Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Án tình hoàng cung Chương 6: Hoa Đà Tái Thế

Cài Đặt

Chương 6: Hoa Đà Tái Thế

"Ta biết trị thương." Tô Chỉ Du hét lớn sau lưng hắn, "Ta có thể... đi cùng vương gia."

Hắn dừng bước nhưng không quay đầu, "Ngươi?"

"Đúng, chính là ta." Tô Chỉ Du đầy tự tin, "Ta hành y từ nhỏ, sở trường là nối xương, đến nay chưa có vết thương nào không chữa được."

Hắn quay đầu lại, liếc nhìn nàng, bắt gặp đôi mắt trong veo không chút né tránh của Tô Chỉ Du. Nàng là người không thể thấy chết mà không cứu, mạng người là trên hết. "Ta xuất thân từ gia tộc y dược, cha ta, cha của cha ta, cha của cha của cha ta..."

"Được rồi." Hắn ngắt lời bài vè của nàng, "Nếu dám khoác lác, bổn vương sẽ xử tội ngươi."

"Vậy nếu ta chữa được thì sao?" Tô Chỉ Du lập tức nắm lấy lời nói để giành lấy cơ hội cho mình.

"Chữa được rồi hãy nói."

Lời của hắn không cho phép nghi ngờ.

"Được, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy." Tô Chỉ Du không nhượng bộ chút nào, câu nói này coi như đã được đóng đinh, "Cởi trói cho ta."

Ngụy Cảnh Sơn cẩn thận soi xét cô gái này, vóc người nhỏ nhắn, thân hình mỏng manh, trên khuôn mặt trắng ngần là đôi mắt sáng lấp lánh tựa dải ngân hà, mái tóc đen được búi lỏng vương dài sang hai bên thái dương. Trông nàng có vẻ tiều tụy nhưng lại rất quật cường và kiêu ngạo.

"Theo sau ta"

Ngụy Cảnh Sơn vung bảo kiếm, Tô Chỉ Du còn chưa kịp phản ứng, sợi dây trói hai tay đã rơi xuống đất. Hắn sải bước đi ra ngoài. Tô Chỉ Du lon ton chạy theo sau, vừa chạy vừa suy tính xem sau khi chữa khỏi vết thương sẽ nói chuyện tử tế với hắn thế nào. Dùng sức mạnh thì chắc chắn mình sẽ chịu thiệt, chỉ có thể đi đường vòng. Cha ơi, ông nội ơi, cụ nội ơi, linh hồn trên trời hãy phù hộ cho Du Nhi, nhất định không được thất bại.

Trong lều lớn, mấy chục quân y cúi đầu đứng thành một hàng. Quân y của Ngụy Cảnh Sơn có thể nói là những đại phu có y thuật cao nhất Nam Cẩm. Năm đó khi rời cung, quan gia đã đặc biệt chọn một nhóm lớn nhân tài cốt cán từ Thái y viện đi theo quân đội. Những năm nam chinh bắc chiến này, họ lại chiêu mộ thêm nhiều cao thủ y thuật trong dân gian. Nếu đến cả họ cũng bó tay, vậy chắc chắn là hết cách cứu chữa, tính mạng khó giữ. Hai thương binh mặt xám như tro, ngất lịm đi.

"Hạ quan bất tài, xin tướng quân trách phạt." Các quân y đồng loạt quỳ xuống xin chịu tội.

Bất cứ ai từng theo Ngụy Cảnh Sơn đều biết, vị tướng quân vô địch thiên hạ này yêu thương binh lính nhất, đặc biệt là những lão binh đã theo hắn nhiều năm. Dù họ có bệnh nặng đến đâu, hắn cũng không bao giờ dễ dàng từ bỏ họ.

Lần này, trong năm vạn Định Doanh quân khải hoàn về triều, phần lớn là những binh lính già yếu, bệnh tật, tàn phế. Họ đã theo hắn nhiều năm, xông pha trận mạc, vào sinh ra tử, bây giờ tướng quân muốn tự mình đưa họ về nhà, để họ được đoàn tụ với gia đình. Đây cũng là một trong những lý do Ngụy Cảnh Sơn chiếm trọn lòng binh lính. Hắn trọng tình, trọng nghĩa, luôn xem họ như người thân, không giữ khoảng cách.

Lúc này sắc mặt Ngụy Cảnh Sơn tái nhợt, lặng thinh nhưng ánh mắt vẫn kiên định vững chãi. "Ngươi, được chứ?”

Tô Chỉ Du nghe thấy câu hỏi, hắn không nhìn nàng, nhưng nàng vẫn nhận thất sức ép nặng ngàn cân còng lên cổ

Tô Chỉ Du xắn tay áo, để lộ hai cánh tay trắng như ngó sen. Nàng nhẹ nhàng chạm vào mép vết thương, cẩn thận quan sát, rồi hỏi thăm tình hình của hai người. Hai lão binh này bị thương nặng nhất, một người đầu gối da thịt rách toác, máu tươi phun ra, đã lộ cả xương trắng. Người còn lại bị thương ở vai, triệu chứng tương tự nhưng còn thảm khốc hơn. Bôn ba suốt nhiều ngày, họ vẫn cố gắng cầm cự, nhưng đã cạn kiệt sức lực, không thể gắng gượng được nữa.

Giây lát sau, lòng nàng đã hiểu rõ. "Vết thương rất nặng, chữa trị vô cùng khó khăn, nhưng không phải là không thể chữa được." Tô Chỉ Du tập trung xem xét vết thương, "Ta muốn thử dùng kim thép để nối xương."

Lời vừa thốt ra, mọi người đều kinh hãi.

"Không được đâu." Lão giả quỳ đầu hàng quân y mặt mày kinh hãi, "Tuyệt đối không được, đây chẳng phải là lấy mạng hai người họ sao."

Ngụy Cảnh Sơn nhíu mày, "Thế nào là dùng kim thép nối xương?"

"Chính là đâm kim thép vào trong xương để cố định, sau này khi lấy kim ra có thể rút thẳng từ bên ngoài."

Tô Chỉ Du nói rất bình tĩnh, sắc mặt vẫn như thường. Ngụy Cảnh Sơn đã hiểu, đây là một kỹ thuật vô cùng khó. Chưa nói đến việc thương binh có chịu nổi cơn đau dữ dội này hay không. Cho dù chịu được, vết thương lại nằm ở khớp xương, thủ pháp của đại phu sẽ là vấn đề quyết định lớn nhất. Chỉ cần một chút sơ suất, tính mạng họ sẽ chấm dứt một cách vô cùng thảm khốc.

"Cô nương, không được đâu." Một quân y vội vàng ngăn cản. "Phương pháp mà cô nương nói trong sách quả thực có ghi chép, nhưng theo kinh nghiệm mấy chục năm ở Thái y viện của hạ quan, phương pháp này căn bản không ai làm được."

"Đúng vậy, hạ quan hành y cả đời cũng chỉ từng thấy một người làm được, mà người đó đã không còn trên đời này nữa."

Ngụy Cảnh Sơn thấy nàng cúi đầu không nói, nhưng vẻ mặt lại vô cùng kiên định. "Ngươi, có chắc chắn không?"

"Không chắc chắn." Tô Chỉ Du bắt đầu xắn lại tay áo. "Nhưng, treo hồ cứu thế vì thương sinh, ta nhất định sẽ dốc toàn lực. Vương gia nếu tin ta, ta sẽ thử một lần."

Tô Chỉ Du ngừng lại một chút, nhìn về phía Ngụy Cảnh Sơn. "Vương gia, ta phải nói trước. Quân đội còn nửa tháng nữa là có thể về đến Thuận Kinh, dù có trì hoãn cũng sẽ không quá lâu. Cố gắng cầm cự, hai người này có lẽ sẽ sống sót trở về nhà, nhưng chắc chắn cũng sẽ chết ở nhà."

Tô Chỉ Du thấy con ngươi của Ngụy Cảnh Sơn khẽ run lên, tiếp tục nói: "Nếu bây giờ chữa trị, vẫn còn hy vọng chữa khỏi hoàn toàn, đương nhiên, cũng có thể toi mạng. Xin Vương gia quyết định."

Im lặng trong giây lát. Ngụy Cảnh Sơn nhìn ánh mắt chắc chắn, dáng vẻ tự tin của người trước mặt, đây là lời tuyên chiến của kẻ mạnh. Hắn không chút do dự. Một tiếng ra lệnh, trong doanh trướng không còn ai dám nói nửa lời phản đối. Mọi người đều lui ra khỏi lều lớn, Tô Chỉ Du chỉ giữ lại vài vị quân y có thâm niên và y thuật cao nhất ở bên cạnh hỗ trợ.

Bên ngoài lều lớn, Ngụy Cảnh Sơn lẳng lặng chờ đợi. Hắn không biết, giao hai lão binh đã cùng mình vào sinh ra tử suốt tám năm vào tay nha đầu hôi sữa này, rốt cuộc là đúng hay sai. Nhưng, ánh mắt kiên định của đối phương khiến hắn không thể từ chối. "Hay cho câu 'treo hồ cứu thế vì thương sinh'."

Áp lực trong lòng Ngụy Cảnh Sơn bất giác nhẹ đi mấy phần, khóe miệng nhếch lên một đường cong gần như không thể thấy. Mặt trời lặn về tây, ráng chiều rực đỏ chiếu rọi khắp mặt đất. Đã ba canh giờ trôi qua, trong lều vẫn chưa thấy động tĩnh gì. "Vương gia, có cần thuộc hạ vào trong xem thử không?"

Đỗ Uy có chút lo lắng, y biết chủ tử của mình quý trọng người dưới trướng đến nhường nào. "Không cần." Ngụy Cảnh Sơn thản nhiên nói. "Im lặng chính là động tĩnh tốt nhất."

Đang nói, một bóng người yếu ớt mỏng manh bước ra khỏi doanh trướng. Trông Tô Chỉ Du vô cùng mệt mỏi. Ánh tà dương chiếu từ sau lưng phả lên người nàng, mạ toàn thân một lớp ánh vàng, càng khiến nàng trông mong manh yếu ớt.

"Thế nào rồi?"

"Bẩm Vương gia, hai thương binh đã qua cơn nguy kịch."

"Tô cô nương tuổi còn nhỏ mà y thuật đã cao siêu như vậy, hai vị thương binh này sau khi tĩnh dưỡng sẽ không để lại tàn tật."

"Trời đất Phật Tổ chứng giám, đây đúng là cao nhân. Tô cô nương không chỉ y thuật tài giỏi, mà kỹ năng khâu vá còn tuyệt diệu như thần. Bả vai kia, đầu gối kia, sau khi khâu lại chẳng hề nhìn ra dấu vết, cứ như lành lặn nguyên vẹn vậy!"

"Đúng thế, Tô cô nương diệu thủ hồi xuân, Hoa Đà tái thế, chúng thần khâm phục đến năm vóc sát đất."

"Đúng là kỳ nữ, lão thần chưa từng thấy người nào có y thuật cao siêu đến vậy."

...Các quân y bước ra từ lều lớn ai nấy đều kích động khen không ngớt lời, người nào người nấy giơ ngón tay cái tặng cho nàng

. Bọn họ khâm phục người có bản lĩnh thật sự, và đã hoàn toàn bị y thuật của Tô Chỉ Du khuất phục. Ngụy Cảnh Sơn trong lòng vui sướng nhưng sắc mặt vẫn không đổi. Hắn thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt nhỏ nhắn ấy. Đó là nụ cười của kẻ chiến thắng, pha chút tự tin, kiêu hãnh nhưng không hề ngạo mạn. Hắn thực sự muốn tìm hiểu thêm về cô nương này.

"Đa tạ cô nương." Đỗ Uy tiến lên thay chủ tử nhà mình trịnh trọng làm một lễ ôm quyền. "Cô nương vất vả đã lâu, chắc hẳn đã mệt rồi, Vương gia của chúng tôi vừa chuẩn bị lều trại và rượu thịt cho cô nương. Hôm nay mời cô nương nghỉ ngơi trước."

"Vậy, chuyện của chúng ta..." Tô Chỉ Du nhìn Ngụy Cảnh Sơn. "Ngày mai." Ngụy Cảnh Sơn không đợi nàng nói hết đã trả lời. Hắn biết trong lòng nàng đang nghĩ gì. Tô Chỉ Du gật đầu, chắp tay sau lưng rồi sải bước như bay vụt qua người Ngụy Cảnh Sơn. Lọn tóc mai suôn dài lượn ngang ngực hắn, mang theo một mùi hương ngọt ngào thanh khiết.

"Vương gia của các ngươi nói chuyện chỉ biết văng ra hai chữ thôi à..."

Đỗ Uy: "..."

Ngụy Cảnh Sơn hơi thất thần. Không biết là vì câu nói vừa rồi của nàng, hay là vì mùi hương thanh ngọt kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc