Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Án tình hoàng cung Chương 5: Cường Thủ Hào Đoạt

Cài Đặt

Chương 5: Cường Thủ Hào Đoạt

Một trận gió lạnh thổi qua, Tô Chỉ Du tỉnh lại. Gáy cổ đau nhức, nàng cố gắng căng não định hình tình cảnh hiện tại: Nàng ngã ngồi trên lưng con ngựa đang phi nước đại, miệng bị bịt, mắt bị che bằng một tấm vải đen không thể nhìn thấy gì. Trong dạ dày cuộn trào sóng dữ, bụng bị chèn ép quá mức, muốn nôn cũng không nôn ra được. Dù vô cùng khó chịu, nàng vẫn cố gắng ép mình bình tĩnh, nhớ lại chuyện vừa xảy ra.

Đầu tiên là Mạnh Tử Thân đến thăm và rời đi, rồi vì mệt mà nàng dần ngủ thiếp. Ngay sau đó, hắc y nhân xông vào buồng giam lén lút đánh ngất nàng. Tên hắc y nhân đó, đôi mắt đó, và cả mùi hương đó nữa, chúng khiến nàng cảm thấy như mình đã gặp deja vu. Ngoài ra trong khoảnh khắc chuẩn bị ngất đi, nàng mơ hồ nhìn thấy một người dường như rất quen thuộc. Tất cả quá hỗn loạn, Tô Chỉ Du lắc lắc đầu.

Việc cấp bách bây giờ là phải xác định xem mình đang ở đâu, có an toàn hay không. Nàng lắng nghe tiếng gió bên ngoài. Con đường ngựa chạy qua không phải đường đá xanh lát trong thành Thuận Kinh vì nếu phải, tiếng móng ngựa nện trên phiến đá sẽ rất trong trẻo. Còn bây giờ, tiếng móng ngựa nghe thật trầm đục, là đường đất. Bước chạy nhấp nhô gập ghềnh không bằng phẳng này đang di chuyển về vùng núi. Thỉnh thoảng có thể nghe được tiếng chim hót và tiếng gió thổi lá cây xào xạc... Tô Chỉ Du hít một hơi khí lạnh, nàng đang đi về hướng ngoại ô.

Người này muốn làm gì? Muốn đưa nàng đi đâu? Tô Chỉ Du thực sự không chịu nổi cơn đau do bụng bị chèn ép, bèn vặn vẹo thân mình, muốn dịch chuyển vị trí một chút. Người kia dường như đã phát giác động tĩnh của nàng, có lẽ cho rằng nàng lại định giãy giụa phản kháng. Hắn hất tay đánh một cái vào lưng nàng. Tô Chỉ Du xui xẻo làm sao lại ngất đi lần nữa.

Suốt đường thúc ngựa không ngừng, bụi bay mù mịt. Ngụy Cảnh Sơn đã trở về doanh trại. Hắn sai cấp dưới khiêng người phụ nữ phiền phức này xuống, xoa xoa cổ tay đau nhức. Tối qua do căng thẳng, cánh tay hắn hoạt động nhiều đến mức cứng đờ. Hắn liếc nhìn Tô Chỉ Du đang hôn mê bất tỉnh. Ngụy Cảnh Sơn thực sự không thể hiểu nổi sao đàn bà con gái mà khỏe đến vậy, tiểu cô nương này thực sự rất cứng rắn,khó khống chế hơn cả thiên binh vạn mã của hắn.

“Vương gia.” Đỗ Uy vội vàng nhận lấy roi ngựa và bội kiếm của chủ tử, hầu hạ Ngụy Cảnh Sơn thay đồ. Y liếc mắt một cái đã thấy Tô Chỉ Du đang nằm trên đất, mắt bị bịt, miệng bị nhét giẻ. Đỗ Uy quả thực kinh hoảng: chủ tử nhà mình lẳng lặng ra ngoài một ngày một đêm lại bắt về một nữ tử!

Y theo Ngụy Cảnh Sơn từ nhỏ, từ hoàng cung đến chiến trường, từ thị vệ thành huynh đệ. Bao năm nay vào sinh ra tử, hầu trước ngựa sau, y hiểu rõ tính khí của chủ tử nhà mình như lòng bàn tay. Vị gia này năm mười hai tuổi đã lăn lộn trong quân doanh, là một nam nhi nhiệt huyết mình đồng da sắt. Từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy ngài ấy nói chuyện với bất kỳ nữ tử nào, thậm chí còn chưa từng liếc mắt nhìn thẳng một ai. Y có một dạo nghi ngờ chủ tử nhà mình phải chăng là... Giờ thì không cần lo nữa rồi. Lại còn bắt cóc thẳng một người về. Đã học được cả thói cường đoạt dân nữ rồi sao?

“Hôm nay có ai bị thương nặng đang trở về doanh trại không?” Ngụy Cảnh Sơn nhận lấy khăn tay Đỗ Uy đưa tới, lau mặt, giọng nói lộ ra vẻ lo lắng.

“Có ạ, hai lão binh bị thương nặng bây giờ đang di chuyển về. Hình như họ không thể xuống đất đi lại được nữa.”

“Ta qua xem sao.” Ngụy Cảnh Sơn xoay người ra khỏi lều, Đỗ Uy liếc nhìn người trên đất muốn nói lại thôi, vội bước theo hắn.

Tô Chỉ Du đã tỉnh lại và nghe lỏm được cuộc nói chuyện vừa rồi. Vương gia? Lên đường? Lão binh? Tên hắc y nhân nửa đêm leo lên giường nàng, bây giờ lại bắt cóc nàng trong ngục, chẳng lẽ chính là vị thiếu niên tướng quân, chiến thần Vương gia nổi danh lừng lẫy Ngụy Cảnh Sơn hay sao. Tô Chỉ Du cảm thấy đầu mình nở thêm mười con bướm bay lượn như ảo giác. Sớm đã nghe nói người này giết chóc quyết đoán, tính tình mưa nắng thất thường, lại còn... xấu xí. Lần này tiêu rồi.

Tô Chỉ Du bị bịt hai mắt, trói chân tay không thể động đậy, nàng tuyệt vọng nằm trên đất suy tính. Hắn không phải đang trên đường hành quân trở về sao? Lí do gì lại phải lén lút quay lại cướp ngục? Mình gây thù chuốc oán hắn chăng? Dây thần kinh não Tô Chỉ Du lúc này lóe lên như điện quang hỏa thạch. Hài cốt, kền kền bị bắn chết, năm hắc y nhân, tên bí ẩn trên giường, bị đánh ngất rồi bắt cóc... Nàng cuối cùng cũng tỉnh ngộ. Mấy ngày nay luôn có hai phe phái đang theo dõi mình, một là “nhân vật lớn” trong cung, phe còn lại chính là vị Vương gia trước mắt này. Mục đích của họ đều giống nhau: vật chứng.

Tô Chỉ Du đang nghĩ đến điểm mấu chốt thì nghe thấy tiếng bước chân ngày một gần, bèn tiếp tục giả vờ hôn mê. Rèm tre vén lên kêu tiếng “xoạt”, một luồng ánh sáng chói lòa chiếu vào. Dù bị vải che mắt nàng vẫn cảm nhận được lù mù. Tia nắng mặt trời này, nhiệt độ này, hiện tại có lẽ là khoảng giờ Ngọ. Từ thành Thuận Kinh, hắn thúc ngựa phi nhanh nên hành trình dài chưa đến nửa ngày. Tô Chỉ Du đã khẳng định được suy đoán trong lòng, Duyện Vương Ngụy Cảnh Sơn đã bắt cóc nàng. Lại còn là từ trong lao của Đại Lý Tự.

“Dậy đi.”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, Tô Chỉ Du nổi hết da gà. Không lẽ nào, hắn biết mình đã tỉnh rồi sao? Người kia gỡ miếng vải nhét trong miệng nàng

“Tháo bịt mắt cho ta.”

Tô Chỉ Du nhắm mắt làm liều, không hề tỏ ra yếu thế. Chợt một bàn tay to lớn nắm lấy cánh vai phải của nàng, cả người lập tức bị nhấc bổng lên không. Người kia chẳng tốn chút sức nào đã xốc nàng dậy.

Tấm bịt mắt được tháo ra, Tô Chỉ Du nheo mày lại để thích ứng với ánh sáng. Ngay giây sau, một khuôn mặt tuấn mỹ vô song hiện ra trước mắt nàng. Thanh nhã như tiên, da trắng hơn tuyết, mày tựa mực vẽ.

Đôi mắt phượng hẹp dài long lanh ánh nước, khóe môi hơi nhếch lên, mang theo ba phần anh tư bảy phần tà mị, nhưng lại toát ra một vẻ tao nhã không nhiễm bụi trần. Tô Chỉ Du nhìn đến ngây người.

“Đồ.” Đối phương đi thẳng vào vấn đề, một tay chìa về phía nàng nhưng mắt lại không nhìn. “Đưa đây.”

“Đồ gì?”

Tô Chỉ Du ngẩng đầu, trừng mắt nhìn hắn. Hắn cao hơn nàng cả một cái đầu, thân hình cao lớn vạm vỡ, đứng trước mặt chẳng khác nào một bức tường, tạo cảm giác áp bức vô cùng.

“Vật chứng.”

“Nếu ta không đưa thì sao?” Thấy hắn đã thẳng thắn như vậy, Tô Chỉ Du cũng không giả ngốc nữa. “Giết ta à?”

Đối phương khựng lại, vẻ mặt không cảm xúc, thần sắc vẫn như thường. “Đúng.”

Chữ này coi như đã khiến nàng tức lộn ruột. Nhớ lại đôi mắt phượng đêm ấy, cảm giác xấu hổ ùa lên trong lòng nàng. Lại nhìn vị đại tướng quân hống hách trước mắt, dạ dày nàng do dư âm vụ bắt cóc vẫn nóng rát âm ỉ đau. Nhìn bản thân thì lấm lem bụi đất mà hắn lại có thể hùng hồn đến thế, cơn giận của Tô Chỉ Du lập tức bốc thẳng lên đỉnh đầu.

“Ngươi có lịch sự không vậy?” Tô Chỉ Du bùng nổ. “Là ngươi muốn cướp đồ của ta, còn trói ta mang đến đây, vứt ta xuống đất thì thôi đi, đến giờ dây trói vẫn chưa cởi. Có ai đi mượn đồ kiểu này không hả, Duyện Vương gia?”

“Thật là ngang ngược vô lý.” Tô Chỉ Du càng nói càng tức, bao nhiêu thống khổ và uất ức mấy ngày nay đều dâng lên trong lòng. “Nào là đại anh hùng, là Định Hải Thần Châm của Nam Cẩm, là Chiến Thần Vương gia... Ta khinh!”

“ Ngươi là tên khốn chuyên cường thủ hào đoạt, tên thổ phỉ đánh người cướp ngục, tên lưu manh nửa đêm... nửa đêm mò vào khuê phòng nữ tử...”

“Nữ tử? Khuê phòng?”

Ngụy Cảnh Sơn nhếch môi, cười giễu cợt. Nhớ lại những cái đầu lâu và da người mà hắn sờ thấy trong phòng Tô Chỉ Du đêm qua, cũng chẳng trách hắn mãi không nhận ra nàng là nữ tử, càng không nhận ra đó là khuê phòng. Làm gì có chút bóng dáng nào của khuê phòng tiểu thư đài các, chúng còn kinh dị đáng sợ hơn cả phòng chứa xác.

“Ngươi?”

Tô Chỉ Du đang mắng cho đã miệng, bỗng bị câu nói này của hắn làm cho nghẹn họng. Nàng nghe ra được sự khinh miệt và coi thường trong giọng điệu của hắn. “Ngươi... ngươi sỉ nhục ta?”

Lúc này Tô Chỉ Du tức đến sôi máu, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, nàng cố gắng để mình bình tĩnh lại. “Được, được, được, ta không muốn đấu tụng với ngươi nữa. Đồ ta không có, dù sao người ta cũng đang ở trong tay ngươi, muốn giết muốn xẻo tùy ngươi định đoạt.”

Tô Chỉ Du ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển.

“Được.”

Lời vừa dứt, Ngụy Cảnh Sơn “soạt” một tiếng rút bảo kiếm ra kề lên cổ Tô Chỉ Du. Giây phút này, không khí dường như ngưng đọng lại. Tô Chỉ Du cảm nhận được sát khí điên cuồng từ hắn, cùng với mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn hương thảo dược thoang thoảng. Im lặng vài giây, nhiệt độ khi này hạ xuống điểm đóng băng. Làn da ấm nóng trên cổ chạm vào lưỡi kiếm lạnh buốt, cảm giác ghê rợn vô cùng chân thực khiến lửa giận trong lòng Tô Chỉ Du lập tức dập tắt hơn phân nửa.

Bình tĩnh, Tô Chỉ Du, bình tĩnh, ngươi còn rất nhiều việc phải làm, nghĩa phụ của ngươi vẫn chưa rõ tung tích. Vị tướng quân nóng tính này không thể chọc giận được, hắn thật sự có thể chém người đấy.

Nàng đang mải suy nghĩ cách giải vây cho mình thì nghe thấy một tràng tiếng bước chân dồn dập ngoài lều.

“Tướng quân, không hay rồi.” Binh sĩ vội vàng hốt hoảng bẩm báo, “Hai lão binh kia đau đến ngất đi rồi...”

“Quân y đâu?” Sắc mặt Ngụy Cảnh Sơn âm trầm.

“Bẩm tướng quân, quân y... các quân y đã hết cách rồi ạ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc