Tô Chỉ Du nhất thời sững sờ, ngây ngẩn nhìn người tựa tiên tử với dung mạo có nét khác lạ trước mặt. “Tiểu huynh đệ, ngươi không sao chứ?” Người nọ cất giọng dịu dàng, gương mặt tràn đầy vẻ quan tâm. “Ngư đại phu.” Đỗ Uy lúc này đã chạy tới đỡ lấy Tô Chỉ Du. “Không sao, đa tạ huynh đài ra tay tương trợ.” Tô Chỉ Du chỉ cảm thấy mặt mình nóng ran, nếu không đeo mặt nạ giả này, e là đã đỏ bừng chẳng khác nào tấm lụa hồng kia. Người nọ hành lễ với hai người rồi xoay người đi vào tiệm. Dù xung quanh ồn ào náo nhiệt, nhưng lại càng làm nổi bật vẻ cao khiết, thanh tao, cốt cách như tùng như hạc của nàng. Tô Chỉ Du được Đỗ Uy kéo trở lại đường phố, vẫn còn ngẩn ngơ không nói. “Ngư đại phu, nàng không sao chứ.” Đỗ Uy tỏ vẻ rất lo lắng. “Không sao, không sao.” Tô Chỉ Du ngơ ngác nhìn y. “Nhưng mà, vị công tử đó trông cũng tuấn tú thật, chỉ thua Vương gia nhà chúng ta thôi.”
Đỗ Uy trước mắt mày rậm mắt to, tướng mạo anh vũ, nhưng lại toát ra một vẻ ngốc nghếch đáng yêu. “Đi thôi, làm việc nào, Đỗ thống lĩnh.” Tô Chỉ Du kéo y chạy về phía nha môn. Hai người hôm nay đều mặc thường phục, trông như thư sinh bình thường, cực kỳ không thu hút sự chú ý. Sau khi trình thư, Tô Chỉ Du và Đỗ Uy được dẫn đến nhà xác của phủ Lương Châu. Tô Chỉ Du từ nhỏ đã tiếp xúc với thi thể nên đương nhiên quen rồi, Đỗ Uy lăn lộn trên chiến trường nên cũng không hề sợ hãi. Căn phòng là một mật thất dưới lòng đất, âm u ẩm ướt, được ánh nến soi rọi. “Nhiệt độ và độ ẩm thế này rất có lợi cho việc bảo quản thi thể.” Tô Chỉ Du vừa nói vừa mở hòm dụng cụ của mình ra. Có tất cả ba thi thể, hai lớn một nhỏ, đều được đậy vải gai, nhưng đã bắt đầu thối rữa bốc mùi. Tô Chỉ Du dùng giấy bện thấm dầu mè nhét vào hai lỗ mũi, ngậm một miếng gừng sống trong miệng, rồi lấy vải che cả mũi và miệng, Đỗ Uy cũng làm theo y hệt. Tô Chỉ Du lật tấm vải gai lên, ba thi thể lộ ra, nàng lập tức cau mày. “Đây…” Đỗ Uy tuy không sợ xác chết, nhưng cảnh tượng thối rữa thế này thì cũng hiếm khi thấy. “Đã mấy ngày rồi, ráng chịu một chút.” Tô Chỉ Du thở dài. “Phàm là người bị lửa thiêu chết lúc còn sống, trong miệng và lỗ mũi của thi thể sẽ có tro bụi, tứ chi co quắp, vì trước khi chết, người đó bị lửa ép, tất sẽ chạy trốn giãy giụa, miệng há ra, hơi thở gấp gáp, nên sẽ hít tro bụi vào trong miệng, mũi.”
Tô Chỉ Du vừa khám nghiệm tử thi vừa nói nhỏ, “Mà mấy thi thể này trong miệng và lỗ mũi đều không có tro bụi, trạng thái cũng hoàn toàn không giống như vậy.”
Đỗ Uy bước lên, bất giác nhớ lại ngày xưa Tề ma ma đối tốt với y, thường xuyên để dành đồ ăn ngon cho y, vừa nhìn y ăn ngấu nghiến vừa dặn dò y phải tận tâm hầu hạ Vương gia, không được ham chơi… Chẳng biết tự bao giờ, mũi y đã cay cay, mắt nhòa đi. “Chắc là không sai, tai trái của Tề ma ma có một nốt ruồi đen rất to.” Đỗ Uy nói, giọng có chút khàn đi. Tô Chỉ Du liếc nhìn, gật đầu. “Người chết có vết thương chí mạng ở ngực, do hung khí sắc bén gây ra, sau đó bị ném xác vào trong lửa lớn.”
Tô Chỉ Du đã tìm ra điểm mấu chốt. Đỗ Uy lặng im không nói, trong lòng lại đau đớn khôn nguôi. Dù biết Tề ma ma bị người ta hại chết, nhưng tận mắt chứng kiến lại là một cảm giác khác. Ngay cả mình còn như vậy, thử hỏi nếu Vương gia nhìn thấy sẽ đau lòng đến mức nào. “Vương gia từ nhỏ đã không ở cùng Huệ phi nương nương, mỗi ngày chỉ đến thỉnh an, lễ tết hay sinh thần mới được gặp một lần.”
Đỗ Uy chậm rãi kể lại chuyện cũ, “Nương nương nếu có làm món gì ngon, hay có được thứ gì hay ho đều sai Tề ma ma mang đến giao cho thuộc hạ.”
Tô Chỉ Du đã tháo găng tay, xử lý xong hiện trường. “Tề ma ma lúc nào cũng tươi cười, thương Vương gia nhất, đối với nô tỳ cũng như người thân…”
Tô Chỉ Du thu dọn hòm đồ, lặng lẽ lắng nghe những lời kể lể tuy vụn vặt nhưng lại chua xót của Đỗ Uy. “Tề ma ma có người nhà không?”
“Không có. Mấy năm nay thuộc hạ phụng mệnh Vương gia vẫn luôn tìm kiếm tung tích của Tề ma ma, nửa năm trước đã tìm được nhà của bà ở quê nhà Phượng Dương, bà đang ở cùng gia đình người cháu trai. Cũng may bà có chút ngân lượng trong tay, nếu không, bọn họ đối với bà…”
Đỗ Uy lặng lẽ lau nước mắt. “Nói vậy là, cuộc sống của bà ở quê nhà cũng không phải là an hưởng tuổi già, vui vẻ hòa thuận?”
“Đó là đương nhiên. Tề ma ma cả đời không chồng không con, trước khi xuất cung chắc chắn nương nương đã cho bà không ít tiền bạc tích cóp, nếu không, e là những ngày tháng đó đã vô cùng khó khăn.”
“Vậy tại sao lại xuất hiện ở Lương Châu? Hai thi thể còn lại là ai?”
“Nửa năm trước Tề ma ma đột nhiên mất liên lạc, người nhà cũng không thấy đâu nữa. Hai thi thể kia thuộc hạ không quen biết.”
Tô Chỉ Du gật đầu, lại nhìn hai thi thể kia thêm vài lần, âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Nửa năm trước chính là lúc Định Doanh quân xác định khải hoàn hồi triều, vào đúng thời cơ, đúng thời điểm này lại xảy ra chuyện như vậy, quả thật không thể không khiến người ta nghĩ nhiều. Hai người bước ra khỏi phủ nha, ánh nắng đã tắt dần. Gió thu se lạnh thổi tới, lá rụng về cội, vàng rực cả mặt đất.
“Bây giờ có thể khẳng định, Tề ma ma đã bị người ta hại chết, sau đó ngụy tạo đám cháy. Chỉ là, người đã chết rồi, tại sao còn phải tốn công tốn sức phóng hỏa như vậy? Chẳng phải là sẽ thu hút sự chú ý của người khác sao?”
Tô Chỉ Du tập trung suy đoán: “Vậy nên, bọn họ chắc chắn muốn hủy đi thứ gì đó.”
Nhưng mà, là thứ gì chứ? Hai người đi về phía ánh chiều tà, tà dương rải dài một vệt nắng sau lưng.
“Ngư đại phu.”
Hồi lâu sau, Đỗ Uy lại lên tiếng, đánh thức Tô Chỉ Du đang chìm trong suy tư. Gương mặt y hắt lên ánh chiều tà, một màu ấm áp. “Nàng lợi hại thật đấy.” Trong mắt Đỗ Uy ánh lên sự ngưỡng mộ, đây là lời nói tự đáy lòng của y. “Vóc người thấp bé, nhưng trời không sợ đất không sợ, lại còn cái gì cũng biết.”
“Hai câu đầu có thể bỏ đi.” Tô Chỉ Du mặt đầy vẻ ghét bỏ sửa lại lời y.
“Tại hạ vô cùng khâm phục Ngư đại phu, có một câu không biết có nên nói hay không.” Đỗ Uy chắp tay nói.
Tô Chỉ Du có một dự cảm chẳng lành: “Vậy thì đừng nói nữa.”
Đỗ Uy: “...”
“Vậy ta vẫn nên nói thì hơn.”
“Đỗ Uy muốn bái Ngư đại phu làm thầy, nàng dạy ta đi, để ta cũng trở nên thông minh hơn một chút, như vậy lúc Vương gia nói chuyện ta sẽ không luôn luôn nghe không hiểu nữa.”
Tô Chỉ Du: “...”
Cái này thì dạy thế nào? Tô Chỉ Du mặt càng thêm ghét bỏ: “Ngươi không hợp học cái này.”
“Tại sao?” Đỗ Uy trợn to hai mắt. “Nàng cũng chê ta ngốc à?”
“Không phải, không phải.” Tô Chỉ Du vội vàng giải thích: “Đỗ thống lĩnh, ngươi là thống lĩnh của trăm vạn quân Định Doanh, hảo nam nhi xông pha trận mạc, ngươi không cần phải học những thứ này.”
“Nhưng Vương gia cần người thông minh như Ngư đại phu, ta muốn san sẻ gánh nặng cho Vương gia.”
Đỗ Uy rất nghiêm túc. Y lớn lên cùng Ngụy Cảnh Sơn từ nhỏ, ngày ngày ở bên nhau nhưng lại không phải lúc nào cũng hiểu hết ý của Vương gia. Tô Chỉ Du này mới tới có mấy ngày, vậy mà lúc hai người họ nói chuyện, bản thân y cứ như một tên ngốc.
“Đỗ thống lĩnh, bây giờ ngươi là người của Vương gia, chuyện nhận đệ tử này đâu phải chỉ cần một câu nói của hai chúng ta là xong?”
Đã như vậy, nàng lôi Vương gia ra, Đỗ Uy chắc chắn sẽ không còn gì để nói. Quả nhiên, Đỗ Uy nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi không nhắc tới chuyện này nữa.
Ánh đuốc soi sáng cả một góc trời. Bên trong doanh trướng, Ngụy Cảnh Sơn một mình ngồi trước án thư. Lúc Tô Chỉ Du và Đỗ Uy đi vào thì thấy hắn đang hai tay ôm trán, không nhìn rõ vẻ mặt, dường như đang phiền lòng vì chuyện gì đó. Hai người đứng đó, không biết phải làm sao.
“Nói.”
Hồi lâu sau, Ngụy Cảnh Sơn cất một tiếng, giọng khàn khàn, bi thương. Tô Chỉ Du khựng lại, liếc mắt nhìn sang nhưng vẫn không thấy được vẻ mặt của hắn. Đỗ Uy báo cáo chi tiết tình hình cả ngày cho Ngụy Cảnh Sơn, ngay cả vụ án giết người hàng loạt ở Thuận Kinh mà Ngũ ca đã nói cũng không bỏ sót. Tô Chỉ Du thấy Ngụy Cảnh Sơn khựng lại một chút, trong lòng không khỏi thầm khâm phục sự tỉ mỉ của Đỗ Uy. Quá trình khám nghiệm tử thi và kết luận thu được cũng được y kể lại không sai một li.
“Nói như vậy, Tề ma ma bị người ta dùng kiếm sắc đâm chết, sau đó ném xác vào biển lửa?”
“Bẩm Vương gia, đúng vậy.” Tô Chỉ Du đáp.
“Quả nhiên.”
Tô Chỉ Du không hiểu câu này có ý gì, đang mải suy ngẫm thì lại nghe Ngụy Cảnh Sơn nói tiếp.
“Hôm nay Ngư đại phu vất vả rồi, cứ đi nghỉ trước đi, ngày mai bản vương sẽ tặng nàng một món quà lớn.”
Tô Chỉ Du: “...”
Quà lớn thần bí? Nhưng mà, chẳng phải đã nói là có thưởng sao, sao Vương gia không nhắc tới nữa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










