Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ăn Dưa Tại Đồn Công An Thành Đoàn Sủng Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Cuộc sống hàng ngày ở đồn công an cơ sở đúng là một mớ hỗn độn, các cư dân mạng cười đến rụng cả hàm, tràn ngập bình luận 【đậu xanh】, 【ha ha ha ha】, 【quá đáng hết sức】, còn có không ít người kêu gọi nhanh chóng mở một chuyên mục phát sóng trực tiếp, có thể xem như phim hài.

* 7 giờ tối hơn, buổi phát sóng trực tiếp tuyên truyền pháp luật kết thúc, các chiến sĩ công an nhân dân làm ca ngày cũng cuối cùng được tan làm.

Nhiêu Thi Thi thay đồ thường phục trong phòng thay đồ, đeo chiếc túi xách đen lớn, cúi đầu nhắn tin trên điện thoại di động, rồi giả vờ ho khan hai tiếng về phía Tiểu Vương, ý bảo Tiểu Vương xem điện thoại.

Tiểu Vương cầm chiếc điện thoại trên bàn lên nhìn hai mắt, rồi cúi đầu gõ chữ trả lời một câu.

Sau đó Nhiêu Thi Thi và Tiểu Vương cùng đi ra khỏi đồn cảnh sát, bên ngoài trời đã tối, bãi đỗ xe bên kia cũng không có người nào, bóng cây lắc lư, có vẻ hơi tịch liêu, bọn họ đi đến trong cái bóng của bãi đậu xe mới dừng bước lại.

Tiểu Vương đứng dưới gốc cây nói, "Ngày sinh nhật của cô cũng không nói trước, khiến tôi không chuẩn bị món quà gì cả."

Nhiêu Thi Thi vỗ vỗ bả vai của người đồng nghiệp nói, "Chính vì sợ mọi người làm những chuyện này nên tôi mới không nói trước, tôi ở bên này cũng không quen biết người nào, mọi người ăn bữa cơm náo nhiệt với tôi một chút là được rồi."

Hai người đang nói chuyện, Mao Phỉ Tuyết đã đi tới, âm thanh chiếc giày cao gót gõ xuống mặt đường nhựa vang lên từng tiếng lộc cộc, cô đi thẳng đến chỗ đám Nhiêu Thi Thi, vừa mở miệng đã đưa ra lời giải thích giống hệt Tiểu Vương.

"Sao ngày sinh nhật của cô lại không nói trước? Tôi biết một quán lẩu đặc biệt ngon, không biết bây giờ còn có thể đặt chỗ được hay không. Buổi tối để tôi trả tiền, ai cũng không được giành đâu."

Mao Phỉ Tuyết lấy điện thoại ra, đang định gọi điện thoại đặt đồ ăn, lại đột nhiên nghĩ đến cái gì mới lên tiếng hỏi: "Thi Thi, cô có gọi sở trưởng Chung không?"

Nhiêu Thi Thi lắc đầu, "Tôi cũng không biết có nên gọi anh ấy hay không, tôi cứ có cảm giác sở trưởng Chung lạnh như băng, không dễ ở cạnh, tôi có chút sợ hãi anh ấy. Hơn nữa tôi có gọi anh ấy cũng chưa chắc đã chịu đi, mà cho dù anh ấy có đi chúng ta ăn uống cũng không được tự nhiên, nên thôi kệ đi."

"Cháu cũng muốn đi." Chung Vân Đồng xin lần nữa.

Mao Phỉ Tuyết dùng tay che microphone điện thoại di động, sau đó gật đầu với cô bé: "Được, chúng ta sẽ dẫn cháu theo."

Nhiêu Thi Thi dắt Tiểu Đồng đi tới, đứng trước người mình, sau đó khom lưng, buộc lại mái tóc cho cô bé.

"Nhìn cháu nghịch ngợm cả ngày này, giống như một đứa nhỏ lang thang ấy, tại sao cha mẹ cháu còn chưa tới đón cháu chứ?"

Chung Vân Đồng lập tức lớn tiếng trả lời, "Cháu có cha, cha cháu là Chung Cẩn."

"Cháu cứ nói lung tung đi, chờ đến ngày mai kết quả giám định huyết thống sẽ được đưa ra, đến lúc ấy cô thực sự muốn xem xem, đứa trẻ xui xẻo nhà cháu rốt cuộc là con của ai."

Nhiêu Thi Thi giúp cô bé buộc tóc lại, sau đó còn ngồi xổm xuống sửa sang đôi dép xăng đan của cô bé, đôi dép này vẫn hơi lớn, cô đành phải buộc dây lại cho chặt hơn.

...

Lúc này Chung Cẩn đang ở văn phòng xem xét một số tài liệu mà cục thị trường bên kia gửi đến, đột nhiên trên điện thoại di động nhận được một tin nhắn Mao Phỉ Tuyết chuyển qua, 【 Sở trưởng Chung, tôi đã đưa Tiểu Đồng về cùng rồi, đêm nay cô bé ở nhà tôi qua đêm, anh không cần phải để ý đến nữa. 】

Chung Cẩn trả lời lại một tin: 【 Được, vất vả cho cô rồi. 】

Sau đó, anh đặt điện thoại xuống, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

...

Mao Phỉ Tuyết lái xe chở mọi người đi về phía quán lẩu, vào ban đêm, trong thành phố sáng đèn, Tiểu Đồng ngồi trên ghế nhi đồng trên xe, ghé mặt vào cửa sổ xe, mở to mắt nhìn ra ngoài, nhiều đèn như vậy, khung cảnh thật là náo nhiệt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc