Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Án tình hoàng cung Chương 22: Cầu Cứu

Cài Đặt

Chương 22: Cầu Cứu

Mặt trời giữa trưa nắng như đổ lửa, rọi xuống khiến cảnh tượng hoang tàn đổ nát càng không có chỗ ẩn náu. Tô Chỉ Du hễ bắt tay vào việc là không màng đến bất cứ điều gì. Nàng bước thấp bước cao vào trong đống tro đen, mày nhíu chặt, ánh mắt chuyên chú. "Nơi này đã cháy thành ra thế này rồi, còn điều tra ra được gì nữa không?"

Đỗ Uy vẫn đang đau đầu vắt óc suy nghĩ về câu "không có chính là có" lúc nãy của Tô Chỉ Du, gãi đầu gãi tai bứt rứt. "Nếu nửa đêm nhà ngươi bốc cháy, ngươi sẽ làm gì?"

Tô Chỉ Du nhìn y, ánh mắt sáng rực, dường như có ý gợi mở. "Chạy chứ sao." Đỗ Uy buột miệng, "Chẳng lẽ chờ chết cháy à?"

"Đúng vậy, nhà bị cháy, chỉ cần là người đang ngủ say bình thường thì đều sẽ bị khói đặc, lửa lớn, hoặc tiếng la hét đánh thức. Vì vậy, chắc chắn sẽ để lại dấu vết bỏ chạy."

Tô Chỉ Du vừa khảo sát vừa phân tích: "Cho dù là vì say rượu hoặc bất tỉnh nhân sự không thể chạy thoát mà bị thiêu chết tại hiện trường, với ngọn lửa lớn thế này, nhà cửa cháy rụi, thì người cũng chắc chắn sẽ cháy thành than, không thể nhận ra mặt mũi."

Đỗ Uy tập trung tinh thần gật đầu: "Thế nhưng nghe nói thi thể và mặt mũi của nạn nhân vẫn còn nguyên vẹn."

"Đúng vậy, vấn đề nằm ở chỗ đó. Nhà bị thiêu rụi mà người không chạy trốn, cũng không bị cháy thành than, thậm chí thi thể còn nguyên vẹn, chỉ bị bỏng nhẹ thôi sao?"

"Nạn nhân có vẻ như bị thiêu chết tại hiện trường, nhưng hiện trường lại không cho thấy bất kỳ dấu vết nào của việc bị thiêu chết hay là có người chạy trốn."

Đỗ Uy bừng tỉnh ngộ: "Thế nên ban nãy nàng mới nói, không có chính là có, ý là hiện trường được xử lý quá sạch sẽ."

Tô Chỉ Du không đáp lời, tiếp tục khảo sát. "Chúng ta không phải là những người đầu tiên đến khám nghiệm hiện trường rồi. Ở đây không nhìn ra điểm khởi phát của đám cháy, lúc cháy người đang ở đâu? Cũng không thấy dấu vết có người dập lửa."

Tô Chỉ Du nhíu mày: "Chứng tỏ hôm xảy ra hỏa hoạn, gần đây không có ai."

Nàng quay đầu nhìn Đỗ Uy: "Đã từng thấy thi thể chưa?"

"Thi thể đều ở nha môn." Đỗ Uy nói. Tô Chỉ Du có chút khó xử: "Nhưng bây giờ chúng ta cũng không vào nha môn được."

Nếu là ngày thường, Tô Chỉ Du là khách quen của phủ nha, ra vào tự nhiên. Bây giờ, chẳng những bản thân nàng đã thay hình đổi dạng, mà Duyện Vương và Đỗ Uy cũng không thể để lộ thân phận. Nàng chống cằm ngồi xổm bên đường nghĩ cách. Dưới nắng gắt, một bóng người nhỏ bé, vừa bướng bỉnh lại vừa kiên cường, như một đóa hoa dại có sức sống mãnh liệt, một mình nở rộ. "Hay là để ta đi tìm Duyện Vương nghĩ cách." Đỗ Uy cũng hết kế. Cách y có thể nghĩ ra chính là dùng ám vệ, cướp thi thể ra ngoài. "Không được. Không thể bứt dây động rừng."

Tô Chỉ Du cắn môi dưới, ngẩng đầu nhìn mặt trời, nhẩm tính thời gian. "Không đợi nữa, để ta thử xem, hôm nay còn phải quay về nữa."

Đỗ Uy không biết nàng có thể nghĩ ra cách gì, chỉ thấy nàng ngồi xổm xuống đất, lấy giấy bút từ trong hòm ra, không biết đang viết gì. Sau đó, một tiếng huýt sáo vang vọng xé ngang bầu trời. Giây lát sau, một con bồ câu trắng bay xuống. Tựa như đang làm ảo thuật, Đỗ Uy còn không thấy nó đến từ lúc nào. Tô Chỉ Du dùng bồ câu đưa thư cho Ngũ ca. Nói đến chuyện giao thiệp với nha môn thì vẫn phải là ngỗ tác, mà với danh tiếng của Ngũ ca, cho dù đây không phải vụ án do y đích thân phụ trách, thì trong nghề ít nhiều gì người ta cũng phải nể mặt đôi phần. "Ngư đại phu còn có bản lĩnh dùng bồ câu đưa thư cơ à." Đỗ Uy cảm thấy có chút bất ngờ. "Đều là bản lĩnh của bằng hữu, ta chỉ mượn dùng một chút thôi."

Tô Chỉ Du xoa bụng: "Đi thôi, đi ăn chút gì đó rồi chờ tin tức, ta đói rồi."

"Ngư đại phu đúng là ăn khỏe thật." Đỗ Uy khen nàng một câu thật lòng. "Ngươi khao. Ta không có tiền." Tô Chỉ Du liếc y một cái. Đỗ Uy: "..."

Nụ cười cứng đờ trên mặt y. Trong thành Lương Châu vô cùng náo nhiệt. Trên đường người đông như mắc cửi, vai kề vai, chân nối chân. Những gánh xiếc rong, người bán hàng rong cũng đổ ra đường, càng khiến cho khung cảnh thêm phần tưng bừng, sầm uất. Hai người vào một tửu lầu, lên nhã gian trên tầng hai. Tô Chỉ Du nghênh ngang gọi món, Đỗ Uy chột dạ sờ sờ túi bạc trong ngực, trong lòng hối hận không thôi. Tô Chỉ Du vờ như không thấy bộ dạng khó xử của y, gọi linh tinh đủ các món bày đầy cả bàn. "Ngư đại phu, hai chúng ta gọi nhiều thế này có ăn hết không?"

"Đỗ thống lĩnh, chẳng lẽ Duyện Vương dạy ngươi, bắt người khác làm việc mà không cho ăn cơm à." Tô Chỉ Du chặn họng. "Ta không có nói là không cho ăn, nhưng mà... gọi nhiều quá rồi." Đỗ Uy lộ vẻ khó xử. "Ta mời người ta vất vả chạy tới một chuyến, sao nào, ngươi định mời người ta ăn canh bánh thôi chắc?"

"Hả..." Đỗ Uy không dám tin, "Bồ câu đưa thư, e là bây giờ chim còn chưa bay tới nơi, mà người đã đến rồi sao?"

Tô Chỉ Du không đáp lời nữa, ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, nghiêng mắt nhìn con phố náo nhiệt bên ngoài. Rượu đã qua ba tuần, thức ăn cũng dùng được năm vị, có người gõ cửa bước vào. Đỗ Uy nhìn sang, thấy một thư sinh mặt trắng. Dáng vẻ ôn văn nhã nhặn, khí chất tựa lan trong cốc vắng. "Ngũ ca." Tô Chỉ Du vội mời y ngồi xuống. Đỗ Uy thầm nghĩ, đây chắc là người bạn đưa tin bằng bồ câu mà chạy còn nhanh hơn cả bồ câu đây mà. "Để ta giới thiệu một chút. Vị này là Ngũ ca, còn đây là Đỗ thống lĩnh."

Đỗ Uy vội vàng hành lễ, nhìn lại thì thấy Ngũ ca mỉm cười, nho nhã lễ độ. "Dám hỏi Ngũ ca làm nghề gì?" Đỗ Uy không nén được tò mò, cất tiếng hỏi. "Ngỗ tác." Giọng của Ngũ ca cũng thanh tao dễ nghe. Đỗ Uy nhất thời sững sờ, người này nhìn thế nào cũng không giống một ngỗ tác. Y đang mải suy ngẫm thì nghe Ngũ ca nói: "Ta đã sắp xếp xong rồi, ngươi cầm lá thư này tới thẳng phủ nha là được."

"Vậy còn huynh? Huynh không đi cùng chúng tôi sao?"

"Ta phải chạy về Thuận Kinh, ngươi chưa nghe tin sao? Gần đây Thuận Kinh xảy ra một vụ án giết người hàng loạt, vô cùng thảm khốc, ta không tiện ở lại lâu, bên đó còn rất nhiều việc phải làm."

Nói xong vài câu, Ngũ ca liền biến mất, cơm cũng chưa kịp ăn. Chỉ còn lại Đỗ Uy ngơ ngác sững sờ. Tô Chỉ Du cũng đang ngẫm nghĩ về vụ án giết người hàng loạt mà Ngũ ca vừa nói, lại có chuyện gì nữa đây. Giây lát sau, nàng hoàn hồn, kéo Đỗ Uy ra đường lớn. "Lát nữa hẵng đến phủ nha. Nửa canh giờ nữa, tri phủ đại nhân sẽ về phủ, như vậy sẽ không gây chú ý."

Nàng nắm rõ lịch trình của tri phủ như lòng bàn tay. Hai người đi dạo trên đường phố Lương Châu. Nhìn cảnh náo nhiệt trước mắt, Tô Chỉ Du cảm thấy lòng mình thư thái, ngỡ như đã qua một kiếp. Ánh nắng trưa ngày thu ấm áp dễ chịu. Trên phố người đông như mắc cửi, các cửa hiệu san sát nối tiếp nhau. Tô Chỉ Du nhìn sang, thấy trên phố có thêm rất nhiều người Hồ, gương mặt góc cạnh và vóc người cao lớn của họ trông vô cùng nổi bật. "Ủa, sao lại có nhiều người ngoại quốc thế này?"

Tô Chỉ Du dừng chân trước một sạp hàng bán đồ thủ công nhỏ, đôi tay khéo léo của ông chủ khiến nàng say sưa ngắm nhìn. "Hai vị không phải người Lương Châu nhỉ? Hơn nửa năm nay người Hồ ở Lương Châu ngày càng đông. Họ mang đến rất nhiều món đồ hay ho, đổi hàng, giao lưu, có người còn dắt díu cả nhà ở lại Nam Cẩm không đi nữa."

Ông chủ tủm tỉm cười nói, nhưng tay vẫn không ngừng làm việc. "Thì ra là vậy." Mắt Tô Chỉ Du sáng lên, "Lão bản có biết nơi nào có những cửa hiệu như thế không, ta muốn đến xem thử."

Lão bản mắt cũng không thèm nhấc, hất đầu chỉ: "Phía trước rẽ qua ngã tư là thấy ngay. Náo nhiệt lắm, đó là cửa hiệu đông khách nhất khu chợ này đấy."

Tô Chỉ Du mua một chiếc khoá nhỏ có cơ quan, rồi kéo Đỗ Uy vội vã đi về phía ông ta chỉ. Rẽ qua ngã tư, quả nhiên thấy một cửa hiệu rất lớn, trước cửa đông nghịt người, cửa hiệu có hai tầng. Nhìn qua cửa sổ có thể thấy cả tầng một và tầng hai đều chật ních người. "Nơi này buôn bán tốt như vậy, nhất định phải vào xem thử."

Tô Chỉ Du đi về phía trước, Đỗ Uy theo sát gót, cẩn thận đi theo. Lúc lên đường Vương gia đã dặn dò, phải bảo vệ an toàn cho Ngư đại phu bằng mọi giá, y không dám rời Tô Chỉ Du nửa bước. Tới gần, trên đầu là tấm biển hiệu lớn với ba chữ "Thừa Vận Hanh" vàng óng lấp lánh, khí thế hùng vĩ. Trong tiệm quả nhiên toàn là những món đồ khác thường, nhìn mà hoa cả mắt, nào là trân châu bảo thạch, hương liệu, đồ vàng bạc, tơ lụa, đồ sơn mài... toàn những thứ xa xỉ, rất được ưa chuộng. Tô Chỉ Du đi một vòng, nhưng đành chịu vì túi tiền eo hẹp, cộng thêm việc nàng cũng không mấy hứng thú với những món đồ tinh xảo này, chỉ xem cho náo nhiệt và mở mang tầm mắt, rồi định bụng ra ngoài. Dòng người vẫn đông như cũ, đặc biệt là ở cửa tiệm, chen lấn xô đẩy. Tô Chỉ Du sơ ý, không biết vấp phải thứ gì, ngã ngửa ra sau. Đỗ Uy thấy mình vẫn còn cách nàng một khoảng, đang lúc lực bất tòng tâm thì một bàn tay to lớn đã giữ lấy cánh tay Tô Chỉ Du. Nhìn lại chủ nhân của bàn tay ấy, người nọ mặc một bộ y phục đơn sơ sạch sẽ, gương mặt mỉm cười với ngũ quan góc cạnh, hốc mắt sâu thẳm lại loé lên ánh nhìn sắc lạnh tựa sao hàn, vừa cho người ta cảm giác như tắm gió xuân, lại vừa âm u tăm tối. "Cẩn thận."

Giọng nói ấy như dòng nước chảy róc rách, êm tai dễ nghe.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc