Lời vừa dứt, sắc mặt Khương Nguyệt Yên lập tức thay đổi. Bà khó tin quay đầu nhìn Tần Âm đang đứng phía sau mình.
Lần đầu đến cô nhi viện này, chẳng hiểu vì sao bà vừa nhìn đã thấy Tần Âm rất thuận mắt, trong lòng tự nhiên sinh ra thiện cảm. Sau vài lần tiếp xúc, cảm giác ấy càng rõ ràng hơn. Bà luôn cảm thấy cô bé này tuy mồ côi cha mẹ từ nhỏ, số phận đáng thương, nhưng tính tình lại kiên cường, hiểu chuyện và lương thiện.
Cũng chính vì vậy, khi Tần Âm sắc mặt trắng bệch, đầy tự trách nói rằng làm lạc mất Lê Lê, Khương Nguyệt Yên vẫn không nỡ nặng lời. Dù sao cô bé cũng chỉ mới mười hai tuổi, chuyện xảy ra cũng chưa chắc là cố ý.
Suốt cả ngày hôm nay, Tần Âm còn là người chạy đi tìm tích cực nhất. Tay chân cô ta bị cành cây và đá cào xước không ít chỗ, vậy mà vẫn cố giấu đi, chỉ nói tìm được Tô Lê trước mới là quan trọng.
Những biểu hiện đó càng khiến Khương Nguyệt Yên thấy thương cô ta hơn.
Nhưng dù có thích đến đâu, có thương đến đâu thì cũng không thể vượt qua con gái ruột của mình.
Bây giờ nghe Tô Lê nói vậy, Khương Nguyệt Yên lập tức liên tưởng đến một khả năng khiến sắc mặt bà càng thêm khó coi.
“Em—!”
Tần Âm mở to mắt nhìn Tô Lê, theo bản năng muốn giải thích. Giọng cô ta lập tức cao lên, còn vừa bước về phía trước một bước thì chưa kịp nói hết câu, Tô Lê đang nép trong lòng Khương Nguyệt Yên đã giật mình co người lại.
“Chị Âm Âm… chị ấy không nói đâu. Là con nói bậy thôi, chị Âm Âm đối xử với con rất tốt…”
Không nói còn đỡ.
Trong hoàn cảnh này, lời phủ nhận ấy nghe thế nào cũng giống như Tô Lê đang vì sợ hãi mà cố bênh vực người kia. Cơ thể nhỏ bé của cô thậm chí còn run lên nhè nhẹ.
“Cô Tô, cháu… cháu thật sự không làm gì cả, cháu…”
Tần Âm đỏ mắt nhìn Khương Nguyệt Yên, vừa tủi thân vừa sốt ruột, còn đưa tay muốn kéo lấy bà.
Kiếp trước, chiêu này gần như lần nào cũng có tác dụng. Chỉ cần cô ta rơi nước mắt, tỏ vẻ đáng thương nhìn Khương Nguyệt Yên, bà sẽ lập tức mềm lòng, dịu giọng dỗ dành cô ta, thậm chí chẳng cần hỏi rõ đúng sai đã bắt Tô Lê xin lỗi.
Nhưng Tần Âm quên mất một chuyện.
Hiện giờ cô ta vẫn chỉ là một đứa trẻ sống trong cô nhi viện. Cơ thể gầy gò, làn da sạm vì nắng, ngũ quan nhiều lắm cũng chỉ được xem là thanh tú. Vẻ mặt ấm ức đáng thương của cô ta không đủ để khiến người khác vừa nhìn đã đau lòng.
Quan trọng hơn, giữa cô ta và Khương Nguyệt Yên lúc này vốn chưa có bất kỳ nền tảng tình cảm nào.
Nhìn bộ dạng ấy, Khương Nguyệt Yên chỉ nhíu mày. Ánh mắt vốn còn chút thương cảm giờ đã hoàn toàn lạnh xuống, thậm chí lộ rõ vẻ chán ghét.
“Mẹ chỉ có một đứa con gái là Lê Lê thôi.” Bà lập tức quay sang ôm chặt Tô Lê, giọng dịu xuống hẳn. “Làm sao mẹ có thể tìm người khác thay thế con được? Mẹ ở đây, con đừng sợ. Ngoan, nói cho mẹ biết, còn xảy ra chuyện gì nữa?”
Vừa nhìn thấy cánh tay sưng tím của con gái, vành mắt Khương Nguyệt Yên lại đỏ lên. Nước mắt cứ thế rơi xuống, trong lòng vừa đau vừa áy náy.
“Chị Âm Âm nói… con phải nghe lời chị ấy. Chỉ khi ngoan ngoãn nghe lời thì con mới được ở lại trong nhà.” Tô Lê nghẹn ngào nói tiếp. “Chị ấy dẫn con đi rất xa, sau đó bảo con đứng đó chờ một lát. Nhưng con đợi mãi… đợi rất lâu mà chị ấy vẫn không quay lại.”
“Mẹ, con không đau đâu. Con rất ngoan, con vẫn đứng đó chờ, không dám đi lung tung. Nhưng tay con đau quá, trời lại lạnh nên con mới…”
Càng nghe, Khương Nguyệt Yên càng không chịu nổi.
Nước mắt bà rơi xuống tóc, xuống má Tô Lê. Trong lòng lúc này chỉ còn lại cảm giác hối hận, sợ hãi và may mắn vì đã tìm lại được con.
Bà căn bản không dám tưởng tượng nếu vì những lời của Tần Âm mà Tô Lê bị kích động đến phát bệnh tim thì sẽ thế nào. Từ nơi này đến bệnh viện lớn trong thành phố phải mất một, hai tiếng, nếu thật sự xảy ra chuyện thì ngay cả cấp cứu cũng chưa chắc kịp.
Hoặc giả nếu con gái bà cứ thế mất tích, lưu lạc đến nơi nào đó chịu khổ, trong khi người làm mẹ như bà lại đem kẻ gây ra chuyện về nhà nhận nuôi, thậm chí còn vì thương hại mà không nỡ trách mắng…
Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến bà lạnh cả người.
Chưa kể quanh vùng này có rất nhiều ao hồ. Một đứa trẻ đang hoảng loạn chỉ cần sơ ý trượt chân rơi xuống nước thì hậu quả sẽ ra sao?
Càng nghĩ, ngực Khương Nguyệt Yên càng nghẹn lại. Thiện cảm vô cớ từng có với Tần Âm gần như biến mất sạch sẽ, thay vào đó chỉ còn sự chán ghét.
Tô Lê ngoan ngoãn nằm trong lòng mẹ, cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống người mình.
Cô chậm rãi nhắm mắt lại.
Khóe môi rất khẽ cong lên.
Mẹ à.
Cứ áy náy đi.
Cứ nhớ thật kỹ cảm giác mất đi rồi tìm lại được con gái ngày hôm nay.
Lần này…
Đừng phạm sai lầm nữa nhé.
Khi mở mắt ra, hàng mi vẫn còn ướt nước mắt của Tô Lê khẽ run. Cô nhìn về phía Hoắc Tạ Sơn đang đứng trong căn phòng, đôi mắt cong lên rất nhẹ.
Bí mật.
“Cô Khương, cô tin cháu đi, cháu thật sự chưa từng làm những chuyện đó.” Tần Âm hoàn toàn không ngờ Khương Nguyệt Yên sẽ dùng ánh mắt lạnh lùng đến vậy nhìn mình. Cô ta hoảng hốt bước lên giải thích. “Cháu chưa từng nói những lời đó. Cháu… cháu cũng không biết tại sao em Lê Lê lại nói như vậy…”
“Ý cháu là tôi không nên tin con gái mình mà phải tin một người ngoài sao?” Khương Nguyệt Yên lạnh lùng nhìn cô ta. “Hay cháu muốn nói Lê Lê cố tình vu oan cho cháu?”
Bà nhìn sang cánh tay bị thương của Tô Lê, giọng càng lạnh hơn.
“Con bé mới bao nhiêu tuổi? Cháu muốn bảo với tôi rằng nó tự bẻ gãy tay mình chỉ để vu oan cho cháu à?”
“Cháu…”
Tần Âm lập tức nghẹn lời.
Cô ta không hiểu.
Tại sao mọi thứ lại hoàn toàn khác với những gì mình dự đoán?
Rõ ràng hôm nay phải thuận lợi mới đúng.
Tần Âm hoảng loạn hỏi hệ thống trong đầu.
【Không phải ngươi nói ta có hào quang nữ chính vạn người mê sao? Người khác vừa gặp đã tự nhiên có thiện cảm với ta, ở bên càng lâu thì ảnh hưởng của hào quang càng mạnh. Vậy tại sao bây giờ mẹ lại không chịu nhận ta?】
Hệ thống cũng ngơ ngác không kém.
【Bởi vì… mức độ chán ghét hiện tại của bà ấy đối với ký chủ quá cao. Hiệu ứng tăng thiện cảm của hào quang tạm thời không thể phát huy tác dụng…】
Tần Âm sững người.
Những người đi cùng đoàn tìm kiếm cũng không ngờ mọi chuyện lại biến thành thế này. Ai nấy đều đứng phía sau Khương Nguyệt Yên, không biết nên lên tiếng thế nào. Viện trưởng cô nhi viện lại càng thấp thỏm, cuối cùng vẫn phải dè dặt hỏi:
“Bà Tô, vậy… chuyện nhận nuôi…”
“Hủy bỏ.”
Khương Nguyệt Yên lạnh lùng đáp, sau đó nhìn thẳng viện trưởng.
“Viện trưởng Lương, chuyện hôm nay ông tốt nhất nên cho tôi một lời giải thích rõ ràng. Cô nhi viện của các ông dạy trẻ con như vậy sao?”
Nói xong, bà không thèm nhìn Tần Âm thêm một lần nào nữa, ôm Tô Lê xoay người chuẩn bị rời đi.
Có lẽ từ nay về sau, bà cũng sẽ không bao giờ đặt chân đến nơi này nữa.
Thấy vậy, Tần Âm lập tức hoảng thật sự.
Trước hôm nay, cô ta chắc chắn một trăm phần trăm rằng mình sẽ được Tô gia nhận nuôi, sẽ trở thành đứa con gái được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay. Vì thế trước khi Khương Nguyệt Yên tới, cô ta đã tự cắt sạch đường lui của mình.
Khoản tiền bồi thường còn lại đã bị tiêu gần hết.
Đồ đạc của bản thân cũng đem cho người khác không ít.
Bởi vì cô ta chưa từng nghĩ mình sẽ còn phải ở lại cái nơi nghèo nàn này.
Kiếp trước chẳng phải mọi chuyện đã diễn ra đúng như vậy sao?
“Mẹ!”
Trong lúc hoảng loạn, Tần Âm gần như bật thốt lên.
Cô ta chạy theo Khương Nguyệt Yên, giọng vừa gấp vừa tủi thân.
“Mẹ rõ ràng rất thích con mà!”
“Đưa con về đi!”
Tần Âm đỏ mắt nhìn bà, gần như van nài:
“Chỉ cần đưa con về nhà… mẹ nhất định sẽ thích con!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)