[Nguồn nhiệt trong cơ thể sẽ……]
Khi Chu Tích Tuyết tỉnh giấc, bên cạnh đã không còn bóng dáng Cận Dập đâu.
Cô thậm chí còn hoài nghi liệu tối qua, cái khoảnh khắc nửa mê nửa tỉnh thấy anh trở về kia, liệu có phải mình nằm mơ không.
Thật hiếm hoi, Chu Tích Tuyết ngủ một mạch đến tận 10 giờ rưỡi sáng, đã gần trưa rồi. Cô cứ có cảm giác giấc ngủ này thật sự rất sâu, trong lòng còn ôm chặt chiếc gối êm ái, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Cô đi vệ sinh cá nhân xong, vui vẻ đến tủ quần áo chọn lựa trang phục cho ngày hôm nay. Dù không ra ngoài, nhưng có quần áo đẹp thì tâm trạng cũng sẽ rất tốt.
Cô chọn một bộ đồ ba mảnh vô cùng tươi mát: áo khoác lụa màu xanh bạc hà, bên trong là áo hai dây, và quần đùi lửng trắng.
Chu Tích Tuyết thay đồ xong, đi dạo một vòng trước gương, cảm thấy vô cùng hài lòng.
Không thể không nói, Cận Dập đúng là có mắt nhìn thật. Tủ quần áo này chất đầy quần áo, tùy tiện lấy ra một bộ nào cũng rất hợp với cô.
Mặc dù có vài phong cách trước đây cô chưa từng thử, nhưng cũng có thể tưởng tượng được khi mặc lên người sẽ rất đẹp.
Từ đó có thể thấy, anh thực sự rất biết cách phối đồ.
Hầu như là Chu Tích Tuyết vừa thay đồ xong không lâu, Cận Dập đã xuất hiện ở cửa phòng.
Cứ như thể tâm linh tương thông, họ thế mà lại mặc quần áo cùng tông màu, khiến người ta hai mắt sáng bừng.
Rất khó có chàng trai nào mặc màu xanh bạc hà mà đẹp được như anh. Làn da trắng nõn, chiếc áo sơ mi cộc tay dáng rộng thùng thình, bên trong là áo phông trắng, còn phía dưới là quần dài ống rộng đơn giản.
Thoạt nhìn, thế mà lại có một loại khí chất thiếu niên tươi mát.
Chu Tích Tuyết không khỏi nhìn Cận Dập thêm mấy lần.
Trước đây anh ăn mặc cũng đều rất đơn giản, màu sắc trên người cơ bản sẽ không quá ba loại. Chỉ là anh có một gương mặt điển trai, có thể cân mọi phong cách.
Nếu là cô chọn quần áo cho anh, nhất định sẽ thử đủ mọi phong cách, xem anh mặc vào sẽ có hiệu quả thế nào.
Cô vẫn chưa từng thấy anh mặc âu phục, đeo cà vạt kiểu tinh anh thương trường, cũng chưa từng thấy anh theo phong cách cổ điển đang thịnh hành gần đây, có lẽ anh cũng nên thử kiểu Trung Hoa hiện đại… Chỉ cảm thấy, dáng người anh thật sự quá linh hoạt, quá đẹp.
“Chào buổi sáng.” Chu Tích Tuyết chủ động lên tiếng với Cận Dập.
“Giờ này đâu còn sớm nữa.”
(Khi chào buổi sáng bằng tiếng trung, nó là cùng 1 từ với chữ “sớm”, vì thế khi chị Chu chào thì anh Cận mới bảo không còn sớm nữa=))))
Anh đột nhiên pha trò, khiến Chu Tích Tuyết bật cười.
Nhưng đúng là bây giờ cũng không còn sớm thật.
Cận Dập đã tỉnh từ lúc trời vừa hửng sáng.
Dù rất lưu luyến cảm giác thân mật với cô, nhưng cơ thể nóng bừng khiến anh buộc phải rời khỏi.
6 giờ 15 phút, anh khó khăn gỡ tay chân cô đang quấn chặt lấy mình, lao ngay vào phòng tắm xối nước lạnh.
Có thể dịu đi phần nào, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu.
Anh đứng trước gương, nhìn cơ thể mình. Dấu răng nhợt nhạt trên ngực do cô cắn gần như đã mờ đi, nhưng nơi đó vẫn còn âm ấm, như thể hơi thở cô vẫn còn sót lại.
Cái cơ thể xấu xí này, đầy những vết sẹo lớn nhỏ, liệu có khiến cô thấy buồn nôn không?
Khi môi cô chạm vào da anh, liệu có cảm thấy ghê tớm không?
Ánh mắt Cận Dập dần trượt xuống, dừng lại ở vùng bụng.
Anh nhớ rất rõ, hôm đó tay cô từng đặt lên đây, thậm chí còn vô cùng khiêu khích mà đùa nghịch nơi khe rãnh.
Vậy… có phải cô thật sự thích chỗ này? Nhưng rốt cuộc, điều gì ở đây khiến cô thích?
Tầm mắt tiếp tục đi xuống, là “quái vật khổng lồ” khó có thể bỏ qua. Mặc dù đã bị nước lạnh tưới ướt nhưng dường như cũng không cách nào có thể ngăn cản dục vọng sôi trào, tinh lực tràn trề của nó.
Trước giờ anh chưa từng đối diện thẳng thắn với dục vọng của mình. Dù mỗi sáng cơ thể có phản ứng bản năng như mọi người đàn ông, anh cũng luôn lờ đi, vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng lúc này, trong đầu anh cứ lặp đi lặp lại hình bóng của cô, cơ thể dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của cô. Anh nhớ đến khi cô bị phỏng chân, dù mắt cá sưng tấy, vết thương đỏ lòm đến rợn người, nhưng những ngón chân nhỏ nhắn kia lại đáng yêu đến mức khiến tim anh khẽ rung lên.
Cổ họng khô khốc, như thể nếu cứ để mặc cảm xúc tiếp tục kéo dài, ngọn nhiệt trong người sẽ nhấn chìm và thiêu rụi tất cả.
Anh đưa tay nắm lấy, nhắm mắt lại, tầm nhìn lập tức bị bóng tối bao phủ. Nhưng rất nhanh, giữa khoảng không mịt mù ấy xuất hiện một luồng ánh sáng, và ở nơi đó… là hình bóng của cô.
Hiện tại, Chu Tích Tuyết đang đứng ngay trước mặt anh.
Gương mặt và dáng người trùng khớp với ký ức, khiến khoảnh khắc ấy gần như không phân rõ được đâu là thực, đâu là ảo giác.
Chu Tích Tuyết mặc bộ quần áo mới, rõ ràng vô cùng vui vẻ, giống như một chú chim sẻ nhỏ ríu rít, khẽ xoay một vòng trước mặt anh, hỏi:
“Em hôm nay có xinh không?”
Cận Dập chỉ nhìn cô nhàn nhạt, vẻ mặt gần như cứng đờ, trả lời lạc đề:
“Nệm mới lát nữa sẽ được chuyển tới.”
Chu Tích Tuyết có chút bất ngờ, rồi vui mừng hỏi:
“Sao tự nhiên lại muốn đổi nệm vậy?”
Cô đã sớm thấy chiếc giường này cứng đến mức phát hoảng, nằm không thoải mái chút nào.
Có lẽ, anh nên nhắc cô rằng… chính cô tối qua trong lúc mơ màng ôm anh đã lầm bầm than phiền rằng chiếc giường này nằm dở tệ.
Nhưng so với chuyện này, điều quan trọng hơn là: “Lại đây ăn cơm.”
Chưa đợi Chu Tích Tuyết nói gì, anh đã bước đến, một tay bế bổng cô lên.
Dù cô rất muốn nói chân mình hoàn toàn có thể tự đi, nhưng thôi, đã có người bế rồi thì cô cần gì phải ngượng ngùng rụt rè chi nữa.
Có lẽ là do hai người lại lần nữa tiếp xúc thân mật, trong đầu Chu Tích Tuyết dường như đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức, hình như là anh bảo cô ôm lấy anh. Cô còn nhớ lúc ấy mình không chỉ ôm chặt anh mà còn coi anh như cái gối ôm, cố ý dùng sức kẹp chặt.
Còn về phản ứng của anh, hẳn là một tiếng thở dài thật sâu, điều này làm cô không kìm được bật cười.
Lúc đó, Chu Tích Tuyết ngủ mơ màng, thậm chí quên mất mình còn ư ử làm nũng với anh:
“Lần sau không được bỏ em một mình, em sẽ sợ đấy.”
Sau đó, hương thơm dịu dàng quấn lấy, siết chặt Cận Dập đến mức anh gần như không thở nổi, nhưng lại như thể giúp anh tái sinh.
Trong ngôi nhà ấm áp tĩnh lặng về đêm, ngữ khí của anh cũng bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn, đáp lại cô: “Không phải em nói không sợ sao?”
“Ưm… Chỉ cần anh ở bên cạnh, em sẽ không sợ nữa đâu.”
Anh cúi đầu nhìn cô, thấy cô đã nhắm mắt, hơi thở đều đều.
Lúc đó, Cận Dập không hề buồn ngủ chút nào.
Ánh mắt anh như xoáy nước sâu cuốn lấy cô, nếu cô đối diện với anh, chắc chắn sẽ hít thở không thông mất.
Tầm mắt anh như mang theo nhiệt độ nóng bỏng, vô hình chạm vào khuôn mặt cô, giống như những ngón tay cô đang lướt trên gương mặt anh, từ vầng trán rồi dần xuống phía dưới.
Mỗi khi lông mi anh rung động một chút, dường như đều đang hôn lên làn da cô. Trên thực tế, anh chưa từng chủ động hôn cô, dù chỉ một lần.
Căn phòng trống vắng tĩnh lặng, hơi thở của anh và cô quấn quýt rồi lại tách rời.
Khi đôi môi cô khẽ mấp máy, yết hầu anh cũng khẽ chuyển động theo.
Thế là, anh khẽ cúi đầu, dùng đôi môi hơi lạnh của mình chạm nhẹ lên trán cô. Khoảnh khắc ấy, sự tĩnh lặng xung quanh như một cơn lốc xoáy khổng lồ nuốt chửng anh, hơi thở nóng bỏng của cô vấn vít quanh cổ anh, hàng mi rung động của cô vỗ mạnh lên làn da anh.
Cơ thể run rẩy bắt đầu từ đôi môi anh, như có một dòng điện vô hình chạy xuyên qua người anh, xuyên thủng mọi suy nghĩ.
Khoảnh khắc nào đó, anh như một mãnh thú mất đi lý trí, dán chặt mắt vào đôi môi cô.
Anh muốn cậy môi răng cô ra, xâm nhập vào khoang miệng cô, mút cắn đầu lưỡi cô, phong bế hô hấp cô.
Tất cả những điều này bắt đầu từ nụ hôn ngọt ngào vị kẹo táo ấy.
Dù trong khoảng thời gian này anh đã thử vô số món làm từ táo, bao gồm cả loại kẹo có hương vị tương tự, nhưng vẫn không thể tìm lại được cảm giác rung động thuở nào.
Anh biết, điều đó không liên quan đến mùi vị của quả táo.
Mặc dù vậy, anh cũng đã yêu hương vị của táo từ lúc nào không hay.
Chu Tích Tuyết ngồi trước bàn ăn, định hỏi xem những món này có phải Renee làm không. Nhưng vừa nhìn cách bày biện không mấy tinh tế, cô liền hiểu rõ.
Cô hưởng thụ sự phục vụ tận tình, cơm bưng nước rót, cười hì hì nói với Cận Dập: “Cảm ơn chồng nhé!”
“Cảm ơn gì?”
Chu Tích Tuyết chỉ vào đồ ăn trước mặt, nghịch ngợm chớp chớp mắt với anh: “Cái này là anh làm đúng không?”
Cận Dập im lặng không nói, xem như ngầm thừa nhận.
Anh xoay người đi gọt táo, lưng quay về phía cô.
Nước ép táo, bánh mì nướng, trứng ốp la, thịt xông khói, đủ để lấp đầy chiếc bụng nhỏ của Chu Tích Tuyết.
Dù cho, nước ép táo quá ngọt, bánh mì hơi khô, trứng ốp la có chút cháy xém, thịt xông khói cũng hơi dai.
Thế nhưng, Chu Tích Tuyết vẫn vô cùng khoa trương cảm thán: “Oaa! Ngon quá đi mất!”
Cận Dập thậm chí lười vạch trần lời nói dối của cô.
Chẳng qua, đối với một người vốn dĩ không hề có yêu cầu gì về đồ ăn mà nói, đây đã là tài nghệ nấu nướng đỉnh cao nhất có thể mang ra rồi.
Nếu cô lại kén chọn không chịu ăn, sẽ phải chờ đến tụt huyết áp mà ngất đi mất.
Gộp bữa sáng với bữa trưa để ăn cùng lúc, đây chẳng phải thói quen tốt đẹp gì.
Thế nhưng, xét thấy cô ngủ ngon như vậy, anh có thể nuông chiều cô lần này, nhưng không có lần sau.
Điều không ai biết là, lúc rạng đông, Cận Dập đã chăm chú nhìn gương mặt đang ngủ của Chu Tích Tuyết, ước chừng khoảng một giờ.
Cô dường như lại hơi nhíu mày vì giường quá cứng, khi trở mình còn bất mãn khẽ thở dài một tiếng.
Chu Tích Tuyết cũng rất nhanh nhận ra cách mình thể hiện có chút khoa trương.
Dù sao, Cận Dập đâu phải đứa trẻ ba tuổi thật sự, không đến mức ngay cả điểm này cũng không phân biệt được. Khi anh mím môi không nói lời nào, vẻ mặt luôn trông rất sắc bén. Cái khí chất kiêu ngạo vô thức ấy, ở một mức độ nào đó lại rất hợp với sở thích của Chu Tích Tuyết.
Chu Tích Tuyết không thích kẻ yếu, nhưng lại thích thú khi thấy người mạnh mẽ bộc lộ mặt yếu ớt, bất kham trước mặt mình.
Tổng thể mà nói vẫn rất ổn.
Trong tâm lý học có nói, lời nói khích lệ tích cực sẽ thúc đẩy một người tiến bộ.
Thế nên cô tiếp tục động viên: “Ngon lắm, sáng mai em còn muốn ăn nữa.”
Người trước mặt khẽ nhướng mày, không nói gì.
Chất lỏng từ táo dính trên môi và khóe miệng Chu Tích Tuyết, mang theo một chút vị ngọt.
Đúng lúc cô định dùng khăn giấy lau đi, người bên cạnh đã nhanh hơn một bước, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau giúp cô.
Hành động bất ngờ này của Cận Dập làm Chu Tích Tuyết giật mình.
Cô theo bản năng liếm môi, nhất thời không thốt nên lời.
“Anh không bảo em ăn hết sạch.” Anh liếc nhìn những đĩa trống không, hiếm hoi lộ vẻ bất đắc dĩ.
Bữa sáng này hơi nhiều, anh biết cô sẽ không ăn hết nổi.
Chu Tích Tuyết ngay lập tức làm ra vẻ mặt đáng thương nói: “Em sợ không ăn hết, lần sau anh sẽ không nấu cho em nữa.”
Đầu ngón tay anh dính dính như vị ngọt không tan được trong lòng, khiến anh hiếm khi mất tập trung.
Chu Tích Tuyết tiến lại gần, mùi hương táo ngọt dịu trong hơi thở phả thẳng vào mặt anh, cô hỏi:
“Vậy lần sau anh vẫn sẽ làm cho em chứ?”
“Sẽ làm.”
Trên mặt anh còn thoáng chút kiêu ngạo nhưng lại trả lời gần như không cần suy nghĩ.
Chu Tích Tuyết không chần chừ, ôm chặt lấy eo Cận Dập, giọng ngọt như tẩm đường mật:
“Chồng em đúng là tuyệt nhất!”
Cận Dập vẫn không khỏi cảm thấy thỏa mãn không gì sánh bằng bởi cái ôm dịu dàng này.
Anh đưa tay ôm lấy eo cô theo bản năng, nhấc bổng cô lên, khiến cơ thể cả hai không còn chút khoảng cách nào.
Thời tiết hôm nay khá đẹp, bên ngoài khoảng 27 độ C, tia UV ở mức nhẹ.
Giữa hè sắp kết thúc, vùng ngoại thành sáng sớm và chiều muộn đã bắt đầu trở lạnh thấy rõ, chỉ có khoảng thời gian giữa trưa là nhiệt độ vừa phải, dễ chịu nhất.
Chu Tích Tuyết vừa mới ăn sáng xong, còn chưa kịp nhúc nhích mông đã bị Cận Dập bế bổng lên.
Điều này khiến cô bắt đầu nghi ngờ—có khi nào người trước mắt này chỉ lấy cái chân bị phỏng sớm đã không đáng nhắc đến của cô làm lý do, cố ý bế cô.
Với kiểu người mắc chứng “khát tiếp xúc da thịt” như Cận Dập, thì nhu cầu chạm vào, ôm ấp người khác gần như là một phản ứng sinh lý và tâm lý mãnh liệt. Nhất là khi đang ở cùng một chỗ, lại càng không buông tay được.
Chu Tích Tuyết có lý do để tin rằng, nếu cứ tiếp tục thế này, cơ bắp chân cô chắc sẽ teo luôn mất. Dù sao thì, nhìn số bước chân được ghi lại trên điện thoại cũng đủ thấy—cả ngày cô còn chưa đi nổi trăm bước.
Ban đầu cô tưởng Cận Dập định bế mình về phòng, ai ngờ lại ôm cô xuống lầu, đi ra ngoài.
“Đây là đang định làm gì vậy anh?” – Cô tò mò hỏi.
“Giúp em tổng hợp vitamin D.”
Chu Tích Tuyết hơi ngây người, đây lại là cái gì vậy?
Thật ra, nói một cách dễ hiểu, đó chính là tắm nắng.
Những người có thói quen sinh hoạt như Chu Tích Tuyết, hay còn gọi là “cú đêm”, ban ngày ngủ, tối thức khuya, thường xuyên không tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, điều này không hề có lợi cho sức khỏe.
Tắm nắng đúng cách có rất nhiều lợi ích cho cơ thể, trong đó, việc tổng hợp vitamin D không chỉ giúp thúc đẩy quá trình hấp thu và sử dụng canxi, mà còn mang lại nhiều hiệu quả tích cực cho sức khỏe lâu dài.
Tiếp theo, tăng cường miễn dịch, cải thiện chất lượng giấc ngủ? Chờ đã, đều là ưu điểm.
Chu Tích Tuyết không hiểu những vòng vo bên trong, cô muốn Cận Dập đặt mình xuống. Nhưng người trước mắt dường như không định buông cô ra, cứ thế ôm chặt, đi về phía chuồng ngựa.
Cận Dập ôm Chu Tích Tuyết với một tư thế khác thường, giống như đang bế một đứa trẻ vậy, một cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ đỡ lấy mông cô, vòng qua đùi cô. Vì thế Chu Tích Tuyết đành phải vòng tay qua cổ anh, cả người dán sát vào anh.
Rất nhanh, Chu Tích Tuyết thấy Cận Dập ôm cô đi thẳng về phía chuồng ngựa, vẻ mặt háo hức hỏi anh: “Anh muốn đưa em đi cưỡi ngựa à?”
Cận Dập trầm mặc gật gật đầu.
Việc tắm nắng có vẻ hơi nhàm chán, nên anh định để cô ngồi trên lưng ngựa, nắm dây cương dẫn cô đi dạo quanh trang viên.
Vừa hay, trong lúc này, công nhân giao đệm sẽ lắp đặt đệm xong. Chờ cô chơi mệt là có thể về ngủ một giấc.
Tòa lâu đài cổ này thuộc tài sản của gia tộc Valoi, được cha Cận Dập truyền lại cho anh. Hiện tại, anh là chủ nhân duy nhất của tòa lâu đài này.
Vài năm trước, tòa lâu đài cổ từng trải qua một trận hỏa hoạn hủy diệt, nhiều khu vực bị thiêu rụi, gần như trở thành phế tích. Sau khi Cận Dập tiếp quản, anh đã tự mình tiến hành tu sửa và mở rộng. Đây là một công trình vô cùng lâu dài và tỉ mỉ, tiêu tốn gần mười năm thời gian của anh.
Hiện tại, chuồng ngựa có diện tích khoảng hai trăm mét vuông, dù là thông gió, lấy ánh sáng hay chống ẩm, côn trùng gây hại đều được xử lý rất tốt.
Vì có người chuyên trách chăm sóc ngựa, chuồng ngựa được quét dọn vô cùng sạch sẽ, gần như không có mùi lạ.
Có thể thấy rõ bằng mắt thường, những con ngựa đó cũng được nuôi dưỡng rất khỏe mạnh, chủ yếu thuộc các giống ngựa ôn huyết, Shetland và Pony.
Diện tích đủ rộng, nên mỗi gian chuồng ngựa cũng lớn hơn so với các trại ngựa thông thường, cho thấy cuộc sống của những chú ngựa ở đây khá thoải mái.
Đi dọc hành lang chuồng ngựa đến cuối, đó là phòng đựng yên cương và phòng công cụ. Suốt quãng đường đi, Chu Tích Tuyết thầm đếm được tổng cộng có tám con ngựa. Cô gần như chỉ liếc mắt một cái đã ưng ngay một con bạch mã, rất giống con ngựa cô cưỡi hồi nhỏ khi học cưỡi ngựa.
“Mấy con này đều là ngựa của anh sao?”
“Ừ.”
Có thể nuôi nhiều ngựa như vậy trong trang viên, cho thấy thực lực không hề tầm thường. Dù là trong hay ngoài nước, không chỉ chi phí mua ngựa cao mà chi phí nuôi dưỡng cũng không hề thấp.
Không tính các trại ngựa kinh doanh, những con ngựa ở đây rõ ràng không cần tham gia thi đấu hay để người khác cưỡi chơi.
Xem ra, những con ngựa này hẳn là thú cưng của Cận Dập, chủ nhân của tòa lâu đài cổ và trang viên này, và anh cũng rất cưng chiều thú cưng của mình.
“Em có thể cưỡi con ngựa trắng kia không?” Chu Tích Tuyết hỏi.
“Thế thì còn tùy xem Stormchaser có chấp nhận em không đã,” Cận Dập trả lời trong khi đang chọn mũ bảo hiểm, áo gi-lê và găng tay cưỡi ngựa phù hợp cho Chu Tích Tuyết.
Stormchaser là tên của con ngựa trắng đó, có nghĩa là “kẻ săn bão” với khí thế không chút sợ hãi.
Một số con ngựa cá tính sẽ không dễ dàng cho người khác cưỡi.
Hơn nữa, tất cả chúng đều do Cận Dập nuôi, rất có khả năng là đã nhận chủ.
Căn phòng dụng cụ này cũng rất lớn, bên trong bày biện đủ loại dụng cụ cần thiết cho việc cưỡi ngựa.
Cận Dập chọn xong thiết bị, tự tay mặc đồ bảo hộ cho Chu Tích Tuyết, rồi điều chỉnh mũ bảo hiểm cho cô.
Trong lúc đó, Chu Tích Tuyết ngoan ngoãn đứng trước mặt Cận Dập, giống như một đứa trẻ đang được mẹ chăm sóc.
Cô thực sự tận hưởng cảm giác được người khác quan tâm tỉ mỉ như vậy.
Cận Dập cụp mắt, có thể thấy rõ vẻ mặt mãn nguyện của cô, nghe cô nói: “Cảm ơn chồng ạ.”
“Đừng cảm ơn sớm quá.”
“Dạ?”
“Nếu em ngã ngựa, anh cũng sẽ không cứu em đâu.”
Chu Tích Tuyết: “…” Cô mới không tin.
Đương nhiên, cô cũng sẽ không dại dột đến mức dùng chính cơ thể mình để làm thử nghiệm đâu.
Stormchaser bị nhốt riêng trong một gian chuồng ở một bên, lẳng lặng đứng đó.
Vừa mặc xong đồ cưỡi ngựa, Chu Tích Tuyết đã hào hứng đi đến xem xét dáng vẻ oai hùng của Stormchaser.
Dù là động vật hay con người, nếu có một ngoại hình bắt mắt, họ luôn dễ dàng thu hút sự chú ý đặc biệt.
Stormchaser là một con ngựa ôn huyết, bộ lông trắng trên người nó không phải màu trắng nhợt nhạt đơn điệu mà ánh lên vẻ lạnh lẽo như ngọc trai. Phần cổ nó có bờm dài như thác nước đổ xuống, theo từng nhịp run nhẹ của cơ thể, mỗi sợi lông bờm đều như được ánh sáng khúc xạ, lấp lánh vẻ cao quý.
Ngay cả người bình thường cũng có thể nhận ra ngay phẩm chất phi thường của con ngựa này.
Chu Tích Tuyết và Stormchaser cách nhau khoảng ba mét, giữa họ là hàng rào sắt. Cô tinh ý nhận ra chân sau bên trái của con ngựa này có điều bất thường.
Chưa đợi Chu Tích Tuyết mở lời, Cận Dập đã giải đáp thắc mắc cho cô: “Stormchaser từng bị thương.”
“Nó bị sao vậy?”
“Gãy xương.”
Dù Chu Tích Tuyết đã nhiều năm không tiếp xúc với ngựa, nhưng cô vẫn biết rõ, trong đa số trường hợp, ngựa một khi bị gãy xương sẽ lập tức được chọn phương án an tử để tránh đau đớn.
Cấu trúc chân của ngựa quy định chúng phải đứng ngay cả khi ngủ, vì vậy chúng không thể bị bắt nằm yên để tĩnh dưỡng.
Thế nhưng hiện tại, Stormchaser vẫn có thể lành lặn đứng ở đây, quả thực giống như một kỳ tích.
Có thể thấy, chủ nhân của nó chắc chắn đã bỏ ra tâm huyết mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi để cứu chữa nó.
Chu Tích Tuyết nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của Stormchaser, vẫy tay chào nó: “Hi, cậu khỏe không. Lần đầu gặp mặt, tớ là Chu Tích Tuyết, là vợ của chủ nhân cậu. Chúng ta bây giờ cũng coi như người một nhà, sau này mong cậu chiếu cố nhiều hơn nhé!”
Stormchaser thậm chí còn chẳng thèm để ý đến cô.
Cao ngạo, lạnh lùng, không thân thiện, có chút giống cái nết “chết dở” của chủ nhân nó.
Lúc này, Cận Dập lại khẽ cong môi, vẻ mặt cười như không cười, trông thế mà lại có vài phần hề hước.
Thế nhưng, khi đối mặt Cận Dập, Stormchaser hoàn toàn trở thành một con khác.
Chỉ thấy, Cận Dập vừa bước đến gần, nó lập tức dùng khuôn mặt mình dụi vào người anh.
Đâu còn cái vẻ cao quý lạnh lùng nào nữa, quả thực như một con ngựa nịnh bợ.
Cận Dập đưa tay vuốt ve bờm ngựa của Stormchaser, nhẹ nhàng gọi tên nó một tiếng. Con vật này cứ như thể có thể hiểu được, đáp lại bằng tiếng hí nhẹ nhàng.
Có thể thấy, Cận Dập vô cùng yêu thương Stormchaser, vẻ mặt anh tuy lạnh nhạt nhưng nhìn lại khác hẳn so với bình thường. A
nh dùng bàn tay mình nhẹ nhàng vuốt ve khắp thân nó, vỗ nhẹ lên những khối cơ bắp rắn chắc trên người nó, giống như một người mẹ cưng chiều con mình vậy, thì thầm to nhỏ gì đó bên tai nó mà Chu Tích Tuyết ở một bên không nghe rõ.
Chu Tích Tuyết đứng ngoài hàng rào, thấy cảnh một người một ngựa tương tác như vậy, không tùy tiện tiến lên quấy rầy. Cô nhìn Cận Dập đứng cạnh con ngựa, thậm chí còn cao hơn con ngựa một đoạn lớn, khiến cô cảm nhận được một cách cụ thể thế nào là “người cao ngựa lớn”.
Cô theo bản năng lấy điện thoại ra, chụp lại khoảnh khắc này. Nhưng trò hề là, đèn flash lại quên tắt.
Chẳng qua, lần này Cận Dập vẫn không hề tỏ ra nghi ngờ gì về việc cô chụp ảnh.
Anh bị kinh động, cũng chỉ nghiêng đầu nhìn cô một cái. Sau đó anh khẽ nhướng mày về phía cô, trong giọng nói thế mà lại lộ ra vài phần cưng chiều: “Lại đây.”
“Được nha!”
Chu Tích Tuyết xem như đã hiểu rõ, vì sao ở Cận Dập lại có một loại cảm giác quen thuộc như “người mẹ”. Bởi vì, dù là trong việc chăm sóc ngựa, hay trong việc chăm sóc cô, anh đều như một người mẹ tận chức tận trách, cẩn thận tỉ mỉ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


