổi, đành phải lên tiếng nhắc nhở.

Cận Dập lại như chẳng hề nghe thấy lời cầu xin ấy, đưa tay xoay người cô lại.

Anh muốn nhìn thấy mặt cô.

“Vậy thì trước tiên anh nới tay ra đi…” Chu Tích Tuyết giờ thực sự là hoàn toàn không thể động đậy nổi nữa.

Một lúc lâu sau, cuối cùng anh cũng “đại phát từ bi” nới tay một chút, nhưng với điều kiện là cô phải xoay người lại, đối mặt với anh.

Không những vậy, Cận Dập còn hoàn toàn chẳng ngại ra tay giúp cô một phen. Nhìn bộ dạng ngượng ngùng xoắn xuýt của cô, anh liền đưa tay nắm lấy cổ tay cô, kéo thẳng cô vào lòng mình.

Thế là, tư thế vốn đã thân mật nay lại càng thêm thân mật. Khuôn mặt của Chu Tích Tuyết áp sát vào mặt anh, trán chạm trán, hơi thở hòa vào nhau.

Lúc này đây, Cận Dập trông cực kỳ giống một con dã thú lớn lười nhác, trên khuôn mặt có chút mỏi mệt khó phát hiện, hàng mi nhẹ động, ánh mắt lười biếng nhưng lại sắc như dao.

Trong tầm mắt của anh, tất cả đều là Chu Tích Tuyết.

Bị đôi mắt lam sâu thẳm ấy nhìn chăm chú, e là chẳng ai giữ nổi bình tĩnh.

Anh cứ thế nhìn chằm chằm vào gương mặt, vào đôi môi của cô.

Điều này khiến Chu Tích Tuyết cảm thấy mình như con mồi bên miệng mãnh thú, có thể bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.

Cuối cùng, Chu Tích Tuyết đành đầu hàng, nói với Cận Dập: “Anh đừng nhìn em nữa, ngủ đi.” Cô biết hẳn là anh đã rất mệt rồi.

Người trước mặt rất nghe lời, sau khi nghe cô nói, quả nhiên từ từ nhắm mắt lại.

Thật ngoan.

Chu Tích Tuyết không kìm được đưa tay vuốt tóc anh, cuối cùng cũng không còn phải đối mặt với cảm giác áp bức anh mang lại.

Chưa kịp thở phào, giây tiếp theo, cả người cô đã bị hai tay anh ôm lấy, sau đó anh dùng sức làm cho cô nằm úp sấp trên người mình.

Chu Tích Tuyết dở khóc dở cười, cúi người nhìn Cận Dập: “Này, tư thế này thì ngủ kiểu gì?”

“Vậy không ngủ nữa.”

“Hả?”

Cận Dập trực tiếp dùng hành động thay cho câu trả lời, bàn tay anh ấn vào gáy cô, kéo cô lại gần mình.

Cùng lúc đó, môi anh cũng áp lên môi cô.

Chính cô đã nói, ít nhất anh cũng phải có chút hành động.

Và anh đã rất tự nhiên hiểu rằng, anh cần phải chủ động.

Giữa hai người chỉ có vài lần kinh nghiệm đếm trên đầu ngón tay, cũng không thể bắt Cận Dập phải làm ra chút kỹ xảo gì đặc biệt. Anh chỉ theo bản năng mà muốn ăn cô, muốn mút cắn, muốn nuốt vào trong.

Điều đáng mừng là, dù từ nhỏ anh không được ai thực sự ưa thích, nhưng ít nhất vẫn có một trí tuệ rất linh hoạt.

Đối với hầu hết mọi việc, anh đều có khả năng nhớ rất lâu sau khi tiếp xúc lần đầu. Anh sở hữu năng lực tự học cực kỳ mạnh mẽ, không chỉ tự học xong toàn bộ chương trình tiểu học, mà còn có dư sức lực để luyện thêm nhạc cụ và các kỹ năng khác.

Chỉ cần cho anh đủ thời gian, anh chắc chắn có thể hiểu được mọi thứ mà không cần người dạy.

Cận Dập nhớ tới nụ hôn đầu “kẹo ngọt” cùng Chu Tích Tuyết kia, rất nhanh đã nắm được những điểm trọng yếu. Anh học theo lần đầu của cô, đầu tiên là mút lấy cánh môi của cô, sau lại dùng đầu lưỡi tách môi cùng răng cô ra, quấn lấy đầu lưỡi mềm mại ấy. Lại học thêm lần trước của cô, không ngừng thăm dò, đụng chạm, ý đồ tiếp thêm càng nhiều kinh nghiệm hơn nữa,

Chu Tích Tuyết trở thành người không nhúc nhích.

Cô bị cuốn vào cơn lốc mạnh mẽ do Cận Dập tạo ra, trong khoảng thời gian ngắn đã khiến đầu óc cô choáng váng. Đây là lần đầu tiên anh chủ động hôn môi cô, trải nghiệm hoàn toàn khác biệt, nên theo bản năng, cô nhắm chặt mắt lại, ngón tay siết chặt vạt áo anh.

Lần này hôn môi giống như bước vào một trò chơi mạo hiểm trong công viên giải trí, thể xác, tinh thần và linh hồn cô dường như cùng bay lên tận trời cao. Cảm giác để lại chỉ còn là tiếng thét vang chói tai. Cô nhắm thật chặt mắt, bên tai là tiếng thở dốc kéo dài, môi và răng hòa quyện trong cảm xúc ấm áp.

Mỗi giây đều là một cuộc thám hiểm, mỗi giây đều ngập tràn sự mơ hồ không rõ. Đầu ngón tay cô vì siết quá chặt mà trắng bệch, không dám thả lỏng chút nào.

Tiếng thở dài nhẹ nhàng lan tỏa, vừa như bất lực lại cũng tựa như tận hưởng. Ngay cả khi nhắm chặt mắt, nước mắt sung sướng vẫn tự nhiên trào ra, theo bản năng thốt ra tiếng “hừ” như nức nở.

Cận Dập rất nhạy cảm với âm thanh của Chu Tích Tuyết, như vừa tỉnh mộng khi buông cô ra, anh nhìn thấy khóe mắt cô ửng đỏ. Anh dùng lòng bàn tay vuốt ve mái tóc cô, đồng thời xoa dịu đôi môi sưng đỏ của cô.

“Đau sao?”

Chu Tích Tuyết lắc đầu, rồi lại gật đầu, không biết nên trả lời thế nào. Cũng không thể nói…cô là sướng tới khóc đi?

Thật sự, lúc này Chu Tích Tuyết bắt đầu nghi ngờ Cận Dập vốn dĩ chính là “sói đội lốt cừu”. Những động tác vừa rồi của anh thuần thục đến mức khiến người ta khó mà tin được anh chưa từng hôn ai bao giờ.

Nhưng mà, anh đã từng hôn người khác hay chưa thì có liên quan gì?

Chu Tích Tuyết chỉ biết, hiện tại cô vẫn muốn tiếp tục. Vì vậy, cô đưa tay phải nắm lấy cổ áo Cận Dập, mạnh mẽ kéo anh lại gần.

Giây tiếp theo, môi cô dán trên môi anh.

Cận Dập dường như có chút kinh ngạc, nhưng thực mau đã ôm lấy eo cô, gia tăng nụ hôn này.

Lúc này đây, không chỉ là cô đơn phương chủ động, cũng không chỉ là anh vẫn không nhúc nhích gì. Cả hai theo bản năng đáp lại nhau, cũng theo bản năng mà thăm dò cảm giác ngây ngất ấy.

Hóa ra, nụ hôn thật sự là có cảm giác như vậy sao?

Giữa hai người, dường như có một công tắc nào đó vừa được kích hoạt, đột nhiên đả thông hai mạch Nhâm Đốc, khiến da đầu tê dại vì sảng khoái. Một cảm giác chưa từng có lan khắp cơ thể, khiến người ta không kìm được mà bật lên những tiếng rên rỉ từ kẽ môi.

Lại gần thêm chút nữa, cô cắn mút đối phương mạnh mẽ, liên tục, thế nhưng cảm giác trống rỗng lại như cuồn cuộn không ngừng.

Càng dây dưa, nụ hôn càng trở nên mãnh liệt, cứ như cả hai đang chìm sâu trong vũng lầy, ẩm ướt và lầy lội. Dường như có thứ gì đó đang không ngừng kéo cả hai xuống.

Khóe mắt Chu Tích Tuyết ngày càng ướt, tiếng than nhẹ thoát ra khỏi miệng cũng càng thêm không kiểm soát. Còn Cận Dập, bàn tay anh dán chặt vào lưng cô, như muốn để lại dấu vết trên cơ thể cô.

Nụ hôn này, một khi đã bắt đầu, dường như không thể dừng lại, hoàn toàn không có dấu hiệu muốn kết thúc.

Mãi cho đến khi, một tiếng chuông điện thoại phiền phức vang lên.

Chu Tích Tuyết chưa kịp hoàn hồn, nhất thời có chút mất phương hướng, đôi mắt mê ly nhìn Cận Dập.

Tương tự, Cận Dập cũng chẳng khá hơn là bao. Môi anh bị cô mút đến sưng đỏ lạ thường, tim đập không ngừng. Anh nhíu mày đầy khó chịu, dường như vẫn chưa thỏa mãn.

Tiếng chuông báo vẫn còn vang, Chu Tích Tuyết bèn đưa tay xuống dưới gối để tìm điện thoại.

Là em họ Lâm Mân gọi video.

Bình thường không có chuyện gì quan trọng thì Lâm Mân sẽ không gọi video cho Chu Tích Tuyết.

Giờ này ở trong nước chắc hẳn là buổi trưa.

Chu Tích Tuyết không nghĩ nhiều, cầm điện thoại lên và chấp nhận cuộc gọi. Ngay lập tức, tiếng khóc nức nở vang lên từ đầu dây bên kia: “Huhuhu, chị ơi…”

Chỉ trong chớp mắt, ái muội trong đầu Chu Tích Tuyết tan biến. Nghe tiếng Lâm Mân nức nở, cô lo lắng hỏi: “Lâm Mân, em sao thế?”

Cô không ngăn Lâm Mân khóc, trái lại, cô biết em họ mình từ nhỏ đã mạnh mẽ nên rất ít khi khóc. Có thể khóc, thực ra là thể hiện cảm xúc bình thường, vậy thì cần gì phải ngăn cản? Khóc là một cách giải tỏa, một phản ứng sinh lý hết sức bình thường, không phải là yếu đuối hay bất lực.

Chu Tích Tuyết cầm điện thoại nghe, vừa liếc nhìn Cận Dập, ra hiệu cho anh ngủ trước, vừa bước xuống giường đi về phía cửa sổ.

Trong lòng cô lờ mờ đoán ra nguyên nhân, có thể là liên quan đến chuyện tình cảm. Lần trước khi Lâm Mân chia tay, cũng đã khóc rất nhiều. Tên bạn trai “tra nam” học thể dục kia bắt cá hai tay, Lâm Mân hoàn toàn không hề hay biết và trở thành người thứ ba. Cuối cùng, khi bạn gái chính thức tìm đến tận nơi, cô ấy mới biết mối tình này hoang đường đến mức nào.

Đó là mối tình đầu của Lâm Mân, nhưng khi ấy, cô ấy cũng không khóc đau lòng như bây giờ.

Lâm Mân nức nở, nói với Chu Tích Tuyết: “Em cảm thấy em là một người rất tồi, em thật sự không xứng đáng được người khác đối xử tốt như vậy…”

“Sao lại thế!” Chu Tích Tuyết dịu dàng an ủi, “Em là một người rất tuyệt vời! Rất giỏi giang! Đừng phủ nhận bản thân như vậy, em là Lâm Mân độc nhất vô nhị trên đời này mà.”

Ai cũng có lúc yếu lòng và suy sụp, điều đó là không thể tránh khỏi.

Chu Tích Tuyết từ tận đáy lòng cho rằng Lâm Mân là một cô gái rất ưu tú.

Lâm Mân hít hít mũi: “Xin lỗi chị, đừng chê em phiền nhé, em cũng không cố làm vậy đâu, chỉ là đôi khi em không kìm được mà tự phủ nhận chính mình.”

“Ngốc à, chị sao lại chê em phiền được. Nhưng rốt cuộc là chuyện gì vậy? Em chia tay rồi à?”

Lâm Mân khẽ “ừm” một tiếng: “Em là người chủ động, anh ấy đồng ý. Anh ấy nói dù không còn là người yêu nhưng vẫn là bạn bè. Anh ấy thật sự rất tốt, đều là do em không tốt… Cứ nghĩ như vậy, em lại thấy mình thật khốn nạn…”

“Chị thấy việc em thẳng thắn đối diện với nhu cầu của bản thân không có gì là sai cả. Hai đứa đều là người tốt, nếu vẫn có thể làm bạn thì chẳng có gì tốt hơn đâu.”

Cách Chu Tích Tuyết nhìn nhận vấn đề luôn rất đơn giản, đó cũng là điều mà bấy lâu nay Lâm Mân không thể học được.

Sau khi bình tĩnh lại, Lâm Mân hỏi liệu có làm phiền Chu Tích Tuyết nghỉ ngơi không.

Chu Tích Tuyết đáp không có: “Chị vẫn chưa ngủ mà.”

“Chỗ chị cũng rạng sáng rồi đúng không, sao còn chưa ngủ?” Lúc này Lâm Mân vẫn còn đang rất buồn, nhưng vẫn theo bản năng quan tâm Chu Tích Tuyết. “Chị, chị cũng đang không vui sao?”

“Không mà, tâm trạng chị rất tốt…”

Ngữ khí của Chu Tích Tuyết nghe có vẻ chột dạ. Trong đầu cô thoáng hiện lên cảnh vừa quấn quýt với Cận Dập, chỉ cảm thấy chân mình vẫn còn mềm nhũn.

Nhưng vì sao chỉ hôn môi thôi mà chân cô lại mềm nhũn thế nhỉ?

Không chỉ mềm nhũn…. mà còn rất ướt.

Ở đầu dây bên kia, giác quan thứ sáu của Lâm Mân thường không sai. Cô nói với Chu Tích Tuyết: “Chị, nói thật là thời gian chị ra nước ngoài, trong lòng em luôn cảm thấy bất an. Em cứ có cảm giác chị đang giấu em và mẹ chuyện gì đó. Có phải chị sợ làm phiền tụi em nên cố ý không nói phải không?”

“Thật sự là không có gì mà…”

“Chị ơi, cứ mỗi lần chột dạ là chị lại nói giọng này. Giống như con đà điểu vùi đầu vào cát ấy.” Giọng của Lâm Mân như thể đã hoàn toàn thoát khỏi cảm xúc tồi tệ của mình, dồn hết sự chú ý vào Chu Tích Tuyết.

Chu Tích Tuyết thầm nghĩ không đúng rồi, rõ ràng là cô đang an ủi Lâm Mân, sao lại thành ra Lâm Mân lo lắng cho cô thế này?

Cô nghĩ một lát, cảm thấy giấu mãi cũng không phải cách hay: “Lâm Mân, chị có thể kể cho em nghe, nhưng em đừng lo lắng cho chị, cũng đừng nói cho dì út vội. Chị ở đây sống rất tốt, thật sự đấy.”

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Chị… chị kết hôn ở nước Z rồi.”

Giọng Lâm Mân cao vút lên tám độ: “Cái gì!?”

Không biết từ lúc nào, Cận Dập đã lặng lẽ đi đến sau lưng Chu Tích Tuyết, đứng đó một cách tĩnh lặng, thân hình cao lớn bao trùm lấy cô.

Chỉ là đang chăm chú nghe điện thoại, Chu Tích Tuyết vẫn chưa hề nhận ra.

Đây là lần đầu tiên Cận Dập nghe Chu Tích Tuyết nói chuyện với một người mà anh không quen biết.

Toàn bộ cuộc trò chuyện, cô đều dùng tiếng Trung chứ không phải tiếng Anh như khi ở bên anh.

Nghe giọng điệu của cô, đối phương hẳn là một người rất quan trọng với cô. Bởi vậy, giọng cô rất dịu dàng, kiên nhẫn và luôn đầy ắp sự trấn an.

Chẳng lẽ người ở đầu dây bên kia cũng là người cô yêu sao?

Ý nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu, sắc mặt Cận Dập không khỏi trở nên u ám.

Anh muốn cô yêu anh một cách tuyệt đối, chứ không phải san sẻ tình cảm với người khác như vậy.

Một thôi thúc mãnh liệt dâng lên, muốn giật lấy chiếc điện thoại từ tay cô.

Anh chỉ mong thế giới của cô chỉ có một mình anh.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, dù Chu Tích Tuyết đã ghé sát điện thoại vào tai, nhưng giọng nói từ đầu dây bên kia vẫn vọng ra rất rõ.

Đột nhiên, Cận Dập nghe thấy người kia hỏi: “Anh rể của em là người như thế nào ạ?”

Anh rể?

Cận Dập ngây người.

Người ở đầu dây bên kia đang gọi anh là anh rể sao?

Thực tế, Cận Dập rất thông thạo tiếng Trung. Không chỉ vậy, từ nhỏ anh đã tự học nhiều ngôn ngữ khác. Thế nên khi đi khắp các quốc gia trên thế giới, anh gần như không gặp trở ngại gì về giao tiếp.

Nếu anh hiểu không sai, “anh rể” có nghĩa là chồng của chị gái…

Anh rể.

Nhất thời, Chu Tích Tuyết không biết nên miêu tả Cận Dập với Lâm Mân ra sao, nhưng trong điện thoại cô có ảnh của Cận Dập, có thể gửi cho Lâm Mân xem.

“Chị có thể cho em xem ảnh của anh ấy…” Chu Tích Tuyết vừa nói, vừa theo bản năng quay đầu lại thì thấy Cận Dập đang đứng sau lưng cô với vẻ mặt u ám.

Lúc này, cô thật sự bất ngờ và giật mình khi Cận Dập đột ngột xuất hiện. Cô hít một hơi thật sâu rồi hỏi: “Sao anh vẫn chưa ngủ!?”

Lời này đồng thời lọt vào tai Lâm Mân ở đầu dây bên kia.

Cô ấy tinh ý nhận ra điều gì đó, nói với Chu Tích Tuyết: “Chị ơi, muộn thế này rồi mà còn làm phiền chị, chị cứ lo việc của mình trước nhé! Chào chị!”

“Chị cũng chẳng có việc gì…” Chu Tích Tuyết chưa kịp nói hết, Lâm Mân đã dứt khoát cúp máy.

Những lời mà Chu Tích Tuyết nói với Lâm Mân không phải là bí mật gì với Cận Dập. Dù anh có hiểu tiếng Trung hay không thì cô cũng chẳng ngại anh nghe thấy.

“Xong rồi à?” Cận Dập khẽ nhướng mày nhìn cô.

“Vâng.”

Dứt lời, Cận Dập bế bổng Chu Tích Tuyết lên và đi về phía giường.

Vết thương ở mắt cá chân của cô vẫn chưa lành hẳn, nên đối với anh, cô không nên đi lại.

Ngoài ra, còn một chuyện quan trọng hơn: “Nụ hôn lúc nãy bị gián đoạn, bây giờ mình tiếp tục.”

“Sao anh còn… ” đang nhớ đến chuyện đó…

Chu Tích Tuyết còn chưa nói hết câu, đôi môi đã bị Cận Dập chặn lại.

“Ưm… “

Không phải chứ, sao cứ hết người này đến người kia đều không đợi cô nói hết câu vậy!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc