…
Không bao lâu sau khi phát hiện ra Tiểu Đồng bị lạc đường, đám Mao Phỉ Tuyết không kinh động đến đồn cảnh sát, mà chia nhau đi dọc theo con phố khẩn cấp tìm kiếm, đôi chân ngắn nhỏ kia hẳn là đi không nhanh được, chắc bọn họ có thể nhanh chóng gặp được cô bé thôi.
Nhiêu Thi Thi gửi ảnh của Chung Vân Đồng cho bọn họ, ba người lần lượt cầm ảnh chụp trên điện thoại di động, ngăn người qua đường để hỏi thăm.
Mao Phỉ Tuyết hỏi một người qua đường nhìn thấy Chung Vân Đồng, người qua đường chỉ một hướng, "Đi về hướng đó, tôi thấy cô bé đi một mình, còn hỏi có phải cô bé bị lạc đường không, nhưng cô bé nói mình muốn đi tìm ba."
...
Chung Cẩn vừa mới trở về từ đồn công an, đang ngồi trên băng ghế cạnh tủ giày để thay đôi dép lê đi trong nhà, ai ngờ vừa đứng lên, chiếc điện thoại vốn đặt trên nóc tủ giày lại đột nhiên rung động.
Anh lập tức nhận điện thoại, giọng nói Mao Phỉ Tuyết mang theo tiếng âm hưởng của dòng điện truyền tới, "Sở trưởng Chung, Tiểu Đồng và chúng tôi đã lạc mất nhau rồi, hẳn là cô bé đang đi về hướng nhà của anh, hãy chú ý một chút."
Chung Cẩn cúi đầu nhìn đôi dép lê vừa thay, mặt không cảm xúc lại xỏ vào đôi giày da thêm lần nữa, sau đó bước ra cửa như đã chấp nhận số mệnh.
Ra khỏi tiểu khu không bao xa, Chung Cẩn đã trông thấy Chung Vân Đồng, cô bé với hai búi tóc nhỏ trên đầu đang hùng dũng oai vệ bước đi, cũng không biết là trong lòng đắc ý cái gì.
Chung Cẩn đứng trong bóng tối của bức tường vây, lấy điện thoại ra gọi cho Mao Phỉ Tuyết, "Tìm được cô bé rồi, đêm nay cứ để cô bé ở chỗ của tôi đi, cô không cần phải quan tâm nữa. Được rồi, tôi cúp máy đây."
"Chung Vân Đồng." Hai tay Chung Cẩn đặt trong túi quần, chiếc đèn đường tỏ ra ánh sáng màu vàng ấm áp rọi xuống hình thể cao ngất của anh.
Chung Vân Đồng nhìn theo hướng tiếng nói, đã nhanh chóng trông thấy ba đang dưới chiếc đèn đường, cao như người khổng lồ, trên mặt cô bé lập tức lộ vẻ mừng rỡ, "Ba."
"Cháu đi đâu vậy?" Giọng nói bình tĩnh của Chung Cẩn ẩn chứa sự tức giận.
Chung Vân Đồng lảo đảo chạy về phía anh, "Con đi ăn cơm."
Cô bé nói xong còn vỗ vỗ chiếc túi xách nhỏ trên người, kiêu ngạo hất cằm lên, "Còn mang bánh ngọt về cho ba nha."
Thấy biểu cảm vui vẻ của Chung Cẩn, lại thấy đôi mắt to sáng ngời đang nhìn mình, giống như là đứa trẻ muốn được khen ngợi, chút tức giận vì khi nãy cô bé chạy lung tung trong lòng Chung Cẩn đã tiêu tan, nhưng anh vẫn cố ý xụ mặt, giọng nói cũng rất dữ tợn: “Cháu không nói tiếng nào đã chạy loạn, có biết người khác đều đang đi tìm cháu hay không?"
Chung Vân Đồng vươn bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm lấy một ngón tay anh, nghiêm túc giảng đạo lý với ba của mình, "Ba không nên hung dữ như vậy."
Nói xong, cô bé kéo tay Chung Cẩn đi về nhà, cái miệng không ngừng lẩm bẩm, "Ba mà hung dữ như vậy, các bạn nhỏ đều không chơi với ba nữa, ngay cả ăn cơm cũng không dẫn ba theo đâu."
Chung Cẩn không để ý đến cô bé, cô bé cũng không quan tâm, cái miệng nhỏ nhắn lại nói tiếp, "Con mang bánh ngọt về cho ba, ba nên nói cảm ơn."
Chung Cẩn, "..." Một phát kéo Chung Vân Đồng lên, đi ngược lại hướng nhà mình.
Chung Vân Đồng mở to mắt, vừa thấy ba dẫn mình đi về phía này, đã lập tức dùng cánh tay ghìm chặt cổ ba ồi la lớn: "Con không cần tắm rửa, con không tắm."
Trời nóng bức, không tắm rửa sẽ rất hôi. Chung Cẩn đương nhiên là không quản đến lời phản đối của cô bé, đã trực tiếp đóng gói đưa vào nhà tắm luôn rồi.
Bác gái làm việc ở nhà tắm đã rất thành thục,nhanh chóng gọi một người giúp đỡ tới, hai người cẩn thận đưa đứa nhỏ xui xẻo đang làm loạn kia vào nhà tắm.
Mười mấy phút sau, một bác gái làm việc trong nhà tắm đi ra, đưa cho Chung Cẩn một cái bánh rán đã nguội, "Con bé cứ nhất quyết bắt tôi đưa ra cho cậu, cậu mau ăn đi kẻo nguội."
Tới hiện giờ chiếc bánh rán kia đã mất đi hình dạng ban đầu, bị chen chúc thành một đống vón cục, phía trên còn dính một ít mảnh vụn không rõ là cái gì. Chung Cẩn cầm lấy nó đưa lên chóp mũi ngửi ngửi, bánh rán bị bỏ vào trong túi xách một đoạn thời gian ngắn, bên trên đã có mùi đậu phộng lạ lùng.
Vì thế anh thuận tay ném thứ đó vào trong thùng rác, lại nhìn chằm chằm vào cái thùng rác trầm mặc chừng hai giây, cuối cùng dứt khoát đi tìm mấy cái lá cây, trực tiếp đắp lên trên cái bánh, tránh để lát nữa đứa nhỏ xui xẻo kia lại phát hiện ra, đến lúc ấy kiểu gì nó cũng sẽ ồn ào một trận.
Ngày hôm nay cũng giống hệt như ngày hôm qua, Chung Cẩn dẫn Chung Vân Đồng đi tắm rửa xong là chạy đến cửa hàng quần áo trẻ em, lại chọn một bộ đồ treo trên giá.
Hôm qua đã làm một việc giống hệt, Chung Cẩn chợt có một loại cảm giác hoảng hốt như vừa quay ngược thời gian. Điều khác biệt duy nhất là khi đi ngang qua một tiệm giày dép trẻ em, Chung Cẩn xách đứa trẻ vào giao cho nhân viên cửa hàng, bảo nhân viên cửa hàng chọn cho cô bé một đôi dép vừa chân.
Chung Cẩn ngồi trên ghế mềm đợi, Chung Vân Đồng đi đôi dép xăng đan bằng da màu xanh da trời, chạy tới cho anh xem, "Bên này còn có một đóa hoa nhỏ lập thể."
Cô bé dùng bàn tay nhỏ nắm lấy đóa hoa nhỏ lập thể được gắn trên đôi dép.
"Đi có thoải mái không?" Chung Cẩn hỏi.
Chung Vân Đồng gật đầu vô cùng khoa trương, "Rất rất rất thoải mái."
Chung Cẩn bất giác nở nụ cười, "Thoải mái là được rồi."
Nhân viên cửa hàng gói lại đôi giày nhỏ đã mang trước đó bằng túi giấy, Chung Vân Đồng vô cùng hiểu chuyện đã chủ động xách đi về phía trước, hôm qua bảo cô bé xách quần áo của mình, mà cô bé không muốn.
Đi trên đường cái, Chung Vân Đồng ném đôi xăng đan xấu xí đó sang ven đường rồi quay đầu đưa tay về phía Chung Cẩn, "Ôm con đi."
Chung Cẩn, "...”
Anh đi tới nhặt giày lên, nghĩ ngợi một chút lại trực tiếp bỏ vào thùng rác, sau đó xoay người ôm lấy đứa nhỏ, đi về nhà.
...
Thời tiết ở Hải Sơn gần đây rất tốt, ánh nắng ban mai được lọc qua tầng tầng lớp lớp lá cây, cuối cùng phản chiếu thành những điểm sáng chập chờn trên mặt đất.
Trong ánh nắng ban mai như vẩy vàng này, Tiểu Đồng yên tĩnh ngồi trên chiếc ghế nhỏ ở bên ngoài cửa hàng đồ ăn sáng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những món đồ ăn ở đằng sau khung cửa sổ cách đó không xa phía trước, nhìn thấy ba đang bưng bánh bao nhỏ đi về phía mình, hai tay cô bé lập tức ôm mặt, để lộ ra một nụ cười thật tươi.
Nhiêu Thi Thi vội vàng chạy tới, kéo cửa sau xe, ôm Chung Vân Đồng ra ngoài.
Chung Cẩn quay đầu xe rồi đột nhiên dừng lại, thò đầu ra khỏi cửa sổ xe: "Hôm nay đã có kết quả lấy mẫu ở trung tâm giám định rồi chứ?"
Tiểu Vương đáp lời, “Có kết quả rồi, tối hôm qua đã nhận được tin nhắn, đã kết quả ghép đôi DNA, lát nữa tôi sẽ đi lấy kết quả."
Chung Cẩn nhìn thoáng qua phòng điều khiển, "Lên xe, tôi đưa cậu đi."
Nhìn thấy chiếc xe việt dã biến mất trong tầm mắt, Nhiêu Thi Thi lập tức dắt tay Chung Vân Đồng, "Đi thôi, hôm nay có thể tìm được cha mẹ của cháu rồi."
Ánh mắt cô dừng trên đỉnh đầu cô bé, lại thở dài,
“Cái này của con rốt cuộc là tóc hay là ổ gà?”
Khi Mao Phỉ Tuyết đến sở, tóc Tiểu Đồng đã được chải gọn, hôm nay tết thành hai bím nhỏ, trên bím tóc còn buộc hai quả cầu lông màu xanh lục.
“Đồng Đồng, xem cô mang gì cho con này!” Mao Phỉ Tuyết vẫy vẫy chiếc túi giấy trong tay.
Tiểu Đồng lon ton chạy tới, “Đây là cái gì ạ?”
Mao Phỉ Tuyết lấy ra một chiếc hộp từ trong túi giấy, mở ra, bên trong là một đôi giày thể thao màu hồng nhạt, “Đây là giày chạy bộ, con đi vào sau này, chạy nhảy khắp nơi cũng không bị đau chân.”
“Ơ, Đồng Đồng, hôm nay con cũng đi giày mới à?” Lúc này Mao Phỉ Tuyết mới chú ý đến hôm nay cô bé cũng đi một đôi giày da mũi tròn mới.
Tiểu Đồng lập tức khoe đôi giày mới của mình với Mao Phỉ Tuyết, bé ngồi xổm xuống, tay nhỏ xoa xoa bông hoa trên giày, “cô xem này, có hoa nhỏ này.”
“Thật đó, đẹp quá, là sở trưởng Chung mua cho con à?” Mao Phỉ Tuyết bỏ đôi giày thể thao vào lại túi giấy, “Vậy hai đôi thay nhau đi vừa vặn.”
Tiểu Đồng nghiêng đầu nghĩ nghĩ, trịnh trọng đẩy túi giấy ra, “Con vẫn là thôi đi.”
“Vì sao?”
Tiểu Đồng rối rắm đến nỗi hai hàng lông mày nhỏ đều nhíu lại, “Bởi vì đi giày chạy bộ là phải chạy bộ suốt, con mệt lắm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


