7.
Địa điểm gặp mặt là một nhà hàng cách đó không xa.Tôi kéo theo chiếc và li cồng kênh đang định băng qua đường thì một chiếc xe điện đột nhiên phóng nhanh tới. Trong phúc chốc, tôi không kịp tránh né thì được một cánh tay kéo mạnh ra sau khiến cả người tôi cùng va li xoay một vòng. Xe điên lướt qua người tôi.
"Không sao chứ?" Giọng nói của người cứu tôi vang lên trên đỉnh đầu. Đây là một giọng nam từ tính dễ nghe. Tôi lắc đầu, vội vàng nói cảm ơn.
"Không có gì. Ở đây nhiều xe điện, ngay cả đi bộ hay lái xe cũng phải cẩn thận!" Anh ấy cười một cái, nhưng khi nhìn rõ mặt tôi thì ngẩn người: "Em. . . Chẳng lẽ là . . . Thanh Thanh?"
Tôi cũng ngẩn người: "Tôi là Hứa Thanh Thanh, anh là. . ."
"Là anh vợ của anh họ em!" Anh ấy cười cười: "Em rất giống với dì Nặc, cái này cần gì phải làm giám định DNA nữa chứ? Người Lục gia cũng sợ bị lừa nên cẩn thận quá mức rồi! Nhưng mà quả thật trước đó có không ít kẻ lừa đảo đi phẫu thuật thẩm mĩ đến nhận người thân, đúng là chẳng còn cách nào khác. Anh ấy than thở.
"Đi thôi!" Anh ấy nhiệt tình kéo va li của tôi: "Nhân viên Lục thị có nhiều người gièm pha nên hôm nay hẹn gặp mặt em ở khách sạn dưới quyền quản lý của Thư thị cũng vì bảo vệ em mà thôi. Anh đã sắp xếp hết rồi, yên tâm đi!"
"Anh nói. . . Lục thị. . . Thư thị. . ."
Anh ấy suy nghĩ một chút "A" một tiếng: "Quên mất đó, em còn chưa biết!" Anh ấy cười cười: "Em là con gái duy nhất của chú Hai tập đoàn Lục thị."
"Anh là Thư Lỗi tập đoàn Thư thị, em gái anh gả cho anh họ em cho nên hai nhà chúng ta là thông gia!"
8.
Lục thị, Thư thị. . .
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì đã đi theo Thư Lỗi đến cửa nhà hàng. Một dadsm người đang đứng ở cửa lo lắng nhìn về phía chúng tôi. Lúc này, một vị phu nhân xinh đẹp chạy vội tới ôm lấy tôi.
"Là Thanh Thanh sao? Là Thanh Thanh của mẹ sao?" Bà ấy nâng mặt tôi, khóc nức nở: "Thật sự là bé con của tôi rồi. Anh Tự, con của chúng ta về rồi!"
Sau lưng, một bóng đàn ông cao lớn đi tới, vành mắt đỏ ửng: "Đúng vậy, con của chúng ta trở về rồi!"
Tôi nhìn người phụ nữ có khuôn mặt giống tôi đến 7 phần, khóe mắt cũng cay cay.
"Chú Tự, dì Nặc, chúng ta vào trước đi!" Thư Lỗi đi bên cạnh nhỏ giọng nói. Cho đến khi tiến vào phòng VIP, mẹ ruột vẫn nắm chặt tay tôi. Tôi có thể cảm nhận được tay bà ấy đang run lên. Hôm nay, viện trưởng trại trẻ mồ côi và cảnh sát cũng ở đây. Bọn họ bắt đầu kể được quá trình tìm kiếm tôi.
Trong thư bà ta viết nếu bà ta không chiếm được Lục Bạc Tự thì sẽ khiến ông vĩnh viên không quên được bà ta. Vì vậy, bà ta mới tự tử cùng con của ông. Sau đó, cảnh sát trục vớt dược thi thể của Hứa Diễm dưới biển nhưng không tìm được tôi. Bọn họ phỏng đoán có thể tôi đã bị cá ăn. Mấy năm nay mặc dù có rất nhiều người ngầm thừa nhận tôi đã bỏ mạng từ lâu nhưng ba mẹ tôi vẫn không từ bỏ.
Lục Bạc Tự và Lâm Nặc cũng không muốn sinh thêm con, bọn họ vẫn ôm hi vọng nhỏ nhoi mà tìm kiếm và chờ đợi. Nhưng năm đó, Hứa Diễm thật sự không giết tôi.
Có lẽ, lòng tốt cuối cùng còn sót lại của bà ta hoặc là bà ta muốn thỏa mãn ham muốn của bản thân nên đã đặt tôi ở trước cửa viện phúc lợi thị trấn bên cạnh và để lại một tờ giấy nói là tôi tên là Hứa Thanh Thanh, vì bà ta mang thai trước khi lập gia đình nên không thể nuôi tôi.
‘Hứa’ là họ của bà ta. Sau đó, trại trẻ mồ côi bị cháy, lũ trẻ chúng tôi đều bị đưa đến trại trẻ mồ côi ở Hải thành. Nhưng bởi vì trong sơ yếu lý lịch tôi có ghi chép mục ‘Mẹ ruột’ họ hắ nên cho tới bây giờ không ai nghĩ rằng tôi là chính là vị thiên kim tiểu thư Lục gia vừa ra đời không lâu đã bỏ mạng kia.
Nhiều năm như vậy, tôi và ba mẹ ruột mặc dù ở chung một thành phố nhưng chưa bao giờ gặp nhau. Cho đến cách đây không lâu, trong hạng mục công ích của Thư thị, tổng giám đốc Thư Lỗi nói chuyện phiếm với viện trưởng trại trẻ mồ côi của chúng tôi có nhắc đến vụ hỏa hoạn năm đó. Viện trưởng cũng lấy bức ảnh mà bà chụp cùng những đứa trẻ mới chuyển tới năm đó. Thư Lỗi nhìn thấy một đứa bé giống hệt ngôi sao nhí Lâm Nặc khi còn nhỏ.
Anh ấy có chút nghi ngờ mới kể việc này cho Lục gia. Nhiều năm qua đi, có rất nhiều kẻ lừa đảo đến Lục gia nhận người thân. Thậm chí có người đút lót, làm giả báo cáo giám định DNA từ bệnh viện chỉ vì quyền thừa kế gia sản kếch xù của Lục Bạc Tự và Lâm Nặc sau này.
Vì thế, lần này họ và tôi đều lo lắng thấp thỏm trong việc nhận người thân này nhưng cũng không dám hi vọng. Mặc dù họ nóng lòng muốn gặp tôi nhưng vẫn kìm nén cho tới bây giờ, chỉ sợ hi vọng càng nhiều thất vọng sẽ càng lớn mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

