Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Địa lao Đại Lý Tự, âm u ẩm ướt. Ánh nến leo lét mờ ảo vàng vọt. Tô Chỉ Du bị nhốt trong một buồng giam ở cuối hành lang. Luật pháp thẩm án của Nam Cẩm triều rất nghiêm minh: trước tiên phải lập án tông, tra khảo tù nhân không được quá ba lần, tổng số trượng không quá hai trăm, nếu đánh đủ số trượng mà vẫn không nhận tội thì cho tại ngoại hầu tra.
Nghĩa là sau khi bắt phạm nhân, trước hết phải ghi vào hồ sơ án, tra khảo không được quá ba lần, đánh trượng không quá hai trăm roi, sau khi đã tra tấn và đánh đủ số roi mà vẫn không nhận tội thì sẽ được tại ngoại. Tô Chỉ Du bị giam cầm nhưng chẳng ai ngó ngàng tới, cũng chưa bị tra khảo, vẫn mặc y phục của mình. Chứng tỏ mệnh lệnh của “bề trên” được ban xuống rất gấp, án tông có lẽ vẫn chưa viết xong. Tất cả mọi chuyện đều vội vã, nhưng lại có vẻ như đã được sắp đặt từ lâu.
Tô Chỉ Du thầm nghĩ, như vậy cũng tốt, đã đến thì cứ bình tĩnh đối mặt, chi bằng nhân lúc này suy nghĩ kỹ lại những chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay. Nàng sờ hai món đồ lén giấu trong người, lòng dần bình tĩnh lại. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, có rất nhiều sự trùng hợp khiến nàng không thể không suy nghĩ nhiều hơn. Moi được xương trắng, tìm ra vật chứng, bị kền kền tấn công, đêm khuya gặp trộm, nghĩa phụ bị giam lỏng trong cung, bản thân thì sa vào ngục tù…
Nàng lim dim mắt, cẩn thận hồi tưởng, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng lửa cháy ngút trời, thây chất đầy đồng… Lan phủ, thư phòng, thuốc bắc, hòm bí mật… Tô Chỉ Du bừng tỉnh ngộ, hai món đồ này nàng từng thấy trong thư phòng của phụ thân. Chính vào cái ngày xảy ra biến cố tám năm về trước. Lúc này cầm trên tay xem xét lại, không sai, chính là hai món đồ này. Khi ấy nàng còn từng hỏi phụ thân, vì sao lại khóa hai món đồ bình thường này lại…
Nhưng, tại sao chúng xuất hiện trong ngôi mộ đó? Chủ nhân của bộ hài cốt kia rốt cuộc có quan hệ gì với phụ thân? Tô Chỉ Du khẽ chau đôi mày ngài, sắc mặt nặng nề, nhìn một lúc, nàng chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát. Bất chợt, nàng thoắt đứng bật dậy như vừa phát hiện ra điều kinh hoàng: Hai vật chứng này lại là đồ giả.
Ngay lúc nàng đang ngây người, trong nhà lao bỗng vang lên tiếng bước chân, nàng vội vàng giấu món đồ đi.
“Du Nhi,”
Mạnh Tử Thân lo lắng gọi, giọng có chút khàn khàn, “Du Nhi.”
“Ta ở đây.” Nghe thấy giọng của Mạnh Tử Thân, Tô Chỉ Du không hề bất ngờ. Với thân phận và mối quan hệ của vị tiểu công gia này, lẻn vào nhà giam chỉ là chuyện nhỏ. Tô Chỉ Du thu lại cảm xúc, nở một nụ cười rạng rỡ với Mạnh Tử Thân.
“Nàng còn cười được à.” Mạnh Tử Thân đau lòng khôn xiết, sai người mở cửa lao. “Sau k\
hi nàng đi ta mới nghe Đồng ma ma nói, hóa ra đêm qua nàng còn bị tập kích, sao nàng không nói gì với ta hết vậy.”
Mạnh Tử Thân lại bắt đầu lải nhải: “Có bị thương không? Bọn họ có đánh nàng không? Đã hỏi những gì rồi?”
Tô Chỉ Du bất lực: “Ta vừa mới chân trước bước vào thì chàng đã tới rồi, bọn họ còn chưa kịp đánh ta đâu.”
“Phỉ phui, y dám à.” Mạnh Tử Thân căm phẫn, “Ta lột da tên Trịnh Cảnh đó.”
Mạnh Tử Thân vừa tức giận, vừa lấy đồ ăn từ trong hộp thức ăn mang tới, bày từng món một ra trước mặt Tô Chỉ Du. Giò heo om, gà non hấp, chân ngỗng quay, còn có rau củ theo mùa, bánh hoa quế, chè hạt sen… Bụng của Tô Chỉ Du rất đúng lúc kêu lên hai tiếng ùng ục.
“Đói rồi phải không, mau ăn đi.” Mạnh Tử Thân đưa đũa cho nàng. “Đều là Đồng ma ma làm cả, nàng cứ từ từ ăn, ngục tốt ở đây rất thân với ta, yên tâm, bọn họ không dám làm gì nàng đâu.”
“Tử Thân, chàng tiếp tục giúp ta nghe ngóng chuyện của nghĩa phụ, điều tra xem rốt cuộc ông bị cấm túc ở Văn Lan Các vì lý do gì, và đang làm những gì ở đó.”
Cả đêm không ngủ, lại thêm chưa ăn sáng, lúc này cơn đói của Tô Chỉ Du dâng trào, nàng ăn uống thật ngon lành.
“Được, chuyện này nàng cứ yên tâm.” Mạnh Tử Thân đau lòng nhìn nàng, “Ta hỏi nàng, có thật là nàng đã lấy thứ gì đó trong cung không?”
“Không có.” Tô Chỉ Du buột miệng.
“Quả nhiên, ta đã biết mà, lũ vô dụng đó…”
“Nhưng, hình như ta đã lấy thứ thuộc về hoàng cung.”
Tô Chỉ Du húp vội ngụm canh, hít một hơi.
“Hả? Sao nàng lại nói ngắt quãng thế.” Mạnh Tử Thân trưng ra vẻ mặt kinh ngạc. “Còn ‘hình như’ nữa? Rốt cuộc nàng đã lấy cái gì? Lấy bằng cách nào? Sao nàng lại vào cung?”
“Ấy, ta không vào cung, là tìm được lúc đào mộ hoang.” Tô Chỉ Du thản nhiên như chẳng hề để tâm, “Ở trên Bắc Sơn đó.”
“Hả? Nàng đến Bắc Sơn đào mộ từ bao giờ? Sao không báo cho ta một tiếng, đào được cái gì rồi?”
“Này tiểu công gia, ngài về nhà đọc sách mấy hôm đi. Sang năm lại thi Hội rồi, ngài không sợ bị mắng chứ ta còn sợ nghĩa phụ càm ràm ta đó.”
Tô Chỉ Du chống nạnh, bắt chước dáng vẻ của Cố Hằng, trầm giọng, hất cằm mắng: “Du Nhi à, con đừng có suốt ngày quấn lấy Tử Thân ca ca của con mà quậy phá nữa. Nó là người phải thi cử công danh, sao có thể hoang phí thời gian như vậy được.”
“Đừng nói nữa, nàng giả giống thật đấy.” Mạnh Tử Thân bị nàng chọc cho bật cười. “Nhưng mà, lần này có đánh chết ta, ta cũng không đi thi nữa. Tại sao cứ phải thi công danh làm quan, để cả người toàn mùi tiền…”
“Này…”
Tô Chỉ Du thở dài, nhìn chàng đầy thông cảm.
"Vậy thứ nàng lấy đâu rồi, cho ta xem nào." Mạnh Tử Thân thì thầm gặng hỏi.
Nàng đảo mắt, suy nghĩ một lát rồi nuốt thức ăn trong miệng xuống, nhìn trái ngó phải, không có ai. Nàng thần bí lấy khăn gấm từ trong tay áo ra, chậm rãi mở từng lớp một. Mạnh Tử Thân chỉ vừa liếc mắt, đồng tử đã chấn động, vẻ mặt dần cứng lại. Tô Chỉ Du cẩn thận quan sát biểu cảm của chàng, nghiêm túc, căng thẳng, sợ hãi...
"Nha đầu nhà muội," giọng Mạnh Tử Thân có hơi run rẩy, "Lấy thứ này từ đâu ra vậy?"
"Sớm biết là mấy thứ này thì đã bảo muội vứt đi rồi. Thứ này đâu phải muốn lấy là lấy được."
Mạnh Tử Thân trông như đang đấm ngực dậm chân, đau đớn tột cùng. Tô Chỉ Du sững người, nhận ra chàng chỉ nhìn ra được nguồn gốc của vật chứng chứ chưa phân biệt được thật giả. *Chẳng trách bao năm nay nghĩa phụ không nhận huynh làm đồ đệ, đúng là tư chất quá kém*, nàng thầm oán.
"Mau nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì." Mạnh Tử Thân thì thầm, "Muội có biết sự lợi hại của nó không?"
Tô Chỉ Du lại đảo mắt láo liên, giả vờ làm lơ chàng. "Thôi được, muội không muốn nói thì thôi vậy." Mạnh Tử Thân thu dọn thức ăn, cả một hộp đã bị Tô Chỉ Du ăn sạch sẽ, "Muội còn việc gì cần ta làm không?"
"Có." Tô Chỉ Du đứng dậy đi tới cửa lồng giam, nhìn trái ngó phải để chắc chắn không có ai mới quay lại ngồi khoanh chân. "Bây giờ ta mang thứ này bên người khá bất tiện, huynh giúp ta giao cho Ngũ ca, còn chỗ Giả Nhị và Điêu lão đạo huynh cũng đi một chuyến thay mặt ta nhé. Ta chỉ cần hai ngày không đến là họ sẽ lo lắng, huynh cứ bảo họ ta đi xa một chuyến, khi nào về sẽ tìm họ sau."
"Được, muội yên tâm." Mạnh Tử Thân cẩn thận cất đồ đi, "Chuyện của Cố đại nhân cứ giao cho ta."
Mạnh Tử Thân nhìn nàng, "Muội yên tâm, có ta ở đây, muội sẽ sớm ra ngoài được thôi."
"Không sao đâu," Tô Chỉ Du mỉm cười, "Ở đây cũng yên tĩnh lắm."
Mạnh Tử Thân dặn dò thêm vài câu rồi mới lưu luyến rời đi. Nhìn bóng lưng chàng khuất dần, Tô Chỉ Du thở dài một hơi, tiếp tục tính toán những chuyện ngàn đầu vạn mối này. Vật chứng giả xuất hiện trong mộ của nữ thi. Vật chứng thật lại bị lửa lớn thiêu rụi tại nhà mình. Rốt cuộc giữa chúng có mối liên hệ gì? Hai thứ này đại diện cho điều gì? Kẻ tấn công mình và người cứu mình, rốt cuộc họ đang thực hiện âm mưu gì?
Có lẽ vì tối qua không ngủ, lại vừa được ăn một bữa no nê, lúc này mắt Tô Chỉ Du bắt đầu lịm dần. Nàng gật gà gật gù, buồn ngủ rũ rượi rồi gục hẳn đầu xuống. Trong mơ, Tô Chỉ Du lại thấy trận hỏa hoạn đó, máu chảy thành sông, thây chất đầy đồng…
"Á..." Chưa kịp hét lên, miệng Tô Chỉ Du đã bị một bàn tay to lớn bịt chặt, cả người nàng được xốc lên, hai chân rời khỏi mặt đất. Hiện ra trước mắt nàng lại là khuôn mặt bịt đen quá nửa, chỉ để lộ đôi mắt phượng sâu thẳm quen thuộc ấy . Tô Chỉ Du kinh hãi trợn tròn con ngươi, vung hai tay đấm thùm thụp vào ngực kẻ đó, gắng gượng phản kháng. Nhưng sức nàng quá yếu, người lại quá nhỏ nên không ảnh hưởng tới đối phương chút nào. Kẻ đó xách nàng vụt ra khỏi lồng giam, cánh cửa ngục tù khóa chặt nay đã mở toang hoác cùng với ổ khóa sắt rơi trên đất càng khiến nàng thêm sợ hãi.
Nàng trơ mắt nhìn mình bị xách đi qua từng lồng giam một, những người trong lồng đều đang ngủ say. Miệng Tô Chỉ Du phát ra tiếng "ư ư", nàng vừa đấm vừa đá, muốn gây ra chút động tĩnh. Kẻ đó dường như nhìn thấu ý đồ của nàng, vung một chưởng chém xuống gáy nàng. Tô Chỉ Du chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại rồi bất tỉnh nhân sự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


