Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Án tình hoàng cung Chương 7: Ta Muốn Hợp Tác Cùng Vương Gia

Cài Đặt

Chương 7: Ta Muốn Hợp Tác Cùng Vương Gia

Bên trong đại trướng. Ánh nến lung linh chập chờn, in bóng thân hình cao lớn vạm vỡ lên bức vách mờ nhạt. "Bẩm Vương gia, Tô cô nương đi nghỉ ngơi rồi, thuộc hạ đã sắp xếp thị vệ canh chừng, xin Vương gia yên tâm."

Ngụy Cảnh Sơn gật đầu, "Tài liệu ta bảo ngươi đi điều tra đã có động tĩnh gì chưa?"

"Bẩm Vương gia, vừa có tin tức được đưa tới."

Đỗ Uy dâng lên một bức mật thư, Ngụy Cảnh Sơn mở ra xem rất nhanh. Lát sau, khóe môi cứng đờ của hắn bỗng khẽ nở nụ cười nhẹ. Tay hắn đặt giấy viết hơ lên ngọn nến, tờ giấy tức thì bị lưỡi lửa uốn cong, vỡ vụn cháy đen.

"Tô cô nương có gì không ổn sao?" Đỗ Uy nhìn sắc mặt chủ tử nhà mình, trong lòng vô cùng hồ nghi. "Không có gì không ổn, nhưng hài cốt và di vật của mẫu phi bổn vương đang ở trong tay nàng."

Giọng Ngụy Cảnh Sơn lạnh buốt, sắc mặt nặng nề. Đỗ Uy kinh hãi. Từ ngày Vương gia bị buộc phải xuất chinh năm mười hai tuổi, mẫu phi đã qua đời. Hắn vậy mà đến cả mặt mẹ lần cuối cũng chẳng thể nhìn. Cho tới ngày nay, đã tám năm rồi, không một ai biết hài cốt của bà ở đâu.

Y từng lén theo Vương gia đến nơi an táng, thế nhưng, bên trong quan quách trống rỗng, không một mảnh xương tàn. Tám năm, Ngụy Cảnh Sơn đã tìm kiếm suốt tám năm, hắn ngỡ ngàng, đau xót khi hài cốt của mẫu thân mình lại bị vứt bỏ nơi hoang sơn dã lĩnh.

Ngụy Cảnh Sơn tựa lưng vào ghế bành, dáng người anh tuấn thẳng tắp, trên gương mặt khôi ngô không nhìn ra vui giận, mắt phượng linh động liên tục chớp đảo. Hai tay hắn nắm chặt lấy quai vịn, đốt ngón trắng bệch, tựa như sắp bóp nát chiếc ghế làm từ gỗ hoàng hoa lê. "Bổn vương đã theo đuổi manh mối này rất lâu, tiếc là bị nàng nhanh chân đến trước một bước rồi đào bới. Thật bất kính với mẫu thân. Bổn vương tuy chỉ nhìn từ xa nhưng lại thấy rất rõ ràng."

Giọng Ngụy Cảnh Sơn pha lẫn vẻ lạnh lẽo và âm u, hơi thở run rẩy.

"Mắt của Vương gia trông xa nghìn dặm, chắc chắn không thể sai được."

Đỗ Uy biết thị lực của Ngụy Cảnh Sơn tốt đến lạ thường, nhìn vật ngoài ngàn mét vẫn rõ mồn một, huống hồ đó còn là đồ của mẫu phi ngài. "Vương gia đang nghi ngờ Tô cô nương sao?" Đỗ Uy lo lắng hỏi.

"Có quá nhiều điểm đáng ngờ. Người này chắc chắn không tầm thường."

Đêm khuya thanh vắng. Ngoài cửa sổ là tiếng gió thổi lá rơi xào xạc, Ngụy Cảnh Sơn đăm chiêu suy nghĩ. Lần này đưa những tướng sĩ thương tật này hồi kinh, tiễn họ về nhà, cũng xem như đã hoàn thành một tâm nguyện bao năm qua của mình. Còn những chuyện như ban thưởng, vinh quang hoàng thất, đối với hắn đều không đáng nhắc tới. Mục đích quan trọng nhất của chuyến đi này là tìm ra chân tướng cái chết thảm của mẫu phi năm ấy, báo thù rửa hận, sau đó mang di hài của bà trở lại nơi thuộc về mình. Đời này hắn sẽ không bao giờ đặt chân lên mảnh đất dơ bẩn này nữa. Ngụy Cảnh Sơn day day khóe mắt mỏi nhừ, suy nghĩ miên man.

Hôm sau, trời quang sáng rõ. Mặt trời có phần ảm đạm hơn nhưng vẫn chói lọi đến mức khiến người ta không mở nổi mắt. Tô Chỉ Du từ từ tỉnh táo sau cơn ngái ngủ, đập vào mắt là tấm màn trướng màu xanh, viền giường được chạm khắc hoa văn rỗng. Trên bàn trà đặt lư hương đồng, khói thơm lượn lờ lan tỏa. Không khí tràn ngập mùi hương thoang thoảng dễ chịu, hòa lẫn với khói thảo dược và cỏ xanh. Một tia nắng rọi xuống từ đỉnh tròn của lều trại, Tô Chỉ Du lười biếng vươn vai một cái rồi xoay người xuống giường.

Đi vòng qua tấm bình phong, trên bàn đã đặt sẵn một bộ nam trang hoàn toàn mới chuẩn bị cho nàng. Tô Chỉ Du rửa mặt thay đồ. Bộ phục trang này gọn nhẹ, tuy kích cỡ đã khá nhỏ nhưng mặc trên người nàng vẫn còn rộng thùng thình, đành tạm chấp nhận vậy.

Bước ra khỏi lều, nàng bị ánh nắng chiếu vào làm cho nheo mắt lại. Các lều trại được dựng thẳng tắp, trước mỗi lều đều được hai binh sĩ đứng gác, còn có một đội nhỏ đi tuần tra. Các binh sĩ ai nấy đều tinh thần phấn chấn, vẻ mặt nghiêm nghị, mắt nhìn thẳng, vừa trông đã biết là một đội quân kỷ luật nghiêm minh, được huấn luyện bài bản. Tô Chỉ Du chắp tay sau lưng thong thả dạo bước. Đi vòng qua từng chiến khu, nàng trông thấy một giáo trường rộng lớn. Các binh sĩ đang luyện tập đều răm rắp, khí thế hùng tráng, tiếng hô vang trời, nghe thôi cũng khiến người ta thấy rùng mình choáng ngợp.

Trên bầu trời xanh thẳm phía xa, mây trắng lững lờ trôi. Ngụy Cảnh Sơn vận một thân bạch y, tóc đen được búi cao bằng trâm ngọc, tay cầm trường kiếm, động tác như mây bay nước chảy, nhanh tựa chớp giật. Chỉ thấy trong không trung loé lên từng vệt sáng phản chiếu, thân kiếm xé gió, phát ra tiếng rít trầm đục, sắc lẹm, vang tận trời xanh, dư âm không ngớt.

Lúc này, một binh sĩ tay cầm trường thương tiến lên, hai người giao đấu với nhau. Tô Chỉ Du bất giác bị thu hút, từ từ bước lại gần. Chỉ thấy trường thương kia múa lên lượn xuống, đâm thẳng về phía Ngụy Cảnh Sơn. Còn hắn thì không vội không vàng, thân nhẹ như én, kiếm sắc chống đất, phi thân bật lên, vẽ một đường cong tựa tiên nữ bay lượn trên đầu người lính kia. Ngay khoảnh khắc mũi chân hắn vừa chạm đất, “Keng”- bảo kiếm loé lên tia sáng chói mắt, cây trường thương kia trượt khỏi tay, cắm phập xuống đất thật cách vững chãi, ngay trước mặt Tô Chỉ Du chưa đầy nửa mét. Đuôi thương rung lên, phát ra tiếng ong ong.

"Tô cô nương."

Người đang luyện võ dừng tay, nhìn về phía nàng, vừa hay đối diện với đôi mắt long lanh của Tô Chỉ Du.

Mặt người nọ lấm tấm mồ hôi, thân hình kiện tráng ẩn hiện dưới lớp áo trắng được ánh nắng chiếu rọi, tỏa ra vệt sáng vàng kim. Tô Chỉ Du đang ngẩn ngơ thì bị tiếng hỏi han của Đỗ Uy cắt ngang dòng suy nghĩ: "Tô cô nương, cô không sao chứ?"

Tô Chỉ Du lúc này mới hoàn hồn, mỉm cười lắc đầu với y, nhưng tim lại đập thình thịch như trống gõ.

"Đây là võ trường, đao kiếm không có mắt, cô nương về lều trại vẫn an toàn hơn."

"Không sao, ta thích xem."

Tô Chỉ Du đã lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng trả lời.

"Hôm nay tới đây thôi."

Giọng nói trầm đục đầy từ tính từ phía trước truyền đến, Ngụy Cảnh Sơn thu trường kiếm lại, nhận lấy khăn tay do thuộc hạ đưa tới, lau mồ hôi trên má. Mắt phượng long lanh, da dẻ trắng nõn, tuấn tú phóng khoáng, khí chất quang minh lỗi lạc. Tô Chỉ Du liếc nhìn hai cái rồi vội tránh đi, quay mặt sang chỗ khác, nhưng hai gò má ửng hồng đã bán đứng nàng. "Có chuyện gì?"

Nhìn theo tiếng nói, Tô Chỉ Du lại một lần nữa đối diện với đôi mắt trong veo ấy. "Muốn nói chuyện với Vương gia."

"Hửm?" Ngụy Cảnh Sơn khẽ nhướng mày, ánh mắt tràn ngập vẻ cao ngạo khó với , "Ngươi dựa vào đâu mà đòi nói chuyện với bản vương?"

"Dựa vào..." Tô Chỉ Du nghiến răng, "Dựa vào việc trong tay ta có thứ Vương gia muốn, và dựa vào việc hôm qua ta đã cứu hai người của Vương gia."

Ngụy Cảnh Sơn quay đầu nhìn nàng. Ánh mắt nàng khẽ rủ, ánh nắng ban mai ấm áp phủ lên bờ mi cong vút lớp sơn màu vàng nhạt, đôi môi mím chặt để lộ sự bất an và lúng túng. Hắn cười khẽ một tiếng rồi sải bước về phía trước, nàng vội vàng theo sau. Hai người một lớn một nhỏ tiến vào lều trại của Ngụy Cảnh Sơn. Hôm qua lúc bị bắt đến nàng cũng nằm chơ hơ tại đây mà kêu than tuyệt vọng.

Bấy giờ nàng mới có dịp quan sát kỹ nơi ở của vị tướng quân thống lĩnh trăm vạn hùng binh. Trang nhã, giản dị, không có đồ trang trí hay vật dụng thừa thãi, đặt giữa là một sa bàn được che phủ bởi vải gấm cùng rất nhiều sách. Trên kệ án, khói xanh lượn lờ, chính là mùi hương thảo dược hòa lẫn với hương cỏ non thanh khiết quen thuộc của hắn, thanh mát đến thấm vào ruột gan. Ngụy Cảnh Sơn đang thay đồ sau tấm bình phong. Tô Chỉ Du vô tình liếc thấy bóng dáng vạm vỡ thấp thoáng của hắn, vai rộng, eo thon, hông hẹp. Tô Chỉ Du vội quay mặt đi, chỉ cảm thấy hai má nóng bừng.

"Nàng, không khỏe sao? Mặt mày lại đỏ ửng thế này?"

Chẳng biết từ lúc nào, Ngụy Cảnh Sơn đã bước ra khỏi tấm bình phong, đứng ngay bên cạnh nàng. Hắn vận một bộ trường sam màu xanh huyền, thắt lưng đeo đai ngọc chạm rỗng, chân đi đôi ủng gấm vân mây, anh tư hiên ngang. "Vương gia đã nhiều lần cứu ta, tiểu nữ tử xin đa tạ Vương gia." Tô Chỉ Du vội lảng sang chuyện khác, đi thẳng vào vấn đề.

"Ồ?" Hắn liếc đôi mắt phượng, "Cô nương định cảm tạ thế nào đây?"

Hả? Tô Chỉ Du sững người, nhìn đối phương, người này thật đúng là không khách sáo chút nào. Ngụy Cảnh Sơn ngồi thẳng tắp, vừa nhìn đã biết là tư thế uy nghiêm của quân nhân. Sau khi ra hiệu cho Tô Chỉ Du ngồi xuống, hắn nói tiếp: "Cô nương nói muốn cảm tạ ta, e rằng là nói một đằng, nghĩ một nẻo rồi."

Lòng Tô Chỉ Du trầm xuống. Lời đồn về Duyện Vương quả không sai, âm trầm, lạnh lùng, tâm tư sâu không lường được, xem ra đúng là không dễ đối phó.

"Vương gia đã nhiều lần cứu ta, từ móng vuốt của kền kền, dưới lưỡi đao của hắc y nhân, và cả trong ngục giam nữa, lẽ nào ta không nên cảm tạ Vương gia sao?"

Tô Chỉ Du không hề hoảng hốt, khóe miệng cong lên, mày mắt nhìn thẳng sắc lẹm, tỏ ý bản thân cũng không hề tầm thường.

"Nếu đã vậy, cô nương chớ cần nói lời cảm tạ. Hôm qua cô nương cứu hai tướng sĩ của ta, chúng ta coi như hòa nhau rồi."

"Hòa nhau?" Tô Chỉ Du từ tốn đáp, "Chuyện đó chưa chắc, việc nào ra việc đó."

"Hòa rồi. Nhưng oán thì vẫn còn."

Ngụy Cảnh Sơn nhướng mắt phượng, vẻ mặt hiện lên vẻ "cô ta nguy hiểm đúng như ta đoán". Tô Chỉ Du không để ý, nói tiếp.

"Vương gia cứu ta ba lần, nhưng có chắc vương gia cứu ta là vì lí do trong sạch không? Vương gia tìm tới ta, giúp thoát nạn âu cũng chỉ vì món đồ vương gia cần, ngài không muốn chúng rơi vào tay kẻ khác. Nếu không phải vương gia bắt ta đi, đúng, có thể ta sẽ bị phe đối phương xử bay đầu. Nhưng hôm qua, nếu ta làm người của ngài mất mạng, chắc số phận của ta cũng chẳng khác là bao. Cho nên, Vương gia à, ngài thực sự đã từng nghĩ tới cái mạng nhỏ của tiểu nữ chứ?

Tô Chỉ Du nhìn Ngụy Cảnh Sơn, vẻ mặt đối phương vẫn dửng dưng, không chút gợn sóng. "Vì mục đích của Vương gia là hai vật chứng kia, ta muốn bàn với Vương gia một cuộc giao dịch."

"Ta muốn hợp tác với Vương gia."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc