[“Tiếp tục thể hiện tình yêu của em đi.”]
Lần này ôm anh lâu như vậy, trong đầu Chu Tích Tuyết bất giác muốn kéo dài khoảnh khắc này thêm chút nữa.
Bởi vì Cận Dập vẫn đứng yên không nhúc nhích, gần như như bị đóng băng tại chỗ, nên cô có thể thoải mái làm bất cứ điều gì mình muốn.
Phản ứng đờ đẫn như khúc gỗ của anh, ở một mức độ nào đó, lại có chút chạm trúng trái tim cô.
Không cần phải mặt đối mặt, Chu Tích Tuyết dường như lại càng trở nên to gan hơn một chút.
Anh cao lớn, vững chãi như một ngọn núi, gần như hoàn toàn đáp ứng mọi ảo tưởng của cô về người khác phái.
Không chỉ có gương mặt tuấn tú như bước ra từ trang sách khiến cô bị hút mắt, mà còn là dáng người gần như hoàn mỹ đến từng đường nét.
Lúc đầu, tay Chu Tích Tuyết chỉ khẽ đặt lên eo Cận Dập. Thế nhưng, cảm giác lồi lõm dưới lòng bàn tay khiến cô không kìm được mà muốn khám phá thêm.
Cô biết anh có cơ bụng, trước đây cũng từng được “mở mang tầm mắt” rồi. Lần đó do anh bị thương, cô mới có “cơ hội hiếm có” được nhìn thấy dáng người anh, thậm chí còn to gan đưa tay chạm thử.
Cảm giác mịn màng, ấm áp và căng đầy sức mạnh đó, đến tận bây giờ cô vẫn chưa quên.
Tiếc là, chỉ có đúng một lần như vậy.
Không kiềm chế được, tay Chu Tích Tuyết bắt đầu có phần nghịch ngợm.
Qua lớp áo mỏng nhẹ, lòng bàn tay cô áp lên bụng anh, như thể có thể cảm nhận được làn da bên dưới đang âm thầm vận sức, căng tràn sức sống, rõ ràng là đã qua rèn luyện cẩn thận.
Chẳng mấy chốc, Chu Tích Tuyết cảm nhận được thân hình dưới lòng bàn tay mình đang siết chặt, đặc biệt khi cô chậm rãi dò dọc theo khe rãnh, từng tấc da thịt như dây cung căng đầy.
Con người ta vốn dĩ luôn tham lam.
Dần dần, Chu Tích Tuyết bắt đầu không còn hài lòng với việc chỉ cách một lớp quần áo. Cô không phải đang trêu chọc anh, chỉ là muốn thỏa mãn khao khát của chính mình. Đồng thời, cô cũng đang âm thầm quan sát thái độ của Cận Dập.
Rất tốt, anh không hề kháng cự, điều đó càng khiến cô thêm háo hức muốn thử.
Nhịp thở trở nên hỗn loạn, tim đập dần nhanh hơn. Mỗi lần cô chạm vào, anh đều như nhất thời mất đi lý trí.
Giống như mãnh thú hung hãn, khi bị thợ săn bắn trúng, theo bản năng sẽ giãy giụa trong cơn hấp hối cho đến khi hoàn toàn tắt thở.
Dù cho sự giãy giụa ấy chỉ khiến cái c·hết đến nhanh hơn.
Giây tiếp theo, Cận Dập phản công lại Chu Tích Tuyết, động tác của anh khiến người ta có chút sợ hãi.
Anh chỉ nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay cô, kéo cô về phía mình, như thể giành lại quyền chủ động trong một tích tắc.
Chu Tích Tuyết ngã vào tủ quần áo. Chênh lệch sức lực giữa cả hai khiến cô hoàn toàn không kịp đề phòng, cũng không còn sức phản kháng.
Thân hình cao lớn của anh lập tức phủ xuống.
Hơi thở của Cận Dập áp sát theo, nóng rực, dồn dập. Vẫn mang theo hương trái cây ngọt nhẹ khiến cô không tự chủ được mà đắm chìm.
Phản ứng của anh khiến cô cảm thấy thật thú vị.
Giống như một con mèo nhỏ bị chủ nhân chọc giận, giơ vuốt lên gầm gừ. Thế nhưng trong mắt chủ nhân, con thú cưng đang tức giận ấy lại chỉ càng thêm đáng yêu.
Chu Tích Tuyết ngồi trên tủ quần áo, vẻ mặt vô hại nhìn người đàn ông trước mặt như sắp mất kiểm soát, gọi anh: “Chồng à, anh làm em sợ đấy.”
Cô cũng không trách anh thô lỗ, dù sao tất cả mọi chuyện đều là do cô gây ra.
Nhưng mà, quá tam ba bận, nếu lần sau anh còn thô lỗ như thế, cô sẽ không chạm vào anh nữa.
Cận Dập từ trên cao nhìn xuống Chu Tích Tuyết trong tủ quần áo, vẻ mặt nghiêm túc và lạnh lùng.
Rõ ràng người trước mặt gầy yếu đến thế, chỉ cần anh siết chặt cổ họng cô, cô sẽ không còn sức phản kháng.
Nhưng có những khoảnh khắc, anh lại cảm thấy hoảng loạn, bối rối. Cứ như thể mạch máu của mình đang bị cô nắm giữ, chỉ cần lơ là một chút là sẽ vạn kiếp bất phục.
Mâu thuẫn thay, trong lòng anh lại nảy sinh một cảm giác chờ mong khó tả.
Đôi bàn tay nhỏ bé càn rỡ này của cô sẽ lại dò đến đâu nữa đây?
Cảm xúc bất thường khiến hành vi của Cận Dập trở nên mất kiểm soát, anh xoay người, định rời khỏi khu vực chật hẹp này. Giống như vô số lần trước đó.
Ai ngờ, ống quần lại bị túm lấy.
Chỉ một cái chạm nhẹ vô tình của bàn tay nhỏ bé ấy vào mắt cá chân anh, lại khiến một mảng tê dại lần nữa lan tỏa.
Chu Tích Tuyết khẽ gọi từ phía sau Cận Dập, giọng mang theo chút yếu ớt: “Đừng đi…”
Tiếng nói vừa dứt, người đang định rời đi lại một lần nữa xoay người lại.
Cận Dập cúi xuống, trên mặt mang theo vẻ lạnh lẽo sắc bén, dùng ngón tay kẹp lấy cằm cô, ép cô phải đến gần mình.
“Cô còn muốn làm gì?” Anh gần như nghiến răng nghiến lợi, từ cổ họng phát ra âm thanh trầm thấp khàn đặc, như tiếng gầm gừ của dã thú.
Vẻ mặt Chu Tích Tuyết khó hiểu, cô vốn đã quá quen thuộc với việc tỏ ra yếu thế trước mặt anh, tủi thân nói: “Anh chẳng lẽ không nhìn ra sao? Em đang bày tỏ tình yêu với anh mà.”
“Bày tỏ tình yêu?” Cận Dập nheo mắt lại, như đang cân nhắc độ chân thật trong lời nói của cô.
Thì ra là cô muốn bày tỏ tình yêu à?
Chu Tích Tuyết gật đầu: “Đúng vậy, vì em rất cảm kích anh vì những gì anh đã làm cho em. Anh không biết đâu, ngoài dì út và em họ ra, đã lâu lắm rồi không có ai quan tâm em như vậy.”
Sự cảm kích này không phải là giả dối.
Từ khi Chu Tích Tuyết đặt chân đến đất nước xa lạ này, cô chưa từng phải chịu bất cứ uất ức nào, ngược lại, còn được chăm sóc vô cùng chu đáo.
Ngày đầu tiên cô đến lâu đài cổ, cô là kẻ tự tiện xông vào nhà người lạ, anh đã đề phòng cô, lộ ra những chiếc nanh vuốt sắc bén.
Còn bây giờ, họ dần quen thuộc hơn, cô được anh chăm sóc, và trong quá trình ở bên nhau, thật sự có một cảm giác thân thuộc như vợ chồng.
Cận Dập im lặng nhìn Chu Tích Tuyết một lúc, rồi đột nhiên buông cô ra.
Ngay khi Chu Tích Tuyết nghĩ rằng anh sẽ vô tình rời đi, anh lại một lần nữa khuỵu gối, nửa quỳ xuống trước mặt cô.
Trong tủ quần áo chật hẹp, cô cuộn tròn lại, trông thật gầy yếu và nhỏ bé.
Tiếp đó, cô nghe thấy anh nói: “Vậy thì ôm lấy anh đi.”
Chỉ trong tích tắc, cơ thể Chu Tích Tuyết đã phản ứng nhanh hơn cả thính giác, cô lập tức vòng tay ôm lấy cổ Cận Dập.
Còn anh thì vòng một tay qua eo cô, một tay bế cô lên, rời khỏi không gian chật chội.
Anh ôm cô, gần như chỉ cần một cánh tay.
Bàn tay rộng lớn ấy đặt trên tấm lưng mỏng manh của cô, dường như có thể cảm nhận rõ ràng từng đường nét xương cốt. Cô thật yếu ớt, gầy gò, cần được che chở cẩn thận.
Tư thế ôm nhau của hai người lúc này cũng khá buồn cười, cả tay và chân Chu Tích Tuyết đều quấn chặt lấy Cận Dập, giống như một con bạch tuộc bám lấy anh, giữa hai người không có lấy một kẽ hở.
Cận Dập rảnh một tay, nhẹ nhàng nắm lấy chân bị thương của Chu Tích Tuyết.
Hôm nay anh đi ra ngoài, biết cô đã bị ngã.
Renee nói cô không sao, nhưng chỉ khi chính mắt anh nhìn thấy mới có thể xác nhận có đúng như vậy không.
Còn về lý do tại sao phải bận tâm ư?
Có lẽ giống như con sóc nhỏ anh nhặt về kia, yếu ớt đến mức không thể tự lực cánh sinh; lại giống một cây cỏ dại thiếu dinh dưỡng, thân hình gầy gò phảng phất chỉ cần một cơn gió lớn thổi qua là sẽ tan biến.
Anh chẳng qua là đại phát từ bi giải cứu cô thôi.
Đã đến giờ ăn tối.
Cận Dập trực tiếp bế Chu Tích Tuyết đi đến phòng ăn.
Còn cô nàng tận chức tận trách – Renee, đã chuẩn bị sẵn một phần trái cây khai vị – táo.
Chỉ vài phút nữa, món chính sẽ được mang lên.
Chu Tích Tuyết ngồi trước bàn ăn, ngửi thấy mùi thơm thức ăn từ trong bếp vọng ra nhưng không thực sự có hứng ăn uống lắm.
Cô nghiêng đầu nhìn Cận Dập, anh đang cầm con dao gọt vỏ táo một cách nghiêm túc. Có vẻ như, động tác gọt vỏ của anh rất thuần thục, vỏ táo dài được gọt xuống hoàn chỉnh, liền mạch thành một đường thẳng.
Chu Tích Tuyết lấy điện thoại ra, có chút nóng lòng muốn thử.
Cô không quên cuộc đối thoại với Phạn Ngọc, muốn chụp lén một tấm ảnh góc nghiêng của Cận Dập để chứng minh mình không hề phóng đại sự thật. Có lẽ, còn có nhiều hơn là lòng riêng cô.
Từ góc độ của Chu Tích Tuyết nhìn Cận Dập, khuôn mặt góc nghiêng của anh càng thêm nổi bật trong sự đan xen của ánh sáng và bóng tối. Đường cằm vốn đã sắc nét giờ lại càng hiện rõ với cảm giác mạnh mẽ, đường nét rõ ràng. Bàn tay khớp xương rõ ràng của anh, một tay cầm quả táo, một tay cầm dao, không biết lại còn tưởng anh đang chụp ảnh thời trang đó.
Đáng tiếc, chưa kịp để Chu Tích Tuyết chớp lấy khoảnh khắc xuất sắc ấy, Renee đã mang đồ ăn đến cho cô.
Renee vẫn chuẩn bị theo khẩu vị của Chu Tích Tuyết, với nhiều món thịt hun khói hơn.
Còn Cận Dập, trước mặt anh chỉ có một ly nước lạnh và một phần bánh táo.
Chu Tích Tuyết nhìn Cận Dập, hỏi anh: “Anh chỉ ăn táo với bánh táo thôi à?”
Như vậy sao có thể no được chứ?
Cận Dập không nói gì, chỉ thong thả cắt quả táo vừa gọt xong.
Chu Tích Tuyết nói: “Muốn ăn cùng em một chút không?”
Anh ngồi quá xa, cô muốn anh đến gần hơn một chút.
Cận Dập nghe vậy, khẽ nhướng mày, sau đó đứng dậy đi về phía cô.
Cuối cùng, anh ngồi vào vị trí bên cạnh cô.
Renee rất tinh ý, lập tức mang một bộ đồ ăn Trung Quốc mới bày biện trước mặt Cận Dập.
Cô ấy đã sớm nhận ra chủ nhân của mình có thái độ khác thường với nữ chủ nhân. Dường như chỉ cần nữ chủ nhân tùy ý vẫy vẫy ngón tay, ngài ấy cũng sẽ chủ động đi về phía cô.
Và đủ loại dấu hiệu cũng cho thấy, chủ nhân nhất định yêu nữ chủ nhân sâu đậm.
Ngay khoảnh khắc nữ chủ nhân bị ngã, cô đã lập tức nhận được chỉ thị, nhanh chóng đến xem xét. Cô rõ ràng nghe được giọng điệu của chủ nhân khác hẳn bất kỳ lúc nào trước đây, đó là sự nôn nóng.
Chu Tích Tuyết vẫn chưa nhận ra có bất kỳ điều gì khác biệt.
Cô cúi đầu chia hơn nửa phần đồ ăn từ đĩa của mình cho Cận Dập. Vừa hay, bữa trưa cô ăn khá nhiều, với lại buổi chiều không vận động mấy nên vẫn chưa đói bụng.
Ngoài ra, thấy anh có vẻ thích ăn táo như vậy, cô cũng đưa phần táo trước mặt mình cho anh.
Rất nhanh, Chu Tích Tuyết chia xong đồ ăn, tinh nghịch nghiêng đầu về phía Cận Dập: “Ăn đi.”
Cận Dập không nói gì, chỉ nhìn bàn tay cô, và cả đôi đũa trên tay cô.
Lần trước, họ ngồi ở cùng vị trí này, là cô tự tay đút anh ăn.
Anh vốn không có hứng thú với đồ ăn Trung Quốc, nếu không phải cô nài nỉ, anh thậm chí sẽ không nếm thử một miếng.
Anh chờ đợi, nhưng không nhận được sự đút ăn từ cô.
Đôi mắt xanh biếc của anh tối sầm lại, trên mặt dường như không vui.
Chu Tích Tuyết không rõ nguyên do, có chút mơ màng nhìn Cận Dập: “Sao vậy anh?”
Ánh mắt Cận Dập sắc bén, nhìn chằm chằm đôi đũa trên tay cô.
Chu Tích Tuyết nghĩ nghĩ, gắp một miếng thịt từ trong chén của mình, thử đưa đến bên môi Cận Dập.
Thấy vậy, anh liền thuận theo hé miệng, không nhanh không chậm tiếp nhận sự đút ăn của cô.
Hành động tự nhiên này lại khiến Chu Tích Tuyết có chút ngạc nhiên.
Cô chỉ định thử xem thôi, không ngờ Cận Dập thật sự đang chờ cô đút ăn.
Sau lần được đút ăn này, Cận Dập như được chủ nhân cho phép, cúi đầu bắt đầu dùng bữa.
Còn Chu Tích Tuyết, cô bị hình ảnh này làm cho kinh ngạc, nhất thời quên cả ăn cơm.
Cứu tôi với!
Anh… thật sự giống như một bé cún con ngoan ngoãn vậy nè!
Trông thì hung dữ, nhưng lại thu lại nanh vuốt sắc bén trước mặt chủ nhân của mình. Thậm chí ngay cả khi ăn cơm, cũng phải chờ đến khi có lệnh của chủ nhân mới ngoan ngoãn bắt đầu.
Nghĩ như vậy, Chu Tích Tuyết như bị ma xui quỷ khiến, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Cận Dập, giống như khi vuốt ve một chú cún, theo bản năng mà xoa xoa.
Tóc anh vừa ngắn vừa cứng, mang lại cảm giác gai góc rõ rệt trong lòng bàn tay.
Xúc cảm lạ lẫm khiến Chu Tích Tuyết khựng lại một chút.
Cùng lúc đó, anh cũng ngẩng đầu lên.
Ánh mắt đối diện, Chu Tích Tuyết nhanh chóng rụt tay lại, giữ nguyên trên không.
Cô chắc chắn là điên rồi! Mặc dù Cận Dập trước mặt cô khá hòa nhã, nhưng dù sao anh cũng là chủ nhân mà mọi người trong lâu đài cổ này đều kính sợ.
Hành vi của cô không khác gì vuốt râu hùm! Quả thực là tìm c·hết.
Chu Tích Tuyết đang định xin lỗi thì bị Cận Dập nắm lấy cổ tay.
Cô nghĩ anh sẽ tức giận, ai ngờ, lại nghe anh nói: “Đây cũng là bày tỏ tình yêu à?”
Đương nhiên… không phải.
Nhưng mà, xét từ một góc độ nào đó, cũng có thể coi là đúng.
Chu Tích Tuyết cứng đờ người, điên cuồng gật đầu: “Đương nhiên rồi!”
Cận Dập giống như một người mới chưa trải sự đời, cảm thấy xa lạ và mờ mịt với mọi thứ liên quan đến tình cảm.
Nhưng anh không vì thế mà tức giận, ngược lại còn nắm lấy tay cô và đặt trở lại trên tóc mình.
“Vậy thì tiếp tục bày tỏ tình yêu của em đi.”
Chu Tích Tuyết: “……”
Cô bị sốc đến mức không nói nên lời.
Lòng bàn tay Chu Tích Tuyết một lần nữa chạm vào tóc Cận Dập, một cảm giác thỏa mãn từ sâu thẳm nội tâm bao trùm lấy cô.
Người này lúc thì như kẻ điên bệnh hoạn, lúc lại giống ác quỷ âm u. Nhưng chính cái vẻ âm tình bất định này của anh lại hấp dẫn cô từng bước tiến vào mạo hiểm, khám phá.
Cô sẽ kích động vì cảm giác đối lập từ anh, hưng phấn vì không đoán được cảm xúc của anh, và giờ phút này, nhìn anh ngoan ngoãn trong lòng bàn tay mình, cô lại cảm thấy thật có cảm giác thành tựu.
Rõ ràng là, nhìn biểu cảm của Cận Dập, anh đang tận hưởng. Anh dừng động tác ăn uống, cụp mi mắt xuống, hàng mi dài đen nhánh rủ bóng trên má.
Cô chưa từng nghiêm túc suy nghĩ về “nửa kia” trong tương lai của mình sẽ là người như thế nào, nhưng không thể phủ nhận, chỉ cần nhân vật chính trong câu chuyện là kiểu u ám và có phần bất ổn, thì luôn khiến cô hứng thú mãnh liệt.
Một lúc lâu sau, Chu Tích Tuyết rút tay lại, cười khúc khích nói với Cận Dập: “Được rồi, mau ăn cơm thôi.”
Người trước mặt không lên tiếng, chỉ hơi cau mắt lại, ánh nhìn như đang biểu lộ chút bất mãn.
Cận Dập vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn, cái gọi là “tình yêu” này vừa mới chớm nở đã bị rút lui một cách đột ngột. Cảm giác trống rỗng và bất lực lan khắp cơ thể anh, đặc biệt là ở những nơi cô vừa chạm vào.
Anh cũng không muốn thừa nhận rằng bản thân đã chìm đắm trong cảm giác ấy, nên càng không dám tưởng tượng — nếu một ngày nào đó anh mở lồng sắt ra, nơi đang nhốt chú sóc nhỏ này, thì liệu cô có lập tức biến mất vào rừng, rồi không bao giờ quay lại nữa không?
Nhưng nếu như… anh vĩnh viễn không mở chiếc khóa trên lồng sắt ấy thì sao?
Đúng vậy, anh hoàn toàn có thể làm thế.
Anh có thể nhốt cô lại.
Suốt bữa ăn hôm đó, không khí còn yên lặng hơn thường ngày.
Tối nay Chu Tích Tuyết nói rất ít, không giống mọi khi, cô luôn líu lo không ngừng.
Cô vừa ăn vừa lơ đãng, tay cầm điện thoại đã mở sẵn chế độ chụp ảnh.
Một là sợ Cận Dập phát hiện, hai là cứ chần chừ mãi chưa tìm được góc chụp ưng ý.
Cho đến khi—“Tách”—một tiếng vang lên, theo sau là ánh đèn flash chói lòa, khiến mắt Cận Dập bị tia sáng ấy chiếu thẳng đến nheo lại theo phản xạ.
Chu Tích Tuyết lập tức có cảm giác như trời sắp sập đến nơi.
Cô! Thế! Mà! Lại! Quên!! Tắt! Đèn! Flash!!!
Còn có chuyện gì xấu hổ hơn lúc này không?
Không thể nghi ngờ gì nữa, chính là việc cô đang đối diện với đôi mắt xanh lạnh băng của người vừa bị chụp trúng.
Cận Dập nheo mắt lại, nhìn vào chiếc điện thoại trong tay Chu Tích Tuyết: “Em đang làm gì vậy?”
Chu Tích Tuyết do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy không cần phải nói dối, liền thành thật trả lời.
“Em định chụp một tấm ảnh để lưu lại dáng vẻ của anh.”
“Lưu lại dáng vẻ của anh?” Cận Dập vẫn không hiểu, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô, “Để làm gì?”
“Đương nhiên là để lúc nào cũng có thể lấy ra xem rồi. Có những khi anh không có ở nhà, hoặc em có việc phải đi đâu đó, lúc hai đứa mình ở hai nơi khác nhau, chỉ cần em nhớ anh, là có thể mở hình ra nhìn.”
Chu Tích Tuyết vừa nói, liền đổi sang chuyện khác: “À đúng rồi, hôm nay cả ngày không thấy anh đâu, em định liên lạc mà không có cách nào liên lạc được với anh.”
“Liên lạc anh?”
“Ừ, em chỉ muốn hỏi anh đi đâu, bao giờ về.”
“Không cần đâu.”
“Đương nhiên là cần rồi! Các cặp đôi phải thường xuyên giữ liên lạc, đây cũng là một cách thể hiện tình yêu dành cho đối phương á nha.”
Cận Dập nghe vậy im lặng một lát, sau đó đưa tay về phía cô, lòng bàn tay hướng lên.
Chu Tích Tuyết lập tức hiểu ý, đưa điện thoại cho anh.
Rất nhanh, Cận Dập nhập một dãy số vào điện thoại của cô, đó là số di động của anh.
Đây là lần đầu tiên anh cho người khác phương thức liên lạc của mình.
Trên thế giới này, hầu như không có ai liên lạc với anh.
Đã có một khoảng thời gian rất dài, anh không có số di động riêng, không cần dùng đến, cũng không cần thiết. Chẳng qua, cùng với sự phát triển nhanh chóng của thế giới này, sự tiến bộ của thông tin và internet, rất nhiều lúc đều không thể thiếu số di động để đăng ký.
Anh không phải người sống ẩn dật, đương nhiên là cần tiếp nhận thông tin từ bên ngoài. Thậm chí, anh còn có khứu giác nhạy bén hơn phần lớn mọi người, biết trước tình hình sắp tới.
Sau khi nhập xong dãy số, Cận Dập đưa điện thoại lại cho Chu Tích Tuyết, nhưng cô chưa vội nhận lấy.
“Anh có thể dùng điện thoại của em chụp một tấm ảnh tự sướng không?” Chu Tích Tuyết chắp tay trước ngực, vẻ mặt mong đợi.
Cận Dập đặt thẳng điện thoại lên bàn ăn, không cho cô một đường lui nào: “Không thể.”
Anh không đời nào ghi lại dáng vẻ mà ai cũng chán ghét của mình, cả đời này cũng không thể.
Chu Tích Tuyết vẫn nóng lòng muốn thử: “Vậy em chụp anh được không?”
“Ăn cơm đi.”
“Xin anh đó, chụp một tấm thôi!”
Vừa dứt lời, Chu Tích Tuyết đã mở phần mềm chụp ảnh, hướng về phía mặt Cận Dập và tùy ý bấm nút chụp.
Không tìm bất kỳ góc độ nào, cũng không có hiệu ứng đặc biệt hay ánh sáng chỉnh sửa, hoàn toàn là một tấm ảnh chụp vội. Nhưng khuôn mặt đầy quyền uy kia lại không hề có góc chết, mỗi bức ảnh đều là một cú sốc thị giác mãnh liệt.
Chu Tích Tuyết không khỏi nhìn đi nhìn lại bức ảnh này vài lần, cảm thấy mãn nguyện.
Vẻ mặt vui sướng của cô cũng lọt vào mắt Cận Dập.
Đây là tình yêu sao?
Cô không chỉ vẽ chân dung anh, mà còn muốn chụp ảnh anh.
Liệu cô có luôn cầm ảnh anh lên ngắm đi ngắm lại không?
Rất nhanh, Chu Tích Tuyết cất điện thoại đi, cúi đầu bắt đầu dùng bữa.
Chẳng qua, cô vốn không muốn ăn cơm lắm, chẳng bao lâu đã buông đũa nói mình no rồi.
Cận Dập lúc này ngẩng đầu, trước tiên nhìn phần thức ăn còn lại trong đĩa của cô, rồi lại nhìn về phía cô.
Chu Tích Tuyết cũng biết lãng phí đồ ăn là không tốt, nhưng thực sự cô không thể ăn nổi nữa.
“Không hợp khẩu vị à?” Anh vậy mà lại kiên nhẫn hỏi.
Chu Tích Tuyết lắc đầu: “Trưa nay em ăn nhiều quá, giờ không đói bụng. Anh không biết đâu, đồ ăn Renee làm ngon lắm! Em lỡ ăn nhiều quá…”
Cận Dập cười lạnh: “Chỉ lấy những món mình thích ăn thôi đúng không?”
“Đương nhiên không phải, đồ ăn Renee làm món nào em cũng thích hết!”
“Vậy từ ngày mai trở đi, cô ấy sẽ không làm cơm cho em nữa.”
Chu Tích Tuyết tức khắc cảm thấy trời như muốn sập xuống rồi: “Tại sao chứ?”
Cận Dập mím môi không trả lời.
Anh chỉ biết, nếu Renee còn tiếp tục nuông chiều Chu Tích Tuyết kén ăn như thế, thì chẳng mấy chốc sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.
Chu Tích Tuyết vừa nghĩ vừa tưởng tượng, nghiêng đầu nhìn về phía Cận Dập: “Cô ấy không làm cho em, vậy ai làm cho em? Anh à?”
Không đợi Cận Dập trả lời, cô đã nhanh chóng ghé sát vào má anh, hôn mạnh một cái. “Chụt” một tiếng vang giòn, lực không nhẹ, âm thanh vang vọng khắp phòng ăn, cũng thành công khiến ai đó trong chốc lát mất luôn khả năng phản ứng.
“Được rồi, vậy thì cứ quyết định vui vẻ như thế đi!” Chu Tích Tuyết mặt mày láu lỉnh, đứng dậy đi về phía Cận Dập, không chỉ vừa hôn anh xong, mà bây giờ còn ngang nhiên ngồi hẳn vào lòng anh.
Chuyện thân mật với Cận Dập, bây giờ Chu Tích Tuyết đã quá thuần thục.
Cô rất rõ phải làm thế nào để khiến anh dao động.
Khi Cận Dập vẫn còn đang cứng người, sững sờ chưa kịp hoàn hồn, Chu Tích Tuyết đã vòng tay ôm lấy cổ anh, ngồi trong lòng anh lắc qua lắc lại, làm nũng: “Chồng à, em yêu anh nhất á!”
Đùi anh rắn chắc, mạnh mẽ, vững vàng đỡ lấy thân hình nhỏ nhắn mảnh mai của cô.
Cùng lúc đó, dường như bên trong cơ thể có một luồng sức mạnh khác, vừa kiên cố vừa mãnh liệt, đang không cách nào kiềm chế nổi mà muốn bùng nổ ra ngoài.
Gần như theo bản năng, Cận Dập đưa tay ôm lấy eo Chu Tích Tuyết, siết cô lại sát vào lòng mình, kéo mạnh một cái khiến cả hai dính chặt vào nhau, không còn một kẽ hở.
Nhưng… dường như vẫn chưa đủ thoả mãn.
Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt dồn nén, yết hầu khẽ chuyển động:
“Đến đây, tiếp tục thể hiện tình yêu của em đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


