Không khí ngưng đọng. Gió ngoài cửa sổ dần nổi lên, rít từng hồi như tiếng huýt sáo. Tiết trời vừa rồi còn quang đãng bỗng dần hiu hắt.
Tô Chỉ Du lạnh nhạt nhìn đối phương. Người đối diện vẫn giữ sắc thái bình tĩnh, gương mặt lạnh lùng không nhìn ra vui giận. "Ta nguyện hợp tác với Vương gia, trở thành quân y dưới trướng ngài."
"Ồ?" Ngụy Cảnh Sơn cao giọng hỏi, "Điều kiện là gì?"
"Vương gia sẽ đồng ý thôi." Tô Chỉ Du quả quyết, tay nâng tách trà"Trong quân đội có rất nhiều người bị thương tật, quân y tuy nhiều, y thuật cũng phi phàm, nhưng vẫn chưa đủ. Cách chữa trị của họ quá bảo thủ."
Tô Chỉ Du ngừng một lát, "Thứ Vương gia cần là một đại phu bạo tay dám làm, biết róc thịt mở xương, khâu da nối chi."
Nói xong, Tô Chỉ Du điềm nhiên như bỡn thưởng trà, ngón tay thon dài trắng nõn khẽ cầm tách men trắng, sắc da thậm chí còn trắng hơn cả đồ sứ mấy phần. Thế nhưng, vẻ ngoài thì trấn tĩnh, thực chất trong lòng nàng lại thấp thỏm không yên. Chẳng biết đối phương sẽ trả lời thế nào, dù sao thì bây giờ mình cũng đang ở thế yếu. Nghĩa phụ bị giam lỏng trong cung bặt vô âm tín, bản thân lại thành tù nhân, nay “được cứu” ra khỏi ngục thế này, khỏi phải nói, chắc chắn đã thành tội phạm bị truy nã, chân dung cáo thị e là đã bay đầy trời rồi.
Đêm qua, nàng đã suy nghĩ rất nhiều, cân nhắc lợi hại. Kể từ khi đào được bộ hài cốt và vật chứng kia lên, nàng đã liên tiếp gặp họa cũng liên tiếp được cứu, người cứu nàng là Ngụy Cảnh Sơn, vậy kẻ tấn công và giam cầm nàng là ai? Bọn họ đều có chung mục đích, đó là vật chứng và bộ hài cốt. Thay vì đối đầu với cả hai phe, không bằng liên thủ với một phe. Hơn nữa, bọn họ chắc chắn không biết thứ đó là giả, đây chính là lá bài tẩy của nàng. Còn vật thật, có lẽ chính là thứ nàng nhìn thấy lần cuối trong thư phòng của phụ thân. Vậy thì, hai thế lực này và bộ hài cốt kia, rốt cuộc có quan hệ gì với phụ thân? Tám năm rồi, vì sao bây giờ lại đột nhiên rồng rắn nhau hiện lên cùng lúc khiến nàng như muốn phát điên lên vậy?
Nhưng nàng không quản được nhiều đến thế, nàng ẩn danh giấu mình truy tìm tám năm, manh mối tình cờ có được này tuyệt đối phải nắm chắc. Chỉ cần lộ ra chút dấu vết, nàng nhất định sẽ thuận dây mà tìm ra chân tướng. Ngụy Cảnh Sơn chính là dữ kiện đầu tiên lộ ra trên văn án này. Kẻ phản diện đã ẩn mình trong tối, vậy thì hiện giờ nàng cần túm chặt lấy nhân vật chính đã chào sân. Huống hồ, vị Vương gia này hiện giờ khải hoàn trở về, uy danh nổi như cồn, so với mình, có lẽ hắn mới là mục tiêu lớn hơn của đối phương. Vậy thì dùng hắn để che chắn cho bản thân rồi dụ địch vào sâu. Một sáng kiến vĩ đại. Không vào hang cọp sao bắt được cọp con, Tô Chỉ Du quyết tâm, dùng nước cờ hiểm mới có hy vọng chiến thắng.
Nghĩ đến đây, Tô Chỉ Du lại có cảm giác bất an và nôn nóng khó tả. Nàng cố gắng bày ra sắc thái lạnh lùng, chờ đợi câu trả lời của đối phương. Ánh mắt nàng rơi trên khuôn mặt hắn, đôi mắt phượng kia sâu thẳm như đầm nước lạnh, vừa thờ ơ lại vừa mang mấy phần ý cười, sắc mặt rõ ràng âm trầm nghiêm nghị nhưng lại có vài phần đắc ý rạng rỡ, khiến nàng muốn ngưng thở, tim đập thình thịch như trống gõ.
"Ý kiến này thật không tồi." Thái độ của hắn khá thờ ơ, đầy vẻ châm biếm và giễu cợt. "Thứ nhất, ngươi bây giờ là tội phạm bị truy nã, làm quân y thì sẽ có thân phận danh chính ngôn thuận và nơi trú thân. Thứ hai, trong tay ngươi còn giữ vật chứng, nắm được điểm yếu của bản vương. Thứ ba, ngươi nghĩ rằng chữa khỏi cho binh lính của bản vương thì sẽ nắm được cơ hội tranh thủ lợi ích cho mình. Hợp tác với bản vương là giả, ngụy trang để điều tra vụ án mới là thật."
Vẻ mặt hắn vẫn ung dung nhìn nàng, tựa như chỉ đang nhẹ nhàng thưởng ngoạn sơn thủy. Ngụy Cảnh Sơn đứng dậy, dừng bước trước mặt nàng, rồi đột ngột cúi người xuống, đôi mắt phượng gần trong gang tấc nhìn nàng chằm chằm, cười như không cười. "Không tồi, đúng là kẻ thông minh."
Chiếu tướng ngược. Suy nghĩ bị vạch trần, Tô Chỉ Du dù cảm thấy khó xử nhưng chẳng hề để tâm, nghĩ ra được tầng này không khó, chỉ có thể nói đối phương cũng khá tinh tường mà thôi. "Vương gia sai rồi, điều tra án là thật, hợp tác là thật, ta chưa từng có ý định che giấu Vương gia. Nếu Vương gia đã nhìn thấu, vậy có phải ngài đã đồng ý với đề nghị của ta rồi không?"
Ngụy Cảnh Sơn toan đi khỏi, Tô Chỉ Du luống cuống.
"Khoan đã, đừng vội."
Ngụy Cảnh Sơn nhìn người trước mặt, khóe miệng khẽ nhếch lên, "Còn gì nữa?"
Tô Chỉ Du trông vẻ mặt dửng dưng của người nọ, thầm nghĩ không ổn rồi, tên này khó đối phó hơn mình tưởng nhiều. "À, còn nữa, ngươi đã nhận ra ý đồ của kẻ ẩn mình trong tối. Sau khi cân nhắc, ngươi cảm thấy bản vương chính là cọng rơm cứu mạng mà ngươi có thể nắm lấy. Và, ngươi muốn thừa cơ lợi dụng bản vương để… dụ… địch… vào… sâu."
Hắn đột nhiên quay mặt lại, lần nữa nhìn thẳng vào nàng với vẻ khinh thường, "Bản vương vừa là khiên của ngươi, lại vừa là mồi của ngươi."
Giọng nói hắn nhẹ bẫng, tỏ vẻ không mấy để tâm, chỉ đơn thuần phân tích đề nghị, nhưng từng chữ dường như đánh trúng yếu huyệt nàng. Lại chiếu tướng ngược nước nữa. Tô Chỉ Du kinh ngạc, mím môi, chớp chớp mắt. Tên cao kều này thốt ra từng lời châu ngọc, đều nói trúng tim đen của nàng, đã vậy thì còn gì để chối cãi nữa.
“Phải thì đã sao.” Nàng nghển cổ, đối phương nhìn thấu nàng cỡ vậy thì không cần che giấu nữa, ngược lại còn thấy nhẹ cả người.
“Đã sao ư?” Ngụy Cảnh Sơn cười khẩy, “Câu này phải là ta hỏi ngươi mới đúng.”
“Lan, Nhược, Nhất.”
Hắn chậm rãi thốt ra ba chữ này. Tô Chỉ Du cảm thấy toàn thân run lên như bị sét đánh, tức thì cứng đờ tại chỗ, không thể động đậy. Ba lần chiếu tướng, nàng đã hết sạch đường lui. Tô Chỉ Du cũng từng tính tới nước cờ này vì với sự nhạy bén và tài mưu tính của hắn, chắc chắn có thể đoán được ý đồ của mình. Nhưng, nàng ngớ người khi biết thân phận mình đã che giấu suốt tám năm, hồ sơ đến ngay cả Hộ bộ cũng không tra ra được mà vị vương gia ấy dù xa rời kinh thành triều chính tám năm vẫn có thể nắm rõ trong lòng bàn tay. Thế lực hắn ta vượt xa sức tưởng tượng của nàng.
Tô Chỉ Du cố nén sự bối rối vì bị nhìn thấu, trào dâng trong lòng là nỗi bi phẫn và căm tức, nàng siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào da thịt.
“Cha của ngươi tên là Lan Bách Dung, từng giữ chức Viện phán của Thái Y viện. Tám năm trước cả nhà bị sát hại, chỉ còn ngươi sống sót. Ngươi được nhận nuôi và trở thành nghĩa nữ của Cố Hằng, đổi tên họ sang Tô Chỉ Du. Ngươi từ nhỏ đã thông tuệ, được xem là thần đồng, theo Cố Hằng phá không ít vụ án. Chỉ tiếc, ngươi truy tìm mối thù nhà tám năm vẫn chưa có kết quả, hung thủ bặt vô âm tín như thể đã bốc hơi khỏi nhân gian. Vì vậy, lần này ngươi bị người ta nhắm tới vì hai vật chứng này, liền xem bổn vương là hy vọng duy nhất, đó mới là lý do ngươi muốn hợp tác.”
Nghe hắn kể lại tiểu sử cuộc đời mình vanh vách, Tô Chỉ Du cảm nhận nỗi đau đớn tủi hận như bị lột da rút gân. “Ngươi đúng là nữ tử gian xảo giảo hoạt, mồm miệng không một lời thật mà lại vọng tưởng hợp tác với bổn vương?”
Giọng điệu hắn mang theo ba vẻ giễu cợt và bảy phần khinh miệt, cao cao tại thượng, chẳng thèm để nàng vào mắt. Ngụy Cảnh Sơn nhìn nàng, thấy nàng run lên bần bật, đôi mày liễu khẽ nhíu lại, sắc mặt ửng hồng, mắt cụp xuống, mím chặt môi với vẻ quật cường nín nhịn, trên má những giọt lệ lớn như hạt đậu trong suốt long lanh, tựa chuỗi ngọc đứt dây lã chã rơi xuống.
Ngụy Cảnh Sơn có chút sửng sốt, hắn mấp máy môi, rồi lại nuốt những lời định nói vào trong.
“Phụ thân ta mất sớm, vì là bạn cũ của Cố đại nhân nên đã gửi gắm ta cho ông ấy. Cố Hằng là nghĩa phụ của ta, ta từ nhỏ đã lớn lên ở Cố phủ, nơi đó chính là nhà của ta. Phụ mẫu người thân đều chết dưới tay giặc, ta muốn báo thù, nhưng tìm kiếm khổ sở mà không có chút tin tức, Bấy giờ, ta vừa tìm thấy manh mối nên mới kiên trì đến vậy. Chuyện này đối với vương gia đáng bỡn cợt thế sao?”
Giọng nàng run rẩy mà đanh thép, đôi mắt ngấn lệ. Nàng truy hỏi hắn với vẻ mặt như khinh miệt một tên thổ phỉ máu lạnh.
“Vương gia nói cũng không sai, chỉ là, hiện giờ thù nhà chưa báo, nghĩa phụ lại bị giam lỏng trong cung chẳng rõ nguyên căn. Vương gia làm sao hiểu được cảm giác của ta?”
Ngụy Cảnh Sơn lặng thinh gặm nhấm nước mắt nàng. Hắn sao lại không hiểu chứ? Nỗi đau xé lòng xé phổi này cũng đã dày vò hắn suốt tám năm.
“Ta muốn báo thù, có gì sai sao? Ta hợp tác với Vương gia, cũng làm việc cho Vương gia. Suy cho cùng ngài vẫn có lợi. Ta ẩn danh giấu họ là chuyện bất đắc dĩ, nhưng chưa từng làm việc gì thương thiên hại lý, chỉ cầu một chốn dung thân trên đời này, lẽ nào ta chính là kẻ gian xảo giảo hoạt trong miệng Vương gia sao?”
Tô Chỉ Du không thể nhịn được nữa, nỗi tủi thân chất chứa không sao che giấu, nàng khuỵu xuống đất khóc nức nở. Nhìn dáng vẻ đau khổ của nàng, Ngụy Cảnh Sơn có chút luống cuống. Hắn chưa từng thấy cô nương nào khóc đến xé lòng, hoa lê đẫm mưa như vậy, lúc này mới cảm thấy lời của mình hình như hơi nặng rồi. Bất giác có chút hối hận, nhưng không biết phải làm sao. Đành phải im lặng đứng đó, đợi nàng khóc xong. Trong trướng lặng ngắt như tờ. “Bổn vương… đồng ý hợp tác với ngươi.”
Tô Chỉ Du nghe thấy giọng của đối phương đã dịu đi rất nhiều, nhẹ nhàng, không còn sắc bén như vừa rồi. “Họ đều là huynh đệ vào sinh ra tử cùng ta, vì Nam Cẩm mà tắm máu sa trường, xin hãy dốc lòng cứu chữa.”
Tô Chỉ Du khựng lại, ngẩng đầu nhìn người trước mắt, trong đôi mắt phượng thon dài kia dấy lên một gợn sóng, hàng mi khẽ run. “Vương gia chiến công hiển hách, thương lính như con, dân nữ tất sẽ dốc toàn lực.”
Lời này của Tô Chỉ Du là lời nói thật lòng. Nàng lau nước mắt trên mặt, nín khóc. Nàng bất giác nhớ lại chuyện hôm qua những binh sĩ và quân y kia kể cho nàng nghe về tướng quân của họ, niềm tự hào đó xuất phát từ tận đáy lòng. Trong những chuyện được kể, trong lòng họ, tướng quân chính là bầu trời của Nam Cẩm, cũng là chủ tử duy nhất của họ. Ánh mắt của Ngụy Cảnh Sơn lướt qua mặt nàng. Gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo ấy dần trắng trẻo trở lại, chóp mũi ửng hồng, trên hàng mi vẫn còn vương những giọt lệ chưa khô, trông càng thêm yêu kiều. “Ngươi… còn có chuyện gì không?” Ngụy Cảnh Sơn quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. “Có.” Tô Chỉ Du hắng giọng, “Vương gia đã đồng ý, vậy thì dân nữ còn có ước pháp tam chương.”
Ngụy Cảnh Sơn liếc nàng một cái, đúng là một nha đầu được đằng chân lân đằng đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







