Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

anh ấy cuồng yêu tôi Chương 21: Savage

Cài Đặt

Chương 21: Savage

[Cắn một cái lên…]

Chu Tích Tuyết giật mình, đây là lần đầu tiên cô nghe Cận Dập đưa ra yêu cầu như vậy.

Điều này cũng có nghĩa là anh đã chấp nhận tất cả những điều này, và còn đang tận hưởng nó.

Ánh mắt Cận Dập tựa như thợ săn đang chăm chú nhìn con mồi, phóng thích ra vẻ chiếm hữu nồng đậm.

Chu Tích Tuyết đương nhiên sẽ thỏa mãn anh.

Cô ngồi trên đùi anh, một tay ôm chặt cổ anh, tay còn lại áp vào lưng anh, nhẹ nhàng vỗ về từng chút một. Giống như đang dỗ dành một đứa trẻ, khiến anh cảm nhận rõ rệt mình đang được yêu chiều.

Cận Dập vì thế mà thở dài một hơi thật sâu.

Anh có lẽ thực sự rất thích như vậy, đến nỗi có chút khó kiềm lòng mà đặt cằm lên vai cô, lười biếng cụp mắt tận hưởng.

Từ góc độ của Chu Tích Tuyết nhìn, anh trông thật ngoan ngoãn đáng yêu.

Vì thế, cô cũng khó kiềm lòng mà cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán anh một cái.

Anh cứng đờ lại vì nụ hôn của cô, nhưng rất nhanh lại như trải qua một lần huấn luyện giải mẫn cảm, theo bản năng dùng cằm nhẹ nhàng cọ vào vai cô.

Càng ngoan ngoãn hơn rồi.

“Được rồi, mau ăn cơm đi.” Chu Tích Tuyết đẩy đẩy anh.

Có một loại cảm xúc gọi là lùi lại để thỏa mãn.

Cô không thể quá nuông chiều anh được.

Sau bữa tối, Cận Dập ôm Chu Tích Tuyết về phòng.

Chu Tích Tuyết không hỏi anh đi đâu, bởi vì cô đã nóng lòng mở tủ quần áo bắt đầu ngắm nghía những bộ đồ mới của mình.

Mấy năm nay, phần lớn quần áo cô mua đều từ trên mạng, vì ngoài đời cô không thích tiếp xúc với người lạ, cũng không muốn có tiếp xúc hay đối thoại với nhân viên bán hàng, chỉ có mua hàng online là tiện lợi nhất. Nhưng mua hàng online cũng có rất nhiều bất cập, thường xuyên hàng không giống mô tả.

Vừa rồi Chu Tích Tuyết bị Cận Dập ôm đến nhà ăn dùng bữa, thế nên cũng không có dịp thưởng thức kỹ những bộ trang phục tinh xảo này. Giờ nhìn lại, bên trong hầu như toàn bộ đều là những thương hiệu xa xỉ. Có vẻ như kích cỡ cũng vừa vặn với cô.

Chu Tích Tuyết đương nhiên nhận ra những thương hiệu này, sống ở Chu gia nhiều năm như vậy, những người đó tranh giành danh lợi, đua đòi lẫn nhau. Nào là mẫu mới đang hot, phiên bản giới hạn, đặt may riêng, không cầu tốt nhất, chỉ cầu độc nhất vô nhị.

Chẳng qua, cô lại chẳng có cảm giác gì với những thứ này. Ngay cả khi người thân khoe khoang chiếc túi trị giá hàng triệu đồng trước mặt cô, cô cũng chỉ thấy khó hiểu. Khi đó cô chỉ nghĩ, chắc là tiền của họ kiếm được quá dễ dàng rồi.

Khi Chu Tích Tuyết còn rất nhỏ, mẹ đã dạy cô không nên ham mê phù phiếm. “Bên ngoài dát vàng nạm ngọc, bên trong lại thối rữa”, dù bề ngoài có được đóng gói xa hoa đến đâu, nhưng nếu bên trong đã nát bét thì còn ý nghĩa gì nữa?

Bởi vậy, một chiếc túi xách xa xỉ trị giá hàng triệu đồng và một chiếc túi vải bố mười mấy nghìn đồng, đối với Chu Tích Tuyết mà nói, công dụng đều là để đựng đồ vật.

Có lẽ đây cũng là lý do hiện giờ cô có thể nằm yên mà không hề gánh nặng, không tranh đua thì sẽ không lo âu.

Khu vực Vịnh Mayor vì là một khu du lịch lớn, nên trong nội thành không có các ngành công nghiệp. Nguồn kinh tế chủ yếu đến từ các ngành như khách sạn, thương mại, dịch vụ truyền thông. Khu vực trung tâm thành phố là trung tâm thương mại, sở hữu một vài trung tâm thương mại lớn nổi tiếng, mỗi năm thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới đến mua sắm.

Chẳng qua, Chu Tích Tuyết thực sự rất khó tưởng tượng cảnh Cận Dập – một người đàn ông “thẳng như thép” – lại đi dạo các cửa hàng thời trang nữ xa xỉ. Hơn nữa, anh không chỉ ghé một cửa hàng. Chỉ nhìn nhãn mác thôi đã thấy các thương hiệu lớn như hãng C, nhà L, hãng G, nhà D và nhiều hãng khác.

Có thể thấy, anh không phải tùy tiện mua mà đã chọn lựa rất tỉ mỉ.

Ngoài ra, Chu Tích Tuyết tiện tay mở trang web chính thức của một nhãn hiệu để tìm kiếm món đồ tương tự, cô phát hiện giá cả đều không dưới năm chữ số nhân dân tệ. Ngay cả chiếc áo phông màu hồng nhạt mỏng manh cô đang cầm trên tay cũng có giá bán chính thức là năm vạn nhân dân tệ!

Nó rõ ràng có thể trực tiếp “cướp” tiền, nhưng vẫn tặng bạn một món quần áo. Có thể nói là cực kỳ có “lương tâm”.

Xem ra, tổng giá trị của đống đồ này có lẽ đã vượt quá một triệu nhân dân tệ.

Phát hiện này khiến Chu Tích Tuyết vô cùng khiếp sợ.

Không ngờ được rằng… “chồng” của mình còn là một đại gia ẩn sao!?

Nói ra thì, Chu Tích Tuyết từ trước đến nay chưa từng nghiêm túc tìm hiểu về gia thế của Cận Dập. Cô luôn cho rằng mình sẽ không ở lại nơi này quá lâu, nên đối với những chuyện khác vẫn giữ thái độ thờ ơ.

Tên tiếng Anh đầy đủ của Cận Dập là Sawyer Ashford Valoi, anh là con trai duy nhất của Eugene Berger Valoi – người thừa kế chính thống của gia tộc Valoi. Chỉ là, ông Eugene mất sớm khi còn trẻ, vợ ông cũng rời đi ngay sau đó, để lại con trai trở thành cái tên mà cả gia tộc đều né tránh, không ai muốn nhắc đến – như thể một linh hồn tà dị bị lãng quên.

Thật ra, chỉ cần mở mạng xã hội hoặc truyền thông tìm kiếm thông tin liên quan đến nhà Valoi, là có thể phần nào thu thập được chút ít tin tức.

Gia tộc này vốn nổi tiếng kín tiếng và bí ẩn, nhưng lại có lịch sử kéo dài hơn 300 năm. Ngay từ thế kỷ 19, gia tộc Valoi đã đạt được những thành tựu lớn trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật và tài chính.

Khác hẳn với các gia tộc phô trương khác, nhà Valoi chọn cách sống kín đáo, thậm chí là thần bí, rất hiếm khi xuất hiện trước truyền thông hay công chúng.

Tuy rằng trên mạng có thể tìm được thông tin liên quan đến họ nhưng nó ít đến mức gần như chẳng có gì, có điều, hiện nay, hầu hết những sản phẩm trí tuệ nhân tạo trong ngành công nghệ của toàn quốc Z đều ít nhiều có mối liên hệ mật thiết không thể tách rời với nhà Valoi.

Khi Chu Tích Tuyết vẫn còn đang sửng sốt trước bối cảnh gia tộc của Cận Dập, thì vị đại gia ẩn mình này đã yên lặng xuất hiện, mang theo hòm thuốc bước đến.

Vừa nhìn đã thấy, người chồng này của cô quả thực khí phách ngời ngời, lắm tiền nhiều của, không thể chỉ “nhìn mặt mà bắt hình dong” được.

“Lại đây.” Giọng Cận Dập như thể không cho phép chen vào.

Lúc này Chu Tích Tuyết đang có tâm trạng không tồi, bước chân nhẹ nhàng đi về phía anh. Cô nhìn thấy chiếc hộp thuốc liền biết, anh hẳn là muốn thay thuốc cho mình.

Vì chỗ bị bỏng và trầy xước tiết dịch khá nhiều, mấy ngày gần đây cô cần thay thuốc mỗi ngày một lần.

Cũng không biết từ khi nào, Chu Tích Tuyết đã nhiễm thói quen đi chân trần. Sàn cẩm thạch mát lạnh, không một hạt bụi, dù cô có đi chân trần cả ngày trên sàn, bàn chân vẫn không thấy một chút vết bẩn.

Thói quen này có một điểm bất lợi, đó là dễ trượt chân vì có vệt nước trên sàn.

Chiều nay, Chu Tích Tuyết để thử xem có ai đang giám sát mình không nên đã giả vờ ngã, thực ra chẳng bị xây xát gì. Không ngờ, lúc này lòng bàn chân cô thật sự trượt một cái. Thấy sắp ngã ngửa, Cận Dập bước tới một tay nhấc bổng cô lên, như xách một con gà con vậy.

Khuôn mặt Chu Tích Tuyết vẫn còn kinh hồn chưa định, theo bản năng cô nắm lấy cánh tay Cận Dập, nói với anh: “Cảm ơn.”

Cận Dập nhíu mày, anh lại có chút khó chịu với từ này.

Xa cách, xa lạ.

Mặt anh không biểu cảm, bàn tay đang giữ sau gáy cô chuyển sang ôm lấy eo cô, một tay bế cô đi đến bàn làm việc.

Quá trình thay thuốc đối với Chu Tích Tuyết có thể nói là vô cùng đau đớn. Thật ra cũng không hẳn là quá đau, nhưng về mặt tâm lý ít nhiều cũng có chút áp lực. Vì thế, cô cần mượn một vài thứ khác để phân tán sự chú ý của mình.

Lúc này Cận Dập đang quỳ một gối trước mặt cô, cô có thể nhìn xuống anh.

Đây không phải lần đầu tiên cô nhìn anh từ góc độ này, nhưng lần này, trong lòng cô dường như nảy sinh một vài mơ mộng.

Nếu họ là một cặp tình nhân bình thường yêu nhau rồi bước vào ngưỡng cửa hôn nhân, thì anh ấy nhất định sẽ cầu hôn cô. Khi đó, anh sẽ quỳ một gối trước mặt cô, tự tay đeo lên chiếc nhẫn đã được chọn lựa tỉ mỉ cho cô.

Chỉ là, cuộc hôn nhân hoang đường này của họ, không có tình yêu, không có cầu hôn, lại càng không có nhẫn.

Chu Tích Tuyết thậm chí không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ luôn thay đổi thất thường của Cận Dập lúc này, khi thực sự yêu một nửa kia sẽ trở thành như thế nào.

Đột nhiên, cô hứng khởi hỏi anh: “Cận Dập, bây giờ anh có yêu em một chút nào không?”

Câu hỏi này khiến động tác trên tay của ai đó dừng lại.

Anh im lặng, không thể trả lời.

Bởi vì với từ “yêu” này, anh vẫn đang dò dẫm, cố gắng lý giải.

Điều anh không thể phủ nhận là, đối với những cách thể hiện tình yêu mà cô nói, anh không hề phản cảm, thậm chí còn có chút tham lam muốn nhiều hơn. Cũng như hiện tại, nếu cô sẵn lòng vuốt ve tóc anh, thể hiện nhiều tình yêu hơn với anh, thì anh sẽ vô cùng hài lòng.

Chu Tích Tuyết thì thực sự rất tò mò về vấn đề này, và cũng muốn biết Cận Dập sẽ trả lời thế nào.

Người ta thường nói yêu một người như nuôi một đóa hoa, miệng anh tuy không nói ra lời nào, nhưng hành động lại thực tế hơn bất kỳ người đàn ông nào giỏi ăn nói hoa mỹ.

Có thể thấy rõ bằng mắt thường, mấy ngày gần đây sắc mặt cô đã tốt hơn rất nhiều. Ba bữa một ngày trở nên đều đặn, dinh dưỡng được phối hợp cân đối, cô cũng không còn xuất hiện các triệu chứng huyết áp thấp nữa.

Rõ ràng, Chu Tích Tuyết bắt đầu tính toán đường lui cho mình.

Cô không bận tâm việc anh có yêu cô hay không. Rốt cuộc, cô cũng đâu có yêu anh. Mối quan hệ giữa họ không thể cứ mãi giằng co như vậy, rồi sẽ có ngày kết thúc.

Đến lúc đó, cô sẽ rời khỏi nơi này. Hoặc là về nước, hoặc là đi một quốc gia khác.

Không đợi được câu trả lời của Cận Dập, Chu Tích Tuyết cũng không ép buộc.

Cô rũ mắt nhìn mái tóc ngắn của anh, đen nhánh ánh lên, nghĩ thầm hẳn là theo người mẹ Trung Quốc của anh.

Chu Tích Tuyết cũng không biết mẹ Cận Dập là người như thế nào.

Nghe nói mẹ anh đã bỏ rơi anh khi anh còn nhỏ, coi anh như hồng thủy mãnh thú. Nhưng chuyện này trong mắt Chu Tích Tuyết lại có chút mâu thuẫn, nếu mẹ anh đặt tên cho anh là Dập, nhất định là mang theo mong ước tốt đẹp.

Một người phụ nữ từ ngàn dặm xa xôi đến một đất nước xa lạ, yêu một người đàn ông ngoại quốc, tự mình quyết định gắn bó trọn đời, rồi sinh hạ kết tinh tình yêu.

Đây là một hành động táo bạo và mạo hiểm, không phải người phụ nữ bình thường nào cũng có thể làm được.

Chẳng lẽ giữa những điều đó lại không có một chút tình yêu nào sao? Hiển nhiên là không thể.

Vậy rốt cuộc điều gì đã khiến bà ấy dứt khoát rời đi? Có thật là vì những lời nguyền rủa buồn cười đó không?

Chu Tích Tuyết nghĩ vậy, rũ mắt nhìn về phía Cận Dập, cô rất muốn chạm vào anh, vì thế cô đã làm như vậy.

Gần như ngay khoảnh khắc bàn tay Chu Tích Tuyết khẽ chạm vào Cận Dập, anh liền theo bản năng mà ghé sát vào cô, dịu ngoan hệt như một con sói hung ác đã được thuần hóa.

Nếu tay cô có thể dùng lực hơn để vuốt tóc anh, có lẽ sẽ lấp đầy khoảng trống mà cô đã khuấy động trong lồng ngực anh.

Khác với lần vuốt ve ở nhà ăn, lần này Chu Tích Tuyết rõ ràng bạo dạn hơn nhiều. Cô dùng đầu ngón tay vuốt một lọn tóc ngắn của Cận Dập để thưởng thức, rồi cuộn cuộn nó lại.

Mái tóc thô cứng nhưng lại rất dễ tạo kiểu. Nhưng anh lại không cố ý chăm chút, cũng không tốn công sức gì cho nó. Ngắn gọn, gọn gàng, đơn giản nhưng rất có phong cách.

Trong mắt Chu Tích Tuyết, anh có một khuôn mặt không thể chê vào đâu được, có thể thử đủ loại tạo hình, chẳng hạn như kiểu tóc đuôi sói càng thêm ngầu, hay chẳng hạn như nhuộm một mái tóc xám lạnh lùng, hay lại như mái tóc dài phong độ nhưng không kém phần quý phái theo phong cách cổ điển.

Chu Tích Tuyết có một thời gian dài say mê truyện tranh và anime, cũng từng tham gia vài buổi triển lãm truyện tranh. Cô nghĩ, nếu Cận Dập chịu đi cosplay, có lẽ sẽ không còn chuyện của người khác nữa.

Cận Dập sau khi thay băng mới cho mắt cá chân của Chu Tích Tuyết, lại lấy ra bình xịt tan máu bầm.

Vết bầm trên đầu gối Chu Tích Tuyết so với trước đã tan đi rất nhiều, nhưng anh vẫn cầm bình xịt phun vài cái, rồi dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa đều.

Trong khoảnh khắc này, Cận Dập đột nhiên nghĩ đến những lời Chu Tích Tuyết lên án Simmons trước đó, vậy mà trong lòng lại nảy sinh một cơn giận vô cớ.

Trên thực tế, ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy vết bầm ở đầu gối cô, anh đã có cảm giác bất thường. Ngay lập tức, anh lái xe đến thị trấn nhỏ cách đó hai mươi kilomet, trực tiếp đến bệnh viện thị trấn để mua bình xịt.

Mục đích làm vậy đương nhiên không phải vì lương tâm anh trỗi dậy. Anh nghĩ, cô hiện tại là vật sở hữu của anh, anh không cho phép vật phẩm của mình có bất kỳ tì vết nào.

Anh luôn nhắm một mắt mở một mắt với hành động của Simmons, nhưng nếu bây giờ cô là của anh, thì chỉ có anh mới có thể muốn làm gì thì làm với cô.

Nếu có lần sau, anh sẽ không chút do dự mà cầm súng săn nhắm thẳng vào tim Simmons, trực tiếp đưa hắn xuống địa ngục.

Chu Tích Tuyết đang tắm rửa.

Cô không thể chịu đựng được việc mình lại mặc chiếc váy trắng nhăn nhúm này, hơn nữa, cô đã có rất nhiều quần áo mới rồi.

Nhưng lần tắm rửa này có chút phiền phức, cô phải chú ý vết thương ở mắt cá chân, nên chỉ có thể chọn cách lau người.

Cửa phòng tắm không khóa, chỉ khép hờ, nếu người bên ngoài muốn vào thì có thể đẩy cửa bất cứ lúc nào.

Cận Dập hiện tại không có trong phòng, nên cô cần tốc chiến tốc thắng. Nếu không, lỡ như anh ta lại giống một con yêu quỷ ẩm ướt, không một tiếng động mà bước vào, thì người xấu hổ sẽ chỉ có mình cô.

Trêu chọc Cận Dập trên phương diện tình cảm thì trêu chọc, nhưng Chu Tích Tuyết rốt cuộc vẫn là một cô gái không có bất kỳ kinh nghiệm yêu đương nào, cũng chưa từng phát sinh quan hệ với người khác giới. Trong tình cảm, cô thiên về trường phái bảo thủ, mong muốn một lòng một dạ, trọn đời trọn kiếp.

Là người trưởng thành, những thứ trong phương diện này đương nhiên cô hiểu. Chu Tích Tuyết không biết Cận Dập hiện tại có nhu cầu về chuyện đó hay không, cũng không biết anh đã từng phát sinh quan hệ với người khác chưa. Nhưng chỉ cần là đàn ông bình thường, đều không thoát khỏi bản năng động vật.

Nhưng mà, định luật Murphy cuối cùng vẫn ứng nghiệm.

Cận Dập quả nhiên im lặng xuất hiện trong phòng.

Có lẽ vì không thấy bóng dáng cô trong phòng, anh liền đi về phía phòng tắm.

Bước chân anh không tiếng động, thế nên Chu Tích Tuyết hoàn toàn không nhận ra anh đã trở về phòng.

Mãi cho đến khi then cài cửa phòng tắm bị vặn, cô lập tức cảnh giác.

May mắn là, ngay khoảnh khắc cửa phòng tắm mở ra, Chu Tích Tuyết đang quay lưng về phía cửa. Cô nhanh tay nhanh mắt, kịp thời mặc vào chiếc áo ngủ lụa trắng, bao chặt lấy mình.

Từ trước đến nay ở tòa lâu đài cổ này, Chu Tích Tuyết luôn dũng cảm không sợ hãi gì. Nhưng giờ khắc này, gò má cô nóng bừng như lửa đốt, xấu hổ đến mức không biết phải làm sao.

Chỉ bởi vì, ngay lúc này bên trong chiếc áo ngủ của cô, không mặc gì cả.

Chiếc áo ngủ cổ chữ V bằng vải mỏng manh, chỉ cố định bằng một sợi dây thắt lưng ở eo. Bởi vậy, dưới ánh đèn lại ánh lên màu ngọc trai, thấp thoáng ẩn hiện.

Mịn màng, hồng hào, nhô cao, mờ ảo, quả thực nhìn không sót một chi tiết nào.

Nói cho cùng, cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ.

Chu Tích Tuyết nhất thời không quay đầu lại, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt phía sau cùng với hơi thở không thể bỏ qua.

Cô đương nhiên cũng không thấy, người phía sau đang đứng bình tĩnh, thậm chí còn tựa vào khung cửa một cách nhàn nhã, hai tay khoanh lại.

Cận Dập chưa từng nhìn thấy cơ thể bất kỳ người phụ nữ nào, và cũng chưa bao giờ tò mò về điều đó.

Nhưng khoảnh khắc chợt lóe lên lần này, đã khiến anh theo bản năng dừng chân lại.

Bờ vai mịn màng, vòng eo thon gọn, đôi chân dài miên man…

Thực ra anh không nhìn rõ được điều gì, nên ánh mắt anh rất thẳng thắn, không mang theo bất kỳ dục vọng nào. Điều duy nhất anh muốn xác nhận lúc này là, liệu băng gạc trên mắt cá chân cô có bị ướt do tắm rửa hay không.

Chu Tích Tuyết: “Anh ra ngoài!”

Cận Dập: “Quay qua đây.”

Hai người gần như là đồng thanh.

Người luôn luôn không hành động theo kịch bản vốn có – Cận Dập không những không ra ngoài, mà ngược lại còn có phần giống như đang… “khiêu khích”, khiến cô nghe rõ tiếng bước chân của anh.

Anh đang từng bước, từng bước đi về phía cô.

Chu Tích Tuyết cố gắng tự trấn an mình trong lòng.

Lần đầu tiên, cô cảm thấy lo lắng, bối rối.

Trong khoảnh khắc đó, đầu cô như trống rỗng hoàn toàn.

Tiếng bước chân phía sau càng lúc càng gần, tựa như mỗi một bước đều đạp lên nhịp thở rối loạn của Chu Tích Tuyết.

Cho đến khi hơi thở quen thuộc dừng lại ngay sau lưng, cô cảm nhận được độ ấm nóng hổi phả lên cần cổ.

Chỉ cách nhau một gang tay.

Được rồi.

Chơi tới luôn.

Chu Tích Tuyết lập tức xoay người lại, bất chấp tất cả lao thẳng vào lòng Cận Dập như một con bê con bướng bỉnh.

Và như vậy, cô áp sát anh không còn một kẽ hở, cũng cùng cũng che khuất đường cong như ẩn như hiện kia.

Cùng lúc đó, Cận Dập gần như theo phản xạ có điều kiện mà vươn tay, vòng lấy eo cô, nhấc bổng cô lên rồi ôm trọn vào lòng.

Người trong lòng anh vẫn cúi đầu, khiến anh không nhìn rõ mặt cô.

Thế nhưng dưới ánh sáng mờ ảo, nốt ruồi nâu trên sống mũi cô dường như mang theo vẻ bướng bỉnh, đáng yêu của trẻ con.

Vẻ mặt anh cũng không còn lạnh lùng vô cảm nữa, mà thay vào đó là nụ cười nửa miệng khó đoán, giống hệt cái ngày đầu tiên cô đến tòa lâu đài cổ ấy.

“Ngẩng đầu lên.” Anh cụp mắt, ánh nhìn dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn đang cúi xuống của cô, tỏ ra rất hứng thú.

Sau khi những tiếp xúc thể xác không còn khiến anh cứng đờ hay bối rối nữa, anh như cá gặp nước, biết cách để làm mình thỏa mãn hơn chính là luôn dính lấy cô không rời.

Chu Tích Tuyết cố tình vùi đầu thấp hơn một chút.

Trong tầm mắt của cô, chính là cơ ngực rắn chắc đầy đặn của Cận Dập. Rõ ràng anh cũng vừa tắm xong, trên người mang theo hương thơm mát dịu và hơi nước còn chưa tan hết — thật sự rất cuốn hút.

Nhìn kỹ lại, chiếc áo choàng tắm dài anh đang mặc… lại cùng kiểu với của cô.

“Chân em đau, anh bế em đi.”

Chiêu này của Chu Tích Tuyết lần nào cũng hiệu quả. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, mặt dụi vào ngực anh như con mèo nhỏ.

Nhưng lần này, anh lại không hề dao động.

Cận Dập như thể đã sớm nhìn thấu sự ngượng ngùng của cô, cố ý đùa bỡn, muốn dẫn cô từng bước một vào cái bẫy ngọt ngào đó.

“Ngẩng đầu lên.” Giọng anh khàn khàn, không cho từ chối.

“Không chịu đâu…”

“Đừng để anh phải nói lần thứ hai.”

Chu Tích Tuyết — người luôn giữ thế chủ động — lần đầu tiên nếm trải cảm giác thất bại.

Trong tòa lâu đài cổ này, Cận Dập vốn dĩ chính là kẻ chiếm thế thượng phong. Cô không ngừng thử thách, không ngừng mạo hiểm đánh cược, mới có thể giành được chút quyền chủ động trong tay.

Nhưng chỉ mới đó thôi… cô đã lại rơi vào thế bị động lần nữa.

Thật sự… quá thất bại rồi.

Trong khoảnh khắc đó, Chu Tích Tuyết thậm chí có phần thẹn quá hoá giận. Cô không khỏi bắt đầu nghi ngờ, liệu tất cả những gì mình đã làm có phải chỉ là uổng công vô ích? Hay vốn dĩ, muốn thuần phục Cận Dập chính là chuyện viển vông như mơ giữa ban ngày?

Thế nhưng, cảm xúc quật cường khiến cô giống như một con cá mắc cạn trên bờ, ra sức giãy giụa.

Ánh mắt Chu Tích Tuyết dừng lại nơi cổ áo áo choàng tắm của Cận Dập, vạt áo hình chữ V mở rộng sâu hun hút, khiến đầu cô nóng bừng. Không nghĩ nhiều, cô đưa tay vạch áo anh xuống thêm một chút.

Ngay sau đó, cô cúi đầu, cắn một cái lên phần cơ ngực rắn chắc kia.

Rất nhanh, cô nghe thấy tiếng thở dốc khàn khàn của anh, thân hình cao lớn cũng khẽ run lên.

Chu Tích Tuyết cuối cùng ngẩng đầu lên, ánh mắt tinh quái đối diện với đôi mắt lam sâu thẳm kia, khóe miệng vẫn còn cắn nhẹ vào da anh, không buông ra.

Lại một lần nữa, cô thành công giành lại quyền chủ động.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc