Lúc ấy chính là giờ cơm, trong tiệm lẩu có rất nhiều người, mấy bàn được đặt gần khung cửa sổ kính sát đất đã có đầy người ngồi, ngay cả những chiếc ghế nhựa được đặt ở ngoài cửa cũng có không ít người ngồi. May là Mao Phỉ Tuyết đã đặt chỗ trước, nhân viên phục vụ nhanh chóng dẫn bọn họ đến một chiếc bàn gần cửa sổ.
Thấy có bạn nhỏ, nhân viên phục vụ nhanh chóng xoay người đi lấy một chiếc ghế ăn dành cho trẻ em tới.
Tiểu Vương tự giác ôm Tiểu Đồng ngồi vào chiếc ghế trẻ em.
Chỉ ngắn ngủi một ngày, Tiểu Vương đã tự giác tiếp nhận thân phận người giữ trẻ được trời cao lựa chọn của mình, thậm chí còn chăm sóc em bé cực kỳ thuận buồm xuôi gió.
Mấy người Mao Phỉ Tuyết vốn là người rất thích ăn cay, không cay là không chịu nổi, bởi vậy mỗi lần đến ăn lẩu đều sẽ gọi một nồi lẩu dầu đỏ nhưng hôm nay có thêm một đứa bé, nên hiếm hoi lắm mới thấy bọn họ gọi một nồi lẩu uyên ương, lại thêm một nồi canh nấm mới được trong tiệm đưa lên danh sách thực đơn.
Tiểu Đồng ngồi trên ghế nhi đồng, không với đến đồ ăn trên bàn, bởi vậy Tiểu Vương lại biến thành tiểu thái giám gắp thức ăn trong nồi canh nấm cho cô bé.
Gắp lấy một miếng nấm bạch ngọc, Tiểu Đồng lắc đầu, "Không muốn."
Gắp lấy một miếng măng giòn tan, Tiểu Đồng lại lắc đầu, "Không muốn."
Gắp lấy một miếng thịt bò, Tiểu Đồng lập tức đưa bát tới, "Cho vào trong giùm cháu đi."
Mấy lần sau, Tiểu Vương đã dần dần rút ra một chút quy luật, vì vậy cậu ta lập tức tố cáo với Mao Phỉ Tuyết: "Chị, đứa nhỏ này kén ăn quá, con bé chỉ ăn thịt thôi."
Tiểu Đồng đang dùng tay cầm một cái móng gà da hổ (ý là chân gà sốt cay) gặm, gặm đến mức xung quanh miệng ngập dầu, con mắt khép hờ, thần thái nhàn nhã, vừa nghe thấy Tiểu Vương tố cáo mình, cô bé lập tức nâng mí mắt lên nhìn thoáng qua, sau đó lại thờ ơ rũ mắt xuống, tiếp tục gặm chân gà.
Đoán chừng Mao Phỉ Tuyết cũng không thể để cô bé hưởng thụ như vậy, lập tức cầm một cái thìa, bỏ vào trong một miếng thịt bò cuốn, đưa tới trước mặt Tiểu Đồng, "Tới đây, Tiểu Đồng, há miệng ăn thịt."
Tiểu Đồng không cần nhìn, chỉ dùng mũi ngửi đã biết trong chiếc thìa kia là thịt, nên lập tức nhắm mắt lại, cái miệng há thật to chờ đút. Nói thì chậm mà chuyện xảy ra thì nhanh, Mao Phỉ Tuyết lập tức gắp lên một miếng rau xanh đã nguội đặt lên trên thìa, sau đó đưa hết vào trong miệng đứa nhỏ xui xẻo.
Chung Vân Đồng mở mắt, ý thức được mình mới bị lừa, vấn đề là trước kia ba đã dạy cô bé, không thích ăn thì có thể không ăn, nhưng đã ăn vào trong miệng thì tuyệt đối không thể nhổ ra, vì thế Tiểu Đồng chỉ có thể cố gắng nhai, sau đó gắng gượng nuốt miếng rau xanh kia xuống.
