Trong một căn phòng tối chật hẹp, một nữ tử mặc gấm vóc đang nhìn nàng. Đó là một người phụ nữ trạc tuổi mẫu thân, nhưng khắp người lại toát ra một sức mạnh ấm áp. Bà cười nhìn Tô Chỉ Du, không nói một lời, nhưng dường như đã nói cả ngàn vạn lời. Đôi mắt ấy trong sáng long lanh, khiến người ta không kìm được mà muốn đắm chìm vào trong. Bỗng nhiên, một cơn gió lạnh thổi tới, bụi bay mù mịt làm cay mắt. Khi mở mắt ra lần nữa, nữ tử đã biến mất, Tô Chỉ Du hoảng hốt la lớn: “Nương nương…”
Tô Chỉ Du bật mạnh người dậy, phát hiện ra đó là một giấc mơ. Sờ lên vầng trán lấm tấm mồ hôi, nàng không khỏi kinh hãi. Rõ ràng là người không quen biết, vì sao lại để tâm và sợ hãi đến vậy; rõ ràng không phải ác mộng, sao lại thấy rùng rợn thế này. Tô Chỉ Du trấn tĩnh lại, nhìn ánh sáng bên ngoài, phía đông đã hửng sáng. Trời sắp sáng rồi. Không khí buổi sớm mùa thu se lạnh, hơi thoảng chút giá rét, báo hiệu mùa đông sắp đến. Nàng định trở mình xuống giường thì chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Ngay sau đó, nàng ngất lịm trên giường. Không biết đã qua bao lâu, khi tỉnh lại lần nữa, trước mắt nàng là một khoảng mơ hồ, một bóng người thấp thoáng ẩn hiện. “Ngư đại phu, cô sao thế?” Đỗ Uy lo lắng hỏi. Tô Chỉ Du không nói nên lời, chỉ có thể từ từ lắc đầu. “Ta đã tìm quân y xem cho cô rồi, Ngư đại phu, cô bị sốt rồi.”
Đỗ Uy ở trong quân doanh đã quen, giọng vốn đã to, lúc này lại ghé sát vào tai Tô Chỉ Du, khiến nàng cảm thấy mình sắp bị y làm choáng váng đến nơi. Tô Chỉ Du nhăn mặt, Đỗ Uy tưởng nàng khó chịu không chịu nổi, liền ba chân bốn cẳng chạy đi. “Ngư đại phu, cô chờ nhé, ta đi gọi Vương gia.”
Tô Chỉ Du không kịp ngăn y lại, người đã chạy mất dạng. Tô Chỉ Du nằm trên giường, sờ trán mình, nóng quá. Chẳng trách Đỗ Uy hoảng sợ. Đỗ Uy đúng là bị dọa sợ thật, người hôm qua vẫn còn khỏe mạnh, hôm nay đã thành ra thế này. Y chạy đến trước đại trướng của Ngụy Cảnh Sơn, Vương gia đang viết gì đó, y không dám lên làm phiền, sốt ruột đi đi lại lại. “Chuyện gì?” Giọng Ngụy Cảnh Sơn lạnh lùng. Nghe thấy Vương gia gọi mình, Đỗ Uy như trút được gánh nặng: “Vương gia, Ngư đại phu bị bệnh rồi. Cả người nóng ran lên.”
Ngụy Cảnh Sơn sững lại một chút, cây bút trong tay khựng lại, rồi lại tiếp tục viết. “Đã tìm quân y chưa? Nói thế nào.”
Hắn ghé vào tai nàng. Một luồng hơi thở ấm nóng ẩm ướt phả ra, tai nàng thấy nhồn nhột. “Ưm?” Nàng sững người, rồi mặt mày đỏ bừng. Phản ứng của nàng hệt như một chú thỏ con bị dọa, vừa sợ hãi, vừa e thẹn, lại chẳng biết phải làm sao. Tất cả những điều này, hắn đều thu hết vào mắt. Ngụy Cảnh Sơn từ từ đứng dậy, sửa lại vạt áo, rồi nhìn Tô Chỉ Du đang nằm trên giường ôm chăn. “Nàng hết sốt rồi, dậy ăn cơm tối đi. Cái bộ dạng này của nàng, không biết còn tưởng bổn vương đã làm gì nàng vậy.”
Tô Chỉ Du: “…”
Hắn bước ra khỏi lều của nàng, lúc này mới thở phào một hơi, bất giác đưa tay sờ lên trái tim đang đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cũng may, bổn vương phản ứng nhanh, không bị mất mặt trước nàng. Hắn rảo bước chân vui sướng trở về lều của mình, tâm trạng xem ra không tệ chút nào. Ăn tối xong, bệnh tình đã gần như khỏi hẳn, Tô Chỉ Du lại canh cánh trong lòng chuyện của thương binh, bèn bắt đầu đi kiểm tra từng người một. Nàng không bỏ sót một thương binh nào, tự mình kiểm tra, lần lượt bôi thuốc, đồng thời còn chỉ cho họ cách chăm sóc hàng ngày và bôi thuốc cho nhau. Các quân y thấy Tô Chỉ Du liền xúm lại, luôn miệng gọi “Ngư đại phu” này, “Ngư đại phu” nọ để thỉnh giáo. Những ngày này nàng cũng học được không ít kiến thức từ các quân y, mọi người cùng nhau trao đổi, nhưng phương pháp của nàng lại độc đáo lạ thường, không ôn hòa như các y giả khác, mà lại mạnh mẽ và hiệu quả hơn. Nhìn những lão giả tóc bạc râu bạc tay cầm y thư, cung kính thỉnh giáo một nha đầu miệng còn hôi sữa, Ngụy Cảnh Sơn không khỏi có chút nghi hoặc. Nàng mới bao nhiêu tuổi, cho dù là gia truyền, sao có thể đạt được trình độ cao thâm khi còn nhỏ như vậy. Có những người dựa vào thiên phú, cũng giống như hắn sinh ra đã biết đánh trận vậy. Ngụy Cảnh Sơn bất giác nhớ lại khoảnh khắc xuất chinh tám năm về trước. Hắn, một người chưa từng ra chiến trường, ngày hôm đó lại nhận được thánh chỉ, lệnh cho hắn cầm quân Bắc phạt. Không chỉ hắn, mà tất cả mọi người trong cung trên dưới đều như bị sét đánh ngang tai. Tuy hắn giỏi cưỡi ngựa bắn cung, nhưng đó đều là luyện tập mô phỏng trong hoàng cung ngày thường. Một người chưa từng ra trận như hắn, sao có thể lập tức thống lĩnh tam quân cho được? Chưa nói đến những chuyện tình báo quân sự, địa thế địch tình, chỉ riêng bản thân hắn cũng mới vừa tròn mười hai tuổi. Thế nhưng, thánh chỉ đã ban, không thể kháng lệnh. Hắn khoác áo ra trận, từ đó khai sáng một vùng trời thuộc về riêng mình. Từ giây phút đó, hắn mới thực sự cảm nhận được dòng máu nóng đang chảy trong người mình. Đó là sự phấn khích và kích động mà suốt mười hai năm nhẫn nhịn, ẩn mình trong cung đình hắn chưa từng được nếm trải. Đó là sự sục sôi trong xương tủy, là thiên phú, và cũng là vận mệnh của hắn. Sau một hồi giày vò, bệnh của Tô Chỉ Du đã khỏi hẳn, chỉ là có chút đau lưng mỏi gối, miệng khô lưỡi đắng. “Ngư đại phu, Vương gia cho mời.” Đỗ Uy đến gọi nàng, nói rằng Vương gia muốn tặng nàng một món quà lớn. Tô Chỉ Du lúc này mới nhớ ra hôm qua Vương gia có nói sẽ tặng quà lớn. Nàng đi theo Đỗ Uy vào trong lều của Ngụy Cảnh Sơn. Ngụy Cảnh Sơn đang ngồi ngay ngắn trước án, trước mặt có một người đang quỳ trên đất. Người đó mặc một bộ đồ tù, đầu bị một chiếc mũ trùm màu đen che kín, không nhìn thấy mặt. Ngụy Cảnh Sơn ra hiệu, Đỗ Uy liền tiến lên, tháo mũ trùm của người nọ xuống. Tô Chỉ Du nhất thời cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân cứng đờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


