[“Ôm anh.”]
Khi bị dồn ép đến mức nóng nảy, con người ta khó tránh khỏi sẽ làm ra vài chuyện vượt ngoài sức tưởng tượng.
Ngay khi Chu Tích Tuyết cúi đầu xuống, cô lập tức cảm nhận được tư vị kỳ diệu nằm trong đó.
Rõ ràng ban đầu chỉ là một trò đùa tinh quái — cắn anh một cái, muốn anh thấy đau một chút — nhưng cô lại phát hiện ra, chính mình dường như cũng không thỏa mãn khi chỉ dừng ở đó.
Trước đây, cô đã từng có may mắn được chiêm ngưỡng vóc dáng hoàn hảo của Cận Dập, nhưng chưa bao giờ thật sự gần gũi tiếp xúc với anh như lúc này. Cơ thể trong trạng thái thả lỏng, cơ bắp rắn rỏi nhưng vẫn mềm mại và đàn hồi — xúc cảm dưới tay khiến người ta không nỡ buông ra.
Trên làn da anh còn vương lại mùi thơm mát lạnh sau khi tắm, xen lẫn với hương trái cây ngọt ngào, khiến cô như bị mê hoặc mà chìm sâu vào đó.
Đầu lưỡi cô lơ đãng chạm tới đường cong đẫy đà kia, liền cầm lòng không đậu mà nhẹ nhàng mút một chút, sau một phát đó là không thể vãn hồi rồi.
Nhưng đó cũng là “món” cô ăn ngon nhất.
Cái áo choàng ngủ này thực sự được thiết kế thiên về cảm xúc, mà đúng là… thiết kế cũng quá tiện lợi đi. Có thể để cô trực tiếp vùi mặt vào khe rãnh ấm áp của anh, thẹn thùng hay tay chân luống cuống gì đó cũng chẳng liên quan gì tới cô nữa.
Lúc này, cô hoàn toàn nắm giữ thế chủ động, chiếm lĩnh vị trí cao nhất.
Cơ ngực của Cận Dập to rộng, săn chắc — kiểu dáng điển hình của người “mặc đồ lên thì gầy, nhưng cởi ra lại đầy đặn.” Nếu anh hơi dùng lực siết cơ lại, phần ngực ấy sẽ lập tức rung lên theo từng nhịp thở, tạo ra một cú đánh trực diện vào thị giác, mạnh mẽ đến mức khiến người khác không thể rời mắt.
Trước cảnh tượng ấy, Chu Tích Tuyết chỉ có thể ngoan ngoãn chịu thua. So ra, hình như cô… vẫn không bằng anh.
Nhưng như vậy lại càng đúng gu của cô.
Chỉ đơn giản cắn cơ bắp anh thế này thì dường như cũng không đủ lắm, nên bàn tay “không chút an phận” cũng dán tới, ấn ấn vào phần cơ ngực no đủ còn lại.
Năm ngón tay nhẹ nhàng bóp lấy, nhưng cũng không cách nào bao bọc toàn bộ cơ bắp đầy đặn của anh. Vì thế cô lại nếm thử một lần.
Những đường cong cơ bắp căng tràn sức sống khiến người ta yêu thích không thể rời tay, hết lần này đến lần khác vuốt ve, như thể chẳng thể ngừng lại được. Đặc biệt là trên ngực trái của anh còn có đường mạch máu nổi bật rõ ràng như một sợi dây mảnh khẽ nhô lên, khiến cô say mê, không nỡ rời tay mà vuốt ve mãi.
Kỳ diệu ở chỗ, khi cô chạm vào anh, cơ thể cô cũng bất ngờ xuất hiện một phản ứng không thể tưởng tượng được.
Phấn khích, vui sướng, cùng với một nguồn nhiệt không rõ tên từ đầu ngón tay cô lan tỏa dần đến tận trái tim. Mặt cô vô thức nóng lên, đỏ bừng như một nụ hoa ngày xuân đang chờ nở rộ, đã được cung cấp đủ dưỡng chất, háo hức muốn thử cảm giác đó.
Chu Tích Tuyết chưa từng làm chuyện như vậy với bất kỳ người khác phái nào trước đây.
Lần thử này mang đến cho cô một trải nghiệm hoàn toàn mới, cũng giống như một bước đầu tiên để cô đánh sâu hơn vào một giới hạn chưa từng chinh phục.
Phản ứng của Cận Dập lại vô tình tiếp thêm cho Chu Tích Tuyết động lực và sự tự tin to lớn, vì chỉ trong chớp mắt, vẻ ngoài mạnh mẽ của anh như sắp tan rã tới nơi.
Đôi má người đàn ông đỏ rực, ánh mắt lờ mờ mơ màng, thật sự là một loại thuốc mê tình quyến rũ nhất trên đời.
Chẳng phải lúc nãy anh còn cao cao tại thượng sao?
Sao giờ lại trở nên chật vật như vậy?
Chu Tích Tuyết khẽ mỉm cười nơi khóe môi.
Lúc này, cô gần như cảm nhận được một loại khoái cảm vi diệu khó diễn tả.
Cô càng thích nhìn thấy vẻ mặt không thể kiềm chế được trước mặt cô của anh hơn.
Nóng ẩm, ấm áp, tê dại.
Giống như hàng ngàn hàng vạn con kiến đang gặm nhấm trước ngực anh, những hàm răng nhỏ bé nhưng cứng rắn ấy mỗi lần cắn đều làm xương cốt anh mềm nhũn.
Cảm giác ngứa ran ma mị dường như lan tỏa khắp từng cái xương cái cốt trong cơ thể anh, không chỗ nào không xâm nhập đến.
Anh đứng cứng đờ tại chỗ, hơi thở không chỉ dồn dập mà từ tận sâu trong yết hầu còn phát ra tiếng nghẹn ngào thầm lặng.
Vô thức, anh muốn thả ra thứ gì đó để giảm bớt cái cảm giác khô nóng vô danh kia.
Chu Tích Tuyết nghe tiếng thở dài trầm thấp ấy, ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Cận Dập cũng hạ mắt xuống nhìn cô, đồng tử màu lam dường như co lại, bị hư vô bao quanh.
“Em đang làm gì vậy?” Người đàn ông gợi cảm toàn thân căng cứng, gân xanh trên cổ cuộn lên, trên mặt hiện rõ dục vọng mà ngày thường chưa từng thấy.
Ánh mắt giao nhau, Chu Tích Tuyết cười tinh quái: “Em đang cắn anh đó.”
Cô nhả ra, đôi tay vòng lấy cổ anh, ôm chặt không một khe hở, dán sát vào anh.
Tuy vẫn có chút sợ bị “lộ hàng”, nhưng giờ họ đã thân mật đến thế, dường như cũng không quá câu nệ chuyện đó nữa.
Cô lớn gan hơn rất nhiều.
“Đây cũng là cách thể hiện tình yêu sao?” Cơ thể căng chặt của anh, cùng với chất giọng khàn khàn đầy nhẫn nại.
“Đương nhiên rồi.” Cô hoàn toàn có thể nói dối mà không cần chuẩn bị “bản thảo”.
Anh cũng không dễ bị lừa như vậy, lặng lẽ cong cong môi.
Đến nỗi những lời nửa thật nửa giả của cô, anh cũng không bận tâm truy xét. Giờ phút này, sự xao động trong cơ thể thôi thúc anh muốn vươn tay ấn đầu cô xuống, để mặt cô cứ thế áp sát vào ngực anh một lần nữa.
Hiếm thấy thật, anh thế mà lại cười.
Khóe môi Cận Dập khẽ nhếch, làm giảm đi đáng kể sự sắc bén trên ngũ quan anh. Đôi mắt xanh thẳm sâu hun hút kia dường như cũng lấp láy ánh sáng dịu dàng, điều mà Chu Tích Tuyết chưa bao giờ thấy.
Anh lúc này thật khác so với trước đây, càng thêm cuốn hút.
Trong phòng tắm, hương thơm thoang thoảng quẩn quanh, vòi nước chưa khóa vẫn tí tách nhỏ giọt.
Có một khoảnh khắc như vậy, cô cảm thấy tim mình dường như cũng nhũn ra.
Hai người cứ thế đối mặt, một hồi lâu trôi qua, không ai nói lời nào.
Thế là, Chu Tích Tuyết như bị ma xui quỷ khiến mà vươn tay khẽ chạm vào khóe môi Cận Dập, bỗng dưng muốn lưu giữ khoảnh khắc này mãi mãi. Chẳng qua, trái ngược hoàn toàn với mong muốn, anh nhanh chóng cụp mắt xuống.
Anh rũ mắt nhìn cô, đôi mắt xanh thẳm sâu thẳm ấy chứa đựng sóng gió dường như muốn nuốt chửng cô, nhưng lại mang theo sự kiềm chế.
Tiện thể, Chu Tích Tuyết nghe thấy anh thấp giọng nói: “Đã đến bước này rồi, tiếp tục đi.”
Anh còn muốn tiếp tục?
Mơ đẹp quá nhỉ!
Cô chỉ muốn cố ý làm khó anh mà thôi.
Nửa vời, ngược lại càng khiến người ta ngo ngoe rục rịch hơn.
Thực ra, lúc này khắp người Chu Tích Tuyết cũng đang tê dại nóng bỏng. Da thịt hai người chỉ cách nhau một lớp vải mỏng manh, như gãi không đúng chỗ ngứa vậy. Cảm giác như có ai đó cầm một món ngon mùi vị hấp dẫn trước mặt, chỉ cách vài gang tay, nhưng dù cố thế nào cũng không thể chạm tới, chỉ khiến cô càng thêm thèm nhỏ dãi mà thôi.
Nói không thẹn thùng là giả.
Cô vùi mặt vào cổ anh, hơi thở phả lên làn da của anh. Dường như ngay cả cô cũng không ý thức được, cô đã coi anh như “cảng tránh gió” của mình.
Dù thẹn thùng lên đến đỉnh điểm, cô vẫn lựa chọn dán sát vào người anh.
“Bế em về giường đi.” Trên mặt cô đỏ rực, giọng nói mềm mại mang theo sự quyến rũ khiến người ta không thể cưỡng lại.
Ngay sau đó, cô cảm nhận cơ thể mình bị anh bế lên trong không trung, từng bước hướng về giường.
Chỉ trong nháy mắt đã chạm vào giường, Chu Tích Tuyết nhanh nhẹn từ người Cận Dập trượt xuống, toàn bộ nằm gọn trên giường.
Cô kéo chăn che kín từ đầu đến chân, chỉ để lộ một đôi mắt to tròn.
Trái tim đập thình thịch.
Không chỉ cô, mà cả anh cũng vậy.
Cảm giác áp bách của Cận Dập ngày càng tới gần, dường như không có ý định buông tha cô.
Bàn tay to rộng thò tới, thăm dò dưới lớp chăn mỏng.
Chu Tích Tuyết cảm thấy mắt cá chân mình bị bàn tay thô ráp bao lấy, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mại của cô.
Ngay sau đó, anh nhẹ nhàng túm lấy, không hề cố sức mà siết chặt cô. Cô như con rối bị điều khiển bởi sợi dây vô hình, chỉ trong chốc lát đã bị kéo đến nằm dưới thân anh.
Cận Dập chống hai tay lên bên eo cô, cổ áo ngủ không chút kiêng nể bị kéo rộng ra.
Ánh mắt Chu Tích Tuyết dán chặt vào cơ ngực đầy đặn khiến người ta không thể rời mắt kia. Vì động tác của anh, nó như càng trở nên to rộng hơn, no đủ hơn. Vết đỏ nhỏ do cô cắn trước đó vẫn còn in rõ trên làn da trắng nõn của anh.
Không giống như trước, cô giờ đây không chỉ nhìn thấy ngực anh mà còn có thể mơ hồ nhìn đến bụng, nơi những cơ bắp thẳng tắp xếp hàng.
Điều khó lòng bỏ qua là trên cơ thể anh xen kẽ những vết sẹo lớn nhỏ. Nhìn kỹ từng vết, giống như những vết cắt bằng dao nhỏ, với mép vết thương có màu hồng phấn mềm mại, từng đường như những họa tiết kỳ quái in hằn trên người anh.
Trước đó cô chỉ lo cắn anh, không hề để ý đến những điều khác.
Bây giờ, cô không nhịn được mà nhẹ nhàng vuốt ve mấy vết sẹo trên người anh, hỏi: “Đây đều là vết thương do anh tự gây sao?”
Chu Tích Tuyết nhớ lại, có lần cô vô tình gặp anh cuộn tròn trên mặt đất trong đau đớn, như thể chính anh đã tự làm mình tổn thương.
Các bệnh lý tâm lý ở mức độ nghiêm trọng thường dẫn đến hành vi tự làm hại bản thân, như trầm cảm, rối loạn lo âu, rối loạn nhân cách hay rối loạn stress sau sang chấn. Nguyên nhân sâu xa thường xuất phát từ trải nghiệm bị ngược đãi hoặc thiếu thốn sự chăm sóc xã hội trong thời thơ ấu.
Người bệnh thường tự làm hại mình để điều tiết cảm xúc, chống lại cảm giác trống rỗng bên trong.
Hành vi tự làm hại điển hình nhất là tự cắt da hoặc gây ra những vết thương, rất phù hợp với tình trạng của Cận Dập.
Dù vậy, đó mới chỉ là phỏng đoán của Chu Tích Tuyết.
Cô không dám nghĩ sâu hơn vì nếu hành vi tự làm hại tiến triển thêm một bước nữa, rất có thể sẽ dẫn đến tự sát.
“Cận Dập,” Chu Tích Tuyết thấp giọng gọi tên anh.
Anh vẫn chưa đáp lại cô, chỉ luôn dùng ánh mắt màu lam sâu thẳm nhìn cô.
Chu Tích Tuyết chăm chú nhìn anh, rồi nhẹ nhàng đưa tay lên, dùng ngón tay chạm vào vết sẹo trên ngực anh, ngay lập tức làm anh run rẩy.
“Chỗ này có đau không?”
Cô hỏi một câu không thể hiểu được, nhưng anh lại có thể lý giải.
Cận Dập cúi mắt nhìn lại, đối mặt với ánh mắt mềm mại của cô.
Anh đã sớm quên nguồn cơn của vết sẹo này, chỉ biết nỗi đau ấy có thể làm tê liệt thần kinh trong chốc lát, giúp anh đạt đến một mức độ khoái cảm nhất định.
Đây không phải lần đầu cô dò hỏi vấn đề chẳng có ý nghĩa gì như này.
Chuyện này thì liên quan gì tới cô chứ?
Điều cô phải lo nhất bây giờ là quản tốt cái miệng của mình.
Bằng không, anh có thể làm chuyện gì đó khiến cô kêu khổ không thôi.
“Về sau đừng làm tổn thương bản thân mình nữa, được không?”
“Im đi.”
“Không muốn im đâu. Anh phải hứa với em, anh sẽ không tự làm mình tổn thương nữa. Nếu không…nếu không thì em sẽ không tiếp tục yêu anh nữa đâu.” Cô nói rồi, tay vòng qua eo anh, hôn lên vết sẹo nhợt nhạt trên cơ ngực anh.
Khác với lúc trước, lúc này không còn là dục vọng nữa, mà là một làn sóng cảm xúc dâng trào trong lòng cô.
Vì vậy, cô vẫn chưa kịp chú ý đến sự thay đổi trên nét mặt Cận Dập.
Thực ra, ý nghĩ thật sự của anh không phải vậy.
Anh chỉ muốn cho cô hiểu rằng, với anh, cô chỉ là sủng vật được anh nuôi dưỡng mà thôi.
Anh dùng thái độ lạnh lùng như vậy để làm cho người ta sợ hãi, khiến cô nhận rõ vị trí của mình.
Anh… lại một lần nữa không kiềm chế được mà run rẩy, nhẹ nhàng nâng tay, ấn mạnh lên gáy cô, muốn kéo cô sát lại gần hơn, tốt nhất là lại cắn thêm một phát đi, cắn mạnh thêm một chút.
“U u u.”
Chu Tích Tuyết suýt chút nữa không chịu nổi.
Cô vùng vẫy trong lòng anh, ngẩng đầu, mặt đỏ bừng, thở phì phò rồi cắn một ngụm lên vai anh.
“Xí ——”*
(*Nó là tiếng kiểu hít ngược khi bị đau, kiểu xxxxxx á=)) thông cảm cho tui nha mấy bà)
Cận Dập khẽ thở dốc, đôi mắt hơi nheo lại.
Đó không phải là đau đớn, mà là một cảm giác sung sướng chưa từng có. Nó mãnh liệt và thỏa mãn hơn nhiều so với việc anh tự dùng dao rạch da thịt mình. Mọi thống khổ và áp lực của anh vào khoảnh khắc này, dường như được xoa dịu hơn bao giờ hết.
Mồ hôi li ti lặng lẽ thấm ướt trán anh, những cảm xúc đã đọng lại bấy lâu trong cơ thể dường như đang ào ạt, nóng lòng tuôn trào ra ngoài.
Giữa kẽ môi răng, không chỉ là tiếng thở dốc, mà còn là sự thỏa mãn sâu sắc.
Chu Tích Tuyết giật mình.
Cô cảm nhận được điều bất thường, dù giữa hai người chỉ cách một tấm chăn mỏng.
Lần đầu tiên đối mặt với tình huống này, Chu Tích Tuyết bối rối cảm thấy có điều gì đó, nhưng lại không biết nên tiếp tục thế nào.
“Cận Dập?”
Tiếng gọi khẽ này, dường như ngay lập tức khiến người trước mắt bừng tỉnh như vừa thoát khỏi giấc mộng.
Cận Dập cau mày, đột nhiên đứng bật dậy, trên mặt thoáng hiện vẻ hoảng loạn và mê mang. Anh nhìn cô gái đang nằm trên giường một cái thật sâu rồi vội vàng xoay người rời đi.
Cảm giác áp lực cùng với hơi thở trầm mê tan biến.
Chu Tích Tuyết chống người ngồi dậy, nhìn bóng lưng cao lớn “hoảng hốt bỏ đi” của Cận Dập mà không nhịn được bật cười.
Thế nhưng, có vẻ như cô cũng chẳng khá hơn là bao. Cơ thể rõ ràng đã lau khô mà vẫn có cảm giác ướt át.
Đêm chưa quá khuya.
Chu Tích Tuyết không hề buồn ngủ.
Cô đã mặc quần áo bên trong áo ngủ nên cũng không sợ bị lộ.
Hơi khát nước, cô đi lấy một cốc nước uống.
Cầm cốc nước ngồi vào bàn làm việc, cô không uống mà lại ngẩn người một lát. Đơn giản là mở iPad ra vẽ tranh.
Trong lòng cảm thấy hỗn loạn, Chu Tích Tuyết liền dùng việc vẽ tranh để kiềm chế cảm xúc.
Chiêu này vẫn khá hiệu quả, trước đây mỗi khi trong lòng có chuyện chất chứa, cô đều mượn cách này để đánh lạc hướng sự chú ý của mình.
Thấm thoắt, thời gian trôi qua thật nhanh.
Đến 1 giờ sáng, Chu Tích Tuyết cuối cùng cũng hoàn thành phần tô màu, tiến độ tổng thể của tác phẩm này đã được hơn một phần ba.
Trong ảnh, Cận Dập không có biểu cảm gì đặc biệt, hàng mi dài hơi rũ xuống, môi mím chặt, lại giống như một tác phẩm điêu khắc được điêu khắc gia tỉ mỉ từng chút một. Khác với những tác phẩm vẽ kỹ thuật số có thể sửa đi sửa lại, một tác phẩm điêu khắc một khi sai một li là hỏng cả.
Khuôn mặt này của Cận Dập, không nghi ngờ gì nữa, chính là một tác phẩm điêu khắc hoàn hảo nhất.
Chu Tích Tuyết nhìn chằm chằm bức ảnh này một lúc lâu, cuối cùng chọn thoát ra. Tiếp đó, cô mở bàn phím số, nhìn thấy một chuỗi số điện thoại trong danh sách cuộc gọi gần đây.
Anh đang làm gì vào lúc này nhỉ?
Chu Tích Tuyết nhớ lại, trước đây mỗi lần Cận Dập đột nhiên bỏ đi đều khiến cô cảm thấy khó hiểu. Cô luôn nghĩ mình đã làm sai chuyện gì đó, nên cứ ngốc nghếch một mình chờ đợi anh rất lâu.
Bây giờ cô mới ngộ ra, rõ ràng là anh đang “bỏ chạy thục mạng”.
Chu Tích Tuyết cắn cắn môi, đột nhiên nảy ra vài ý nghĩ.
Cô nhìn dãy số điện thoại đó, lẩm nhẩm đọc một lượt, cố gắng ghi nhớ vào đầu.
Giây tiếp theo, cô nhấn nút gọi.
“Tút, tút tút.”
Sau một hồi chờ đợi dài trong yên lặng, khoảng chừng mười giây trôi qua, điện thoại cuối cùng cũng được kết nối.
Tim Chu Tích Tuyết đập thình thịch.
Cô cầm điện thoại áp vào tai, như vậy cô có thể nghe rõ giọng nói từ phía bên kia.
Có tiếng gió nhẹ rõ ràng, khiến cô cảm nhận được sự tĩnh lặng, trống trải ở đầu dây bên kia.
Vài giây nữa lại trôi qua, đối phương vẫn không mở miệng nói chuyện. Nhưng, tiếng hít thở lại nặng hơn lúc đầu một chút.
Mãi cho đến khi cô cất tiếng gọi anh: “Cận Dập.”
Trầm mặc.
Đổi lại là tiếng hít thở dồn dập.
Chu Tích Tuyết biết anh chắc chắn đang nghe. Cô vừa đi về phía giường vừa nói với anh: “Muộn rồi, anh vẫn chưa về ngủ à?”
Đầu dây bên kia vẫn im lặng.
Chu Tích Tuyết nói: “Em đang đợi anh về ngủ. Em một mình sợ lắm, mau về với em đi.”
Nói xong, cô không đợi anh trả lời nữa mà cúp máy luôn.
Cô biết anh nhất định sẽ quay về.
Có lần một rồi sẽ có lần thứ hai.
Nếu anh đã từng chung chăn gối với cô, điều đó có nghĩa là anh không hề phản đối chuyện này. Cô hết lần này đến lần khác dẫn dắt anh, đó cũng là một kiểu huấn luyện trực tiếp để anh bớt nhạy cảm dần.
Chu Tích Tuyết nằm lên giường, theo thói quen nằm nghiêng, ôm chặt chiếc gối vào lòng. Cô không biết Cận Dập lúc này rốt cuộc đang làm gì, nhưng cô thực sự đã mệt rồi.
Trước khi nhắm mắt lại, Chu Tích Tuyết nhíu mày, thầm nghĩ chiếc giường gỗ cứng này thực sự hơi cứng.
Cứng rắn, không chỉ có chiếc giường đó.
Những cảm xúc xa lạ trào ra trong cơ thể Cận Dập, trở nên mạnh mẽ và không thể phá hủy.
Nếu nước lạnh không thể dập tắt ngọn lửa đang cháy hừng hực đó, vậy thì, anh sẽ sử dụng phương pháp thuận tiện nhất.
Chiếc dao găm lạnh lẽo đặt ở một bên, lưỡi dao cực kỳ sắc bén.
Anh luôn mang nó theo bên mình.
Chiếc dao găm này có rất nhiều công dụng, không chỉ có thể cắt đứt động mạch chủ của động vật, mà còn có thể lột da, và cắt thịt cùng mỡ của chúng.
Chiếc dao găm này là món quà sinh nhật Cận Dập tự tặng cho mình khi anh bảy tuổi. Trên thế giới này không có ai quan tâm đến sinh nhật anh, cũng không có ai chúc mừng anh. Nhưng chiếc dao găm này lại nhuốm máu của anh, là minh chứng cho sự tồn tại của anh.
Khi lưỡi dao vừa chạm vào cánh tay, một giọng nói mềm mại bỗng vang lên bên tai anh…
“Anh phải hứa với em, anh sẽ không tự làm tổn thương mình nữa. Nếu không… nếu không thì em sẽ không tiếp tục yêu anh nữa đâu.”
Anh xoay người lại, theo bản năng nhìn quanh, nhưng xung quanh không có lấy một bóng người.
Cùng lúc đó, cơn đau đầu đột ngột tăng mạnh, như thể có hàng ngàn chiếc kim nhọn đâm sâu vào tận xương sọ. Mỗi lần anh hít thở, mỗi nhịp tim đập, mỗi khoảnh khắc rơi vào tuyệt vọng cô độc… đều khiến cơn đau thêm dữ dội.
Khi lưỡi dao lại một lần nữa đặt lên cánh tay, một đoạn âm thanh chưa từng có vang lên. khuếch tán trong căn phòng yên ắng.
Anh quay đầu theo hướng âm thanh, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên chiếc điện thoại di động đang sáng màn hình.
Tiếng nhạc chuông vang lên, màn hình phát sáng.
Anh cầm lấy điện thoại, thoáng chút ngạc nhiên rồi đưa lên tai, tiếp theo như thể đang cầm một củ khoai nóng, liền ném mạnh nó xuống bàn.
Rất nhanh sau đó, từ điện thoại truyền ra giọng nói dịu dàng của Chu Tích Tuyết.
Giống như một liều thuốc tê, giọng nói của cô khiến cơn đau trong đầu anh dịu đi ngay lập tức.
Thậm chí, còn mang đến cho anh một cảm giác an tâm chưa từng có.
Cuộc gọi ấy chỉ kéo dài chừng mười mấy giây.
Nhưng giọng nói của cô vẫn như còn vương lại trong căn phòng trống trải.
Đêm dài, trên người Cận Dập vẫn mang theo hơi thở lạnh lẽo nặng nề, từng bước chân đi về phía trước như mang theo sự chậm chạp tê dại như thể mất đi cảm giác.
Mãi đến khi anh bước vào căn phòng không thể quen thuộc hơn ấy.
Trên chiếc giường anh đã quá đỗi quen thuộc có một thân ảnh nhỏ nhắn đang nằm đó, cuộn mình lại một chút, như một con mèo nhỏ lạc vào đêm đông.
Căn phòng với ánh sáng mờ nhạt, u ám và lạnh lẽo, bởi vì sự hiện diện của thân ảnh đó mà như bừng lên chút ấm áp. Chính cô đã khiến màn đêm cô tịch này dịu đi vài phần giá lạnh.
Cận Dập đứng ở rìa ngoài của quầng sáng, lặng lẽ như pho tượng, lặng im nhìn cô thật sâu.
Đôi mắt lam ấy ánh lên tia nhìn khác thường, như thể có thể mọc ra rêu phong ẩm ướt, từng tấc từng tấc bò lên người cô, gắt gao bao trùm lấy hình bóng ấy.
Chu Tích Tuyết đang nhắm mắt, lông mày hơi nhíu lại, dường như đang mơ điều gì đó.
Hàng mi dài buông nhẹ tạo thành một mảng bóng mờ trên mí mắt, theo mỗi lần rung lên, tựa như đang phản ứng với giấc mộng bất an.
Cận Dập không rời mắt.
Ánh nhìn của anh như mang theo một dụng cụ đo vẽ chính xác, từ sợi tóc cô lần theo từng đường nét khuôn mặt, chậm rãi lướt qua vùng hõm xương quai xanh chồng trong bóng tối, rồi dừng lại thật lâu ở mỗi vùng da thịt đang lộ ra ngoài lớp chăn mỏng.
Thực ra, Chu Tích Tuyết đang mơ một giấc mộng không hề dễ chịu.
Chính giấc mộng kia khiến cô nhanh chóng bừng tỉnh giữa đêm, tim đập loạn nhịp, hơi thở chưa kịp ổn định.
Cô dần điều hòa lại nhịp thở, mở mắt ra — ngay lập tức đập vào tầm nhìn là một bóng người đầy áp lực đang đứng im lặng cạnh đầu giường.
Tựa như ác quỷ ẩm ướt chỉ xuất hiện trong đêm khuya, lặng lẽ nhìn cô mà không nói lời nào.
Nếu là người bình thường, có lẽ đã bị cảnh tượng ấy dọa đến hồn vía lên mây.
Nhưng Chu Tích Tuyết chỉ nhìn chăm chú vào đó, xác định rõ người trước mặt là ai.
“Cận Dập, anh về rồi à!” — Cô bật dậy, khóe môi cong lên, nhìn anh với ánh mắt đầy chờ mong.
Ánh nhìn ấy như lan tỏa một luồng ấm áp vô hình, thấm vào từng thớ da thịt lạnh lẽo của anh.
Ánh mắt âm u lạnh lẽo Cận Dập cũng dần rút đi sự giá băng, thần sắc trên gương mặt cũng dịu đi.
Chu Tích Tuyết dịch người vào bên trong, vỗ nhẹ lên chỗ trống bên cạnh, nhẹ giọng nói:
“Khuya rồi, anh mau lên giường ngủ đi.”
Cận Dập bước về phía cô, không nói một lời mà lặng lẽ nằm xuống.
Cô đang định dịch người sang để chừa thêm khoảng trống, thì bất chợt nghe giọng nói lạnh lùng của anh vang lên:
“Ôm anh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