Nhiêu Thi Thi lập tức giơ ngón tay cái lên: "Chị, vẫn là chị nghĩ ra cách hay."
Mao Phỉ Tuyết cười cười lại không cho là đúng, "Nhìn vóc dáng của con bé hẳn là cũng chỉ mới ba - bốn tuổi mà thôi, trong khi tôi đã làm mẹ được 5 năm rồi, luận về kinh nghiệm khẳng định là tôi càng phong phú hơn."
Nhưng một chiêu này cũng chỉ thành công được một lần, sau đó Chung Vân Đồng đã học khôn rồi, cô bé dứt khoát từ chối đút, bởi vậy thức ăn chỉ có thể đặt ở trong cái chén nhỏ, sau khi trải qua quá trình xét duyệt của cô bé mới có thể bỏ vào miệng.
Mao Phỉ Tuyết cười lắc đầu: "Đứa nhỏ này không dễ lừa gạt như con trai của tôi."
Ăn được một nửa bữa lẩu, nhà hàng lại đưa thêm một phần bánh rán đường đỏ, bánh dày được chiên bên ngoài giòn tan, bên trong mềm mại, lại rưới nước đường đỏ lên, còn rắc thêm một lớp bột đậu.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Đồng được ăn bánh rán đường đỏ, cô bé vừa cắn một miếng, hai mắt đã sáng lên, còn gật gù xác nhận,"Ngon."
Thấy cô bé thích ăn, Tiểu Vương lại gắp một miếng bánh rán đường bỏ vào trong bát của cô bé.
Mao Phỉ Tuyết nhìn thấy cảnh này, lập tức ngăn lại, "Chỉ có thể ăn hai cái thôi, ăn nhiều đồ nếp không dễ tiêu hóa."
Mấy người lớn vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm, thừa dịp không ai chú ý, Tiểu Đồng cầm lấy cái bánh rán đường đỏ kia bỏ vào trong túi xách nhỏ của mình.
Cơm tối hôm nay là Mao Phỉ Tuyết mời, Tiểu Vương vốn định đặt bánh ngọt, nhưng thời gian quá gấp, ngay cả lén đi liên lạc với mấy tiệm bánh ngọt trên điện thoại cũng không kịp giờ, cậu ta đành phải đề nghị: "Có muốn đi chơi mật thất không? Tôi mời."
Hải Sơn bên này vốn có một câu lạc bộ thiết kế theo chủ đề trò chơi đào thoát khỏi mật thất với quy mô rất lớn, đạo cụ hoàn mỹ, kịch bản cũng rất hay, mấy người đồng nghiệp trong sở của bọn họ đều là khách quen bên đó. Tiểu Vương và Nhiêu Thi Thi cũng từng đi hai lần, trước kia hai người đều chưa chơi tận hứng, hôm nay Tiểu Vương vừa đề nghị, Nhiêu Thi Thi đã lập tức đồng ý.
Mặc dù Mao Phỉ Tuyết lớn hơn bọn họ mấy tuổi, nhưng lại không phải loại người lạc hậu chuyên làm người mất hứng, nên cũng lập tức đồng ý: "Đi thôi."
Mao Phỉ Tuyết thầm kêu không ổn, đã vội vàng dừng xe ở chỗ đậu khẩn cấp ven đường: "Mau tìm đi."
...
Lúc này Chung Vân Đồng đã đi tới góc rẽ ở con phố ấy, trong túi xách nhỏ của cô bé có mang theo một chiếc bánh ngọt, bàn chân đi đôi dép xăng đan rộng hơn kích cỡ của mình, để lộ nửa ngón chân ra ngoài, vui vẻ đi tìm ba, đợi chút ba nhìn thấy bánh ngọt cô bé mang về nhà, nhất định sẽ khen cô bé ngoan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






