Hoắc Tạ Sơn được đưa vào bệnh viện điều trị. Sau khi làm một loạt kiểm tra toàn thân, bác sĩ cầm xấp kết quả bước ra, sắc mặt không được tốt lắm.
“Thể trạng của đứa trẻ này rất kém. Suy dinh dưỡng kéo dài khiến xương và cơ thể phát triển không bằng những đứa trẻ cùng tuổi, xương cũng yếu hơn bình thường. Vì vậy mấy cú đá kia đối với nó nghiêm trọng hơn rất nhiều. Có vài chiếc xương sườn bị gãy, may mà chưa tổn thương nội tạng.”
Bác sĩ vừa nói vừa lấy từng tờ kết quả ra.
“Trên người đứa trẻ này cũng không chỉ có những vết thương mới. Có rất nhiều sẹo cũ, vết bỏng do tàn thuốc, vết roi hoặc dây lưng đánh. Gần như vết cũ vừa lành thì lại xuất hiện vết mới.”
Khương Nguyệt Yên nghe đến đây, sắc mặt càng lúc càng nặng nề.
Bác sĩ lại chỉ vào một kết quả khác.
“Quan trọng nhất là tai của nó. Tai phải có vấn đề về thính lực, gần như đã bị điếc. Nếu không đeo máy trợ thính thì rất khó nghe được âm thanh. Theo tình trạng hiện tại, khả năng cao là do từng bị đánh quá mạnh.”
Từng tờ báo cáo, từng dòng chẩn đoán gần như đều đang kể lại một tuổi thơ tồi tệ đến mức khiến người ta không đành lòng nhìn.
Một đứa trẻ mới bảy, tám tuổi, mẹ đã mất, người thân duy nhất còn lại lại đối xử với hắn như vậy. Tai còn bị tổn thương, nếu xét đến chuyện nhận nuôi, đa số gia đình cũng sẽ ưu tiên những đứa trẻ khỏe mạnh hơn.
Không ai muốn hắn.
Không ai thích hắn.
Hắn chỉ có thể dựa vào chính mình.
Giống như một con chó hoang nhỏ trong làng, đi đến đâu cũng bị xua đuổi. Hắn chỉ có thể tự dựng cho mình một cái ổ tạm bợ, tự kiếm đồ ăn, cố gắng sống qua ngày.
“Đứa trẻ này… đúng là đáng thương thật.”
Khương Nguyệt Yên im lặng hồi lâu.
Ban đầu bà chỉ vì lời của Tô Lê nên mới cho người đưa Hoắc Tạ Sơn đến bệnh viện. Bà vốn nghĩ chữa trị xong rồi sắp xếp ổn thỏa là được. Nhưng bây giờ nghe bác sĩ nói như vậy, lại thật sự không nỡ cứ thế để hắn lại.
Bà quay sang nhìn con gái.
“Lê Lê, con muốn đưa đứa nhỏ này về nhà sao?”
Tô Lê gật đầu.
“Cậu ấy rất ngoan.”
Đúng lúc ấy, Tô Đình Uyên từ bên ngoài đi vào. Ông nhìn tình hình trong phòng bệnh, vẻ mặt đầy khó hiểu.
“Nguyệt Yên, rốt cuộc có chuyện gì vậy? Em chẳng phải đã nói sẽ đến nhận nuôi Âm Âm sao? Thủ tục cũng làm được một nửa rồi, sao đột nhiên lại hủy hết?”
“Đừng nhắc con bé đó với em!”
Không nhắc thì thôi, vừa nghe đến tên Tần Âm, sắc mặt Khương Nguyệt Yên lập tức lạnh xuống. Nghĩ đến chuyện xảy ra hôm nay, trong lòng bà vẫn còn sợ hãi.
Sau việc này, bà gần như có bóng ma tâm lý với chuyện nhận nuôi con nhà người khác.
Tô Đình Uyên nghe xong cũng ngẩn người.
“Những chuyện đó thật sự là con bé kia làm sao? Nhưng lúc trước anh gặp Tần Âm, cũng thấy con bé rất thuận mắt, nhìn ngoan ngoãn hiểu chuyện…”
Ông thật sự không thể liên hệ cô bé trong ký ức với người mà vợ vừa kể.
Nhưng vợ đã nói đến mức này, ông cũng không còn gì để phản đối.
“Tô gia sẽ không nhận nuôi thêm bất kỳ ai nữa.” Khương Nguyệt Yên dứt khoát nói. “Còn đứa trẻ này thì trước mắt đưa về nhà theo hình thức hỗ trợ, nuôi đến khi trưởng thành. Coi như để nó làm bạn với Lê Lê.”
Nhận nuôi là chuyện không thể.
Ai biết sau này còn xảy ra chuyện gì nữa.
Thế là chuyện đưa Hoắc Tạ Sơn về Tô gia tạm thời được quyết định như vậy.
Chỉ có điều thương tích trên người hắn khá nặng, bác sĩ yêu cầu phải nằm viện theo dõi ít nhất một tuần. Tình trạng tim của Tô Lê cũng chưa ổn định hoàn toàn, cần nghỉ ngơi thêm, vì thế hai người tạm thời cùng ở lại bệnh viện.
Mấy ngày sau, gần nửa đêm, ngoài phòng bệnh của Hoắc Tạ Sơn xuất hiện một bóng người.
Người đàn ông mặc chiếc áo khoác đen cũ kỹ, đứng nép trong góc hành lang rất lâu, dường như đang chờ thời điểm thích hợp. Đến khi xung quanh gần như không còn ai, hắn mới lặng lẽ đi vào một phòng bệnh.
Toàn bộ cảnh tượng ấy lại bị một người khác nhìn thấy.
Tần Âm.
【Ta đã nói rồi mà. Thiết lập của cậu nam chính chính là ích kỷ, cờ bạc thành tính. Hắn chắc chắn sẽ còn tìm Hoắc Tạ Sơn gây chuyện.】
Hệ thống nói trong đầu cô ta.
【Ngươi nghĩ xem, bây giờ nam chính còn nhỏ, yếu ớt và bất lực như vậy. Nếu đúng lúc này ngươi xuất hiện giúp hắn, chắc chắn hắn sẽ nhớ ngươi cả đời. Sau này lớn lên, ngươi chính là bạch nguyệt quang của hắn!】
Hệ thống thật sự không ngờ cốt truyện đã lệch đến mức này.
Nữ chính không được Tô gia nhận nuôi, vậy sau này làm sao tiếp xúc với nam chính? Nam nữ chính còn phát triển tình cảm kiểu gì?
Không còn cách nào khác, nó chỉ có thể đổi chiến lược, tìm con đường khác để Tần Âm tiếp cận Hoắc Tạ Sơn.
Nghe vậy, Tần Âm gật đầu. Nghĩ đến dáng vẻ, thành tựu và thân thế tương lai của Hoắc Tạ Sơn, hai má cô ta hơi ửng đỏ, trong mắt đầy mong chờ.
Cô ta đứng chờ ở hành lang một lúc.
Không lâu sau, người đàn ông vừa lẻn vào phòng bệnh bước ra. Áo khoác trước ngực căng phồng bất thường, rõ ràng đang giấu thứ gì đó bên trong, hơn nữa “thứ” đó còn đang giãy giụa.
Tần Âm lập tức lặng lẽ đi theo.
……
Khu nhà cũ bỏ hoang phía sau bệnh viện đã lâu không còn sử dụng. Cỏ dại mọc um tùm, cánh cổng sắt bị khóa kín, bên ngoài còn treo biển cấm vào. Nhưng lúc này, sợi xích trên cổng đã bị cắt đứt.
Thẩm Thành Quý đứng giữa khu đất hoang, ánh mắt âm trầm nhìn đứa cháu trai trước mặt.
“Suýt chút nữa để mày chạy mất.”
Hắn cười lạnh.
“Sao? Mới được sống mấy ngày tốt đẹp đã không cần cậu nữa rồi à? Không được đâu. Tao bị mày hại thảm thế này, mày tưởng cứ thế bỏ đi là xong sao?”
Sau khi bị bắt vào đồn công an, Thẩm Thành Quý mới từ vợ mình biết người đến làng hôm đó chính là Tô gia ở Hải Thành.
Hào môn.
Rất có tiền.
Mà Hoắc Tạ Sơn lại tình cờ cứu được thiên kim Tô gia, vì muốn cảm ơn, Tô gia còn định đưa hắn về Hải Thành sinh sống.
Nghe được tin ấy, suy nghĩ đầu tiên của Thẩm Thành Quý không phải tức giận.
Mà là vui mừng.
Đây chính là cháu ruột của hắn.
Người khác muốn mang đi là mang được sao?
Hắn lập tức tìm cách thoát ra rồi chạy đến tìm Hoắc Tạ Sơn.
“Thiên kim Tô gia tuổi còn nhỏ, chắc tiền tiêu vặt nhiều lắm nhỉ? Đồ tốt trong nhà cũng không thiếu đâu.”
Ánh mắt Thẩm Thành Quý đầy tham lam.
“Sau này mày lén lấy ít trang sức, vàng bạc gì đó mang ra cho tao. Nhà giàu nhiều đồ lắm, thiếu vài món cũng chẳng ai phát hiện.”
Hắn tiến thêm một bước, giọng uy hiếp rõ ràng hơn.
“Rồi mày dỗ con bé kia một chút. Nói cậu mày nuôi mày khổ thế nào, tốn bao nhiêu tiền. Bảo Tô gia cũng giúp đỡ tao một chút.”
“Nếu không…”
Thẩm Thành Quý nhìn chằm chằm Hoắc Tạ Sơn.
“Tao sẽ nói hết những chuyện mày đã làm ra.”
Ánh mắt hắn dần thay đổi.
“Đừng tưởng tao không biết.”
“Mày biết con bé kia là thiên kim Tô gia nên mới cố tình cứu nó đúng không?”
“Chuyện Tô gia cho mày tiền cũng là mày cố ý để tao biết.”
“Rồi mày lại chạy ra ngoài đúng lúc, để người của bọn họ nhìn thấy tao đánh mày.”
Nói đến đây, Thẩm Thành Quý càng nghĩ càng thấy không đúng.
Hắn thật sự bị một thằng nhóc tính kế rồi.
Hoắc Tạ Sơn đứng đối diện hắn.
Không hoảng.
Không khóc.
Trên gương mặt nhỏ cũng chẳng có vẻ sợ hãi thường thấy ở một đứa trẻ.
Chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm, bình tĩnh nhìn Thẩm Thành Quý.
Không nói một câu nào.
Chính ánh mắt ấy lại khiến Thẩm Thành Quý thấy lạnh sống lưng.
Da đầu hắn tê đi, toàn thân nổi một lớp da gà.
Hắn luôn cảm thấy đứa cháu này không giống trẻ con bình thường.
Quá im lặng.
Quá trưởng thành.
Cũng quá đáng sợ.
Nhìn đôi mắt ấy, Thẩm Thành Quý đột nhiên nhớ lại một chuyện cũ.
Trước đây từng có một lần, hắn nhận tiền của một người đàn ông trong làng rồi lén đưa chìa khóa nhà Thẩm Ngưng cho đối phương.
Kế hoạch rất đơn giản.
Để người kia trốn sẵn trong nhà, chờ Thẩm Ngưng trở về rồi ép cô vào thế đã rồi. Chỉ cần chuyện thành công, sau đó hắn còn được nhận thêm một khoản tiền nữa.
Hôm ấy cầm được tiền, Thẩm Thành Quý vui vẻ đi uống đến say mềm.
Đêm khuya, khi đang nằm mê man trên giường, hắn bỗng cảm giác bên cạnh có bóng người.
Hắn mơ mơ màng màng mở mắt.
Sau đó lập tức tỉnh rượu hơn nửa.
Người đứng bên giường là Hoắc Tạ Sơn.
Da hắn rất trắng, tóc hơi dài che xuống mi mắt. Đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm Thẩm Thành Quý.
Trong tay hắn…
Là một con dao phay.
Lưỡi dao đang đặt ngay trên cổ Thẩm Thành Quý.
Không ai biết Hoắc Tạ Sơn đã đứng ở đó bao lâu.
Chỉ biết khi thấy hắn mở mắt, đứa trẻ trước mặt khẽ cong môi.
Nụ cười rất bình tĩnh.
“Cậu.”
Hoắc Tạ Sơn nhẹ giọng nói.
“Cậu tỉnh rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

