Tần Âm vừa nói xong, còn chưa đợi Khương Nguyệt Yên phản ứng, viện trưởng cô nhi viện bên cạnh đã trợn tròn mắt, vẻ mặt như muốn hỏi cô ta đang phát điên cái gì vậy.
Ông ta căn bản không dám tưởng tượng nếu Tần Âm tiếp tục nói linh tinh, thật sự chọc giận người Tô gia, để Tô gia cắt luôn khoản tài trợ cho cô nhi viện thì hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào.
“Bà Tô, con bé… chắc là nhớ cha mẹ quá nên đầu óc nhất thời hơi… hơi…”
Viện trưởng cười gượng, lắp bắp mãi cũng chẳng nghĩ ra được lời giải thích nào hợp lý. Cuối cùng chỉ có thể vội vàng gọi người kéo Tần Âm đi, sợ cô ta lại nói thêm điều gì khiến tình hình càng khó cứu vãn.
Tần Âm bị đưa đi trong trạng thái vô cùng chật vật.
Tô Lê đứng trong lòng Khương Nguyệt Yên, nhớ lại biểu cảm của Tần Âm khi vừa gọi bà là mẹ, trong mắt thoáng qua vẻ suy tư.
“Được rồi, Lê Lê, chúng ta về trước nhé.” Khương Nguyệt Yên lúc này hoàn toàn không còn tâm trạng quan tâm đến người khác. Bà chỉ muốn lập tức đưa con gái đến bệnh viện kiểm tra toàn thân, xử lý cánh tay thật cẩn thận, tuyệt đối không để lại di chứng.
Cánh tay Tô Lê đã được sơ cứu tạm thời, dùng nẹp cố định rồi quấn kín bằng băng, trông gần như to hơn bình thường một vòng.
Nhưng khi Khương Nguyệt Yên chuẩn bị ôm cô rời đi, Tô Lê lại kéo nhẹ tay áo bà.
“Mẹ, là anh ấy giúp con.”
Khương Nguyệt Yên khựng lại.
Đến lúc này bà mới chú ý tới căn nhà nhỏ bên cạnh và cậu bé đang đứng trước cửa.
Hoắc Tạ Sơn rất gầy, nhìn còn nhỏ tuổi hơn Tô Lê một chút, nhưng trên người lại có cảm giác trưởng thành sớm hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác. Hắn mặc bộ quần áo rộng thùng thình chẳng vừa người, đôi bàn tay nhỏ đầy những vết chai dày. Trong tay hắn còn cầm chiếc khăn ướt, hai má đỏ bừng vì sốt cao.
Đứng giữa một đám người lớn, đứa trẻ ấy trông vừa đáng thương vừa nhếch nhác.
“Đứa bé này là…?”
Khương Nguyệt Yên không ngờ người giúp con gái mình lại là một đứa trẻ nhỏ đến vậy, lập tức quay sang hỏi trưởng thôn.
“Thằng bé sống với mẹ từ nhỏ, hai mẹ con nương tựa lẫn nhau. Nhưng nửa năm trước mẹ nó qua đời rồi. Bây giờ trên danh nghĩa thì đang ở cùng cậu ruột, chẳng qua thủ tục với chuyện sinh hoạt còn chưa sắp xếp ổn thỏa nên vẫn tạm ở đây.”
Trưởng thôn nhìn Hoắc Tạ Sơn, vẻ mặt hơi phức tạp, sau đó kéo Khương Nguyệt Yên sang một bên rồi hạ giọng.
“Thằng bé tên Hoắc Tạ Sơn. Mẹ nó là Thẩm Ngưng, trước đây nổi tiếng là người đẹp nhất vùng này. Nói thật, tôi thấy còn đẹp hơn cả nhiều minh tinh trên tivi. Hồi đó người đến hỏi cưới nhiều lắm, nhà nào đưa sính lễ cũng cao hơn nhà trước.”
“Cha mẹ Thẩm Ngưng lúc ấy đã nhận sính lễ, chuẩn bị gả cô ấy đi rồi. Ai ngờ ngay đêm trước ngày cưới, cô ấy bỏ trốn.”
“Vài năm sau mới quay về, lúc đó bụng đã lớn, mang theo Hoắc Tạ Sơn. Không ai biết cha ruột của thằng bé là ai, mà Thẩm Ngưng cũng chưa từng nhắc tới. Vì cô ấy quá đẹp, dù đã có con vẫn không thiếu đàn ông nhòm ngó. Sau này trong làng bắt đầu có đủ loại lời đồn, nói những năm bỏ đi cô ấy từng làm tình nhân cho người ta, đến khi mang thai thì bị đuổi về.”
Nói đến đây, trưởng thôn dừng lại một chút, nhìn sang Hoắc Tạ Sơn với vẻ thương hại.
“Cũng vì những lời đó mà thằng bé bị trẻ con trong làng xa lánh từ nhỏ, gần như chẳng có bạn. Cuộc sống của Thẩm Ngưng mấy năm nay cũng không tốt. Khó khăn lắm mới nuôi con lớn thêm được một chút thì cách đây không lâu lại gặp tai nạn rồi mất.”
“Bây giờ chỉ còn một mình thằng bé.”
Trưởng thôn nói xong vẫn có chút do dự.
Thật ra còn vài chuyện ông ta chưa kể.
Hoắc Tạ Sơn bị trẻ con trong làng tránh xa không chỉ vì chuyện của mẹ hắn.
Mà còn bởi đứa trẻ này…
Có chút tà môn.
Mấy năm trước, khi Hoắc Tạ Sơn còn nhỏ hơn nữa, thường xuyên có đàn ông trong làng tìm tới quấy rối Thẩm Ngưng. Nhưng từ khi hắn lớn thêm một chút, những chuyện đó dần ít đi.
Bởi vì những người từng động chạm hoặc gây chuyện với hai mẹ con họ, ngày hôm sau gần như đều gặp chuyện xui xẻo.
Có người tối hôm trước còn giở trò với Thẩm Ngưng, sáng hôm sau chẳng hiểu sao lại ngã gãy tay.
Sau vài lần như vậy, chẳng còn mấy ai dám bén mảng tới nữa.
Nhưng trưởng thôn nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn nuốt những lời ấy xuống.
Dù sao tình cảnh lúc này cũng không thích hợp để nói. Hoắc Tạ Sơn bây giờ trông chẳng khác gì ân nhân cứu mạng của đại tiểu thư Tô gia, ông ta mà kể mấy chuyện tà môn kia ra chẳng phải tự chuốc phiền phức sao?
Tô Lê đứng gần đó đương nhiên cũng nghe được phần lớn những lời trưởng thôn nói.
“Cũng là một đứa trẻ đáng thương.” Khương Nguyệt Yên khẽ thở dài.
Bà lập tức gọi điện cho người chuẩn bị một số đồ dùng rồi nắm tay Tô Lê đi đến trước mặt Hoắc Tạ Sơn.
“Cảm ơn cháu đã giúp Lê Lê nhà cô.”
Hoắc Tạ Sơn dường như phản ứng hơi chậm. Thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, hắn mới khẽ lắc đầu.
“Không có gì ạ.”
Sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn nghèo khó, Hoắc Tạ Sơn chẳng biết thế nào là hàng hiệu, siêu xe hay đồ xa xỉ. Thứ đẹp đẽ và đắt tiền nhất hắn từng nhìn thấy chỉ là con búp bê sứ được trưng trong tủ kính ngoài chợ. Thứ ngon nhất hắn từng ăn cũng chỉ là trứng gà nhà mình đẻ.
Nhưng khi nhìn từng chiếc xe sang trọng dừng trước căn nhà nhỏ của mình, rồi nhìn những túi đồ mới tinh được người ta mang xuống, dù chẳng biết giá trị cụ thể, hắn vẫn hiểu một điều.
Mỗi món trong đó đều có thể đổi lấy rất nhiều, rất nhiều trứng gà.
Còn cô gái nhỏ kia…
Cô chẳng thiếu thứ gì.
Cũng chẳng cần bất cứ thứ gì hắn có thể cho.
Hoắc Tạ Sơn lặng lẽ giấu mấy quả trứng mình cất kỹ sang một bên.
Ngày mai không cần luộc nữa.
“Hoắc Tạ Sơn.”
Tô Lê đi đến trước mặt hắn.
“Em phải về nhà rồi.”
Cô nhìn hắn một lúc rồi nói tiếp: “Em đã nói với mẹ. Sau này sẽ có người hỗ trợ chi phí sinh hoạt cho anh đến khi trưởng thành. Nếu anh muốn được nhận nuôi, bên em cũng có thể giúp tìm một gia đình phù hợp.”
“Còn số tiền kia, anh phải tự giữ cho kỹ. Mọi người đã sắp xếp rồi, cậu của anh sẽ không biết chuyện đó.”
Đó là tất cả những gì Tô Lê nghĩ mình có thể làm.
Cố gắng để tuổi thơ của Hoắc Tạ Sơn bớt khổ hơn một chút.
Ít nhất…
Không phải đi qua con đường giống kiếp trước.
Nhưng trong đầu cô lại hiện lên căn phòng bí mật đã nhìn thấy sau khi hắn chết.
Những bức ảnh.
Những màn hình giám sát.
Ánh mắt âm u, cố chấp và gần như dính chặt lấy cô.
Tô Lê cụp mắt.
Hai người vốn không nên có quá nhiều liên quan.
Sau hôm nay, có lẽ cũng sẽ không gặp lại nữa.
Nói xong, cô cùng Khương Nguyệt Yên lên xe.
Qua cửa kính, bóng dáng nhỏ gầy của Hoắc Tạ Sơn ngày càng lùi xa.
Hoắc Tạ Sơn đứng nguyên tại chỗ nhìn chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt.
Trong tay hắn nắm chặt một tấm thẻ.
Đó là món quà cảm ơn Khương Nguyệt Yên để lại, bên trong có một khoản tiền đủ lớn để bảo đảm cuộc sống của hắn trong thời gian dài. Mật khẩu chỉ có hắn biết, thông tin cũng được giữ kín để không ai khác phát hiện.
Hoắc Tạ Sơn cúi mắt.
Không ai biết hắn đang nghĩ gì.
……
Khương Nguyệt Yên bảo tài xế đưa Tô Lê đến bệnh viện huyện trước.
Khu vực này quá xa trung tâm thành phố, nếu cố chạy thẳng về Hải Thành sẽ mất quá nhiều thời gian. Bà sợ cánh tay con gái bị trì hoãn điều trị nên quyết định xử lý trước ở bệnh viện gần nhất.
Sau khi chụp phim và kiểm tra cẩn thận nhiều lần, bác sĩ cuối cùng cũng thở phào.
“May quá, cô bé còn nhỏ, xương vẫn mềm. Chỉ là gãy xương kèm bong gân, không tổn thương nghiêm trọng đến phần xương chính. Nhưng tình trạng sưng sẽ không thể hết ngay được, một vài chỗ trầy xước cũng hơi viêm.”
Bác sĩ cố tình kiểm tra đi kiểm tra lại rất kỹ, sợ bỏ sót bất kỳ vấn đề nào.
Cuối cùng, cánh tay Tô Lê được cố định bằng nẹp, các vết thương cũng được sát trùng và bôi thuốc.
Nghe vậy, Khương Nguyệt Yên mới hơi yên tâm.
Nhưng bà vẫn quyết định sau khi tình hình ổn định sẽ lập tức đưa con gái về Hải Thành kiểm tra lại một lần nữa.
Không ngờ còn chưa kịp sắp xếp xe, trợ lý đặc biệt của Tô gia đã bước tới, sắc mặt có phần khó coi.
“Phu nhân, bên kia xảy ra chuyện rồi.”
Khương Nguyệt Yên nhìn anh ta.
“Chuyện gì?”
“Là… đứa trẻ đã cứu tiểu thư. Thằng bé xảy ra chuyện, tình hình khá nghiêm trọng.”
Khương Nguyệt Yên sửng sốt.
Họ mới rời đi chưa được bao lâu.
Tính cả thời gian đi đường đến bệnh viện và kiểm tra, nhiều lắm cũng chỉ vài tiếng.
Có thể xảy ra chuyện gì nghiêm trọng đến vậy?
Bà theo bản năng nhìn Tô Lê, trong lòng vẫn lo cho tình trạng của con gái nên có chút do dự.
“Mẹ.” Tô Lê kéo nhẹ tay áo bà. “Đi xem đi.”
Cô chỉ đi xem một chút thôi.
Chỉ một chút.
Khi đoàn xe của Tô gia lần nữa quay lại ngôi làng, trước căn nhà nhỏ của Hoắc Tạ Sơn đã có rất nhiều người tụ tập.
Phần lớn đều là dân làng đến xem náo nhiệt.
Người chỉ trỏ, kẻ lắc đầu, ánh mắt ai cũng mang theo sự thương hại.
Giữa khoảng đất trống có một người đang nằm.
Hoắc Tạ Sơn.
Chiếc áo hoodie rộng thùng thình trên người hắn dính đầy bùn và máu. Cơ thể nhỏ bé co quắp trên mặt đất, mặt sưng lên, tóc bị túm đến rối tung, khóe môi còn dính máu.
Hắn nằm đó gần như không nhúc nhích.
Chỉ còn lồng ngực khẽ phập phồng chứng minh vẫn còn sống.
Trông giống hệt một chú chó nhỏ bị người ta đánh đến thoi thóp.
Đứng bên cạnh hắn là một người đàn ông trung niên béo mập.
“Lão tử đánh cháu mình thì có gì sai? Đây là chuyện nhà tao, liên quan gì đến chúng mày?” Người đàn ông chửi bới ầm ĩ. “Còn mang nhiều đồ tốt như vậy cho thằng nhãi vong ân này làm gì? Tiền nhiều không biết tiêu thì đưa cho tao!”
Ông ta vừa nói vừa định lao tới đá Hoắc Tạ Sơn thêm lần nữa nhưng lập tức bị người của Tô gia ngăn lại, chỉ có thể đứng đó tiếp tục chửi.
“Tao cho nó ăn, cho nó uống, cho nó chỗ ở, vậy mà nó có tiền lại dám giấu tao!”
Ông ta giơ thứ đang cầm trong tay lên.
Chính là tấm thẻ ngân hàng Khương Nguyệt Yên vừa để lại cho Hoắc Tạ Sơn.
Rõ ràng mọi chuyện đã được sắp xếp rất kín.
Theo lý mà nói, cậu của Hoắc Tạ Sơn không thể biết chuyện này.
Càng không thể biết nhanh như vậy.
“Phu nhân.” Người tài xế trước đó được giao nhiệm vụ mang đồ quay sang Khương Nguyệt Yên, sắc mặt đầy tức giận. “Tôi làm theo lời bà mang đồ tới đây thì vừa lúc nhìn thấy người này đang đánh thằng bé. Nếu tôi không ngăn lại, e rằng thằng bé đã bị đánh chết rồi.”
“Bắt ông ta lại.” Khương Nguyệt Yên lạnh mặt. “Đưa thẳng đến đồn công an.”
Vệ sĩ Tô gia lập tức bước lên.
Đối phó với một người đàn ông bình thường đối với họ chẳng khó khăn gì. Chỉ trong vài động tác, người kia đã bị khống chế rồi đưa đi.
Khoảng đất trống chỉ còn lại Hoắc Tạ Sơn.
Hắn vẫn nằm im.
Tô Lê nhìn hắn, trong đầu bất chợt hiện lên cảnh tượng của kiếp trước.
Lần đầu cô gặp Hoắc Tạ Sơn khi ấy…
Cũng gần giống thế này.
Hắn vừa kết thúc một trận đấu quyền anh chui.
Toàn thân đầy máu, kiệt sức ngã trên mặt đất, hơi thở yếu ớt đến mức chẳng biết còn sống hay đã chết.
Trên cổ còn đeo một chiếc vòng giống vòng cổ chó, bên trên treo bảng số thi đấu của hắn.
Còn cô khi đó chỉ là một vị khách ngồi trên khán đài.
Tô Lê cảm thấy thú vị nên bước xuống.
Cô đứng trước mặt Hoắc Tạ Sơn, từ trên cao nhìn xuống, sau đó tiện tay nhấc sợi xích đang buộc trên cổ hắn lên.
Giống như vừa tìm thấy một món đồ chơi hợp ý.
“Con chó nhỏ em nuôi vừa chết rồi.”
Tô Lê khi ấy nhìn hắn rồi nói bằng giọng rất tự nhiên.
“Bây giờ em cần một con mới.”
“Em thấy anh khá thích hợp, trông rất khó chết.”
“Anh làm chó nhỏ mới của em nhé?”
“Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, em sẽ đối xử tốt với anh.”
Sau đó Hoắc Tạ Sơn thật sự bị cô mua về.
Nhưng sự thật chứng minh…
Hắn không ngoan.
Hoàn toàn không phải một con chó tốt.
Mà khi ấy, cô đối xử với hắn cũng chẳng tốt đẹp gì.
Tô Lê đứng trước Hoắc Tạ Sơn mới chỉ bảy, tám tuổi, nhìn cơ thể nhỏ bé đầy thương tích của hắn, cuối cùng vẫn mềm lòng.
Cô ngồi xổm xuống.
“Hoắc Tạ Sơn.”
Hắn không phản ứng.
Tô Lê đưa bàn tay còn lành lặn ra, nhẹ nhàng chạm vào mái tóc rối bù của hắn.
“Anh có muốn về nhà với em không?”
Không biết Hoắc Tạ Sơn có nghe rõ hay không.
Hắn chỉ rất khó khăn ngẩng đầu lên.
Sau đó giống như một chú chó nhỏ, khẽ cọ đầu vào lòng bàn tay Tô Lê.
Động tác yếu ớt đến mức gần như chỉ là một cái chạm nhẹ.
Tô Lê nhìn hắn hồi lâu.
Cuối cùng cô thở ra, bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu hắn.
“Vậy anh phải ngoan một chút nhé.”
Cô đổi ý rồi.
Cô quyết định mang Hoắc Tạ Sơn lúc nhỏ về nhà.
Bắt đầu lại từ đầu.
Từng chút một uốn nắn hắn.
Muốn hắn ngoan hơn.
Nghe lời hơn.
Và…
Sống lâu hơn một chút.
Thật lâu.
Hoắc Tạ Sơn lúc này chỉ nhìn thấy trước mắt một màu đỏ mờ mịt. Đầu óc hắn choáng váng, cả người đau đến mức gần như mất cảm giác.
Nhưng hắn vẫn cố nhìn Tô Lê.
Nhìn đôi mắt xinh đẹp còn phủ một tầng nước mỏng của cô.
Trước khi hoàn toàn ngất đi, ánh mắt hắn cuối cùng dừng lại trên cánh tay đang được cố định bằng nẹp của Tô Lê.
Hắn mơ hồ nghĩ.
Cô đã nói…
Muốn có được một thứ thì phải trả một chút giá.
Vậy nên lần này…
Hắn cũng trả một chút giá rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

