Tô Lê đi theo Hoắc Tạ Sơn suốt một đoạn đường dài, cuối cùng cũng đến được nơi hắn sống.
Thật ra cô không hiểu Hoắc Tạ Sơn quá nhiều. Kiếp trước, hai người gần như không có bất kỳ giao điểm nào trong thời niên thiếu, bởi vậy cô cũng chưa từng biết trước khi gặp mình, hắn đã sống một cuộc đời như thế nào.
Hai người men theo con đường nhỏ trên núi, đi mãi mới đến trước một căn nhà. Nhưng gọi là nhà cũng có phần miễn cưỡng. Nó chỉ được dựng tạm bằng những tấm gỗ cũ kỹ bỏ đi, xiêu xiêu vẹo vẹo như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đổ sập. Trước nhà có một mảnh đất hoang, một góc nhỏ được khai khẩn để trồng vài loại rau. Nhìn từ trong ra ngoài, nơi này chỉ có thể dùng hai chữ nghèo khó để hình dung.
Hoắc Tạ Sơn đặt chiếc sọt nặng trĩu xuống đất, quay đầu nhìn Tô Lê đang đứng có phần lúng túng giữa căn nhà nhỏ.
Hắn nhìn chiếc giường cũ kỹ, lại nhìn mấy bộ quần áo bông đã sờn. Tất cả đều được làm từ loại vải rẻ tiền nhất, lại dùng quá nhiều năm nên đã trở nên thô cứng, bất cẩn một chút là có thể cứa rách da.
Nhưng ở một nơi nghèo khó và hẻo lánh thế này, chẳng ai quan tâm đến những chuyện đó. Có quần áo mặc, có thứ giữ ấm qua mùa đông đã là tốt lắm rồi. Tay có bị xước một chút thì vài ngày cũng tự lành.
Ánh mắt Hoắc Tạ Sơn hạ xuống bàn tay Tô Lê.
Chỉ bị côn trùng cắn một cái, cô gãi nhẹ vài lần đã để lại những vệt đỏ rõ ràng trên làn da trắng nõn.
Đúng là một đại tiểu thư được nuông chiều từ thành phố đến.
Nhưng cũng chính cô gái nhỏ trông yếu ớt đến mức dường như chỉ cần chạm mạnh một chút cũng sẽ đau này, vừa rồi lại tự tay bẻ gãy cánh tay mình.
Đến tận bây giờ vẫn không rơi một giọt nước mắt.
Mặc cho cánh tay ngày càng sưng to, tím bầm.
Hoắc Tạ Sơn im lặng xoay người, lục tìm trong chiếc tủ cũ hồi lâu rồi lấy ra một chiếc áo khoác của phụ nữ trưởng thành.
Chất liệu chiếc áo rất tốt, làm bằng vải dạ màu hồng phấn. Có thể nhìn ra Hoắc Tạ Sơn vô cùng quý trọng nó, bình thường hẳn rất hiếm khi lấy ra. Chiếc áo được xếp ngay ngắn, chỉ có vài nếp nhăn nhỏ.
Hắn ôm chiếc áo rộng hơn người mình rất nhiều, không nói một lời mà khoác lên người Tô Lê. Sau đó lại tìm vài thanh gỗ nhỏ và mấy mảnh vải, dường như định giúp cô cố định cánh tay bị gãy.
“Cảm ơn.”
Tô Lê cũng nhận ra chiếc áo này rất quan trọng với hắn. Cô cẩn thận khép hai vạt áo lại, cố gắng không làm bẩn hay làm nhăn nó. Vì áo người lớn quá rộng, cô còn phải dùng bàn tay lành lặn giữ lấy một góc để nó không tuột khỏi người.
Nhưng cô không để Hoắc Tạ Sơn xử lý cánh tay cho mình.
Tô Lê cong mắt nhìn hắn, nhỏ giọng nói: “Bởi vì em muốn có được một thứ, nên đây là cái giá em phải trả. Chỉ là một cái giá rất nhỏ thôi, nhìn đáng sợ vậy chứ thật ra không nghiêm trọng lắm.”
Cô ngừng một chút rồi hỏi: “Anh có thể giữ bí mật này giúp em không?”
Hoắc Tạ Sơn nhìn cô.
Không biết hắn có thật sự hiểu những lời ấy hay không, nhưng hắn không hỏi thêm. Ánh mắt chỉ dừng trên cánh tay đã sưng tím của Tô Lê, đôi mày nhỏ khẽ nhíu lại.
“Anh sống ở đây một mình sao?” Tô Lê chủ động đổi chủ đề.
Lý trí nói với cô rằng mình nên tránh xa Hoắc Tạ Sơn.
Tất cả những gì xảy ra ở kiếp trước đều chứng minh một điều — Hoắc Tạ Sơn chính là một con chó điên, một kẻ tuyệt đối không nên trêu chọc.
Nhưng nhìn căn nhà nghèo đến mức gần như chẳng có thứ gì đáng giá, rồi lại nhìn đôi bàn tay nhỏ đầy vết nứt và chai sần của Hoắc Tạ Sơn, Tô Lê bỗng không thể nhẫn tâm nổi.
Dù Hoắc Tạ Sơn của kiếp trước có điên đến đâu, người trước mặt cô bây giờ cũng chỉ là một đứa trẻ.
Hơn nữa…
Nhìn còn khá ngoan.
Hoắc Tạ Sơn vốn ít nói đến đáng thương. Nghe cô hỏi, hắn chỉ lắc đầu rồi quay sang nhóm lửa trong bếp. Động tác của hắn rất thành thạo, nhanh chóng bắc nồi lên, rửa qua mấy củ khoai lang vừa mang về rồi bỏ vào nấu.
Chẳng bao lâu sau, khoai chín.
Hoắc Tạ Sơn dùng đũa gắp ra, để nguội một lúc rồi bẻ đôi, đưa một nửa cho Tô Lê.
“Em không đói.”
Tô Lê lắc đầu.
Cô thật sự không đói. Huống hồ điều kiện của Hoắc Tạ Sơn rõ ràng rất tệ, bản thân hắn đã gầy đến mức chẳng có bao nhiêu thịt, đồ ăn còn không đủ cho mình, cô sao có thể giành phần của hắn.
Hoắc Tạ Sơn nhìn cô một lúc, dường như suy nghĩ điều gì đó.
Có lẽ hắn cho rằng vị đại tiểu thư này quá được nuông chiều nên chê khoai lang khó ăn.
Hắn lại cúi xuống, im lặng bóc hết lớp vỏ bên ngoài. Ngay cả phần thịt hơi cứng dính sát vỏ cũng bị hắn tách ra rồi tự ăn, chỉ giữ lại phần ruột mềm nhất, vàng óng và ngọt nhất đưa cho cô.
Tô Lê nhìn miếng khoai trong tay hắn, cuối cùng đành nhận lấy.
Cô cắn thử hai miếng.
Quả thật rất ngọt.
“Em ăn không hết.” Tô Lê giả vờ ăn thêm một chút rồi đưa miếng khoai đến bên miệng hắn, “Anh ăn giúp em nhé?”
Cô dùng bàn tay còn lành lặn đút cho Hoắc Tạ Sơn mấy miếng, tiện thể lấy vài viên kẹo mang theo người nhét hết vào tay hắn.
Hoắc Tạ Sơn rõ ràng không quen được người khác đối xử như vậy. Hắn cứng người một lúc nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn há miệng ăn.
Hai vành tai nhỏ hơi đỏ lên.
Sau đó hắn lặng lẽ dịch sang bên cạnh một chút.
“Anh tên gì vậy?”
Tô Lê biết rõ nhưng vẫn cố ý hỏi.
Cô hỏi một lần, hắn không trả lời.
Lại hỏi thêm vài lần.
Cuối cùng cậu bé mới chịu mở miệng: “Hoắc Tạ Sơn.”
“Ồ, Hoắc Tạ Sơn.”
Tô Lê gật gù, sau đó nhìn chằm chằm hắn một lúc. Càng nhìn, cô càng cảm thấy có gì đó không đúng.
Cô đưa tay sờ trán hắn.
Nóng bỏng.
Tô Lê lập tức nhíu mày.
Hắn đang sốt.
Hơn nữa còn sốt rất cao.
Tay chân lạnh ngắt, vậy mà bản thân Hoắc Tạ Sơn dường như chẳng hề nhận ra.
“Hoắc Tạ Sơn, anh bị sốt rồi.”
Tô Lê nhìn hắn, trong đầu đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ kỳ quái.
Trẻ con sốt cao quá lâu rất dễ ảnh hưởng đến sức khỏe. Chẳng lẽ Hoắc Tạ Sơn hồi nhỏ thường xuyên bị sốt mà không ai chăm sóc, cuối cùng đầu óc thật sự có vấn đề, nên lớn lên mới cố chấp và điên khùng như vậy?
Hoắc Tạ Sơn lại nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.
Bị bệnh?
Sốt?
Đó là gì?
Có nghĩa là hắn vô dụng sao?
Nhưng hắn đâu có vô dụng.
Hắn vẫn có thể làm việc.
Có thể làm rất nhiều việc.
“Bị bệnh, bị sốt nghĩa là anh cần nghỉ ngơi, cần có người chăm sóc.” Tô Lê không biết trong đầu hắn đang nghĩ gì, chỉ đẩy hắn về phía giường, “Anh nằm xuống đi, em trông bếp cho.”
“Không… không được…”
Hoắc Tạ Sơn theo bản năng muốn từ chối.
Hắn không thể nghỉ.
Nhưng vừa ngẩng đầu nhìn Tô Lê, hắn lại im lặng.
Cô gái nhỏ trước mặt trông như thể hắn chỉ cần nói thêm một câu từ chối là cô sẽ khóc ngay tại chỗ.
Hoắc Tạ Sơn nghĩ một lúc, cuối cùng ngoan ngoãn trèo lên giường.
Thôi vậy.
Nằm một lát thôi.
Đợi vị đại tiểu thư này nhận ra mình chẳng biết làm gì, hắn sẽ dậy thu dọn sau.
Không ngờ vừa nằm xuống, Hoắc Tạ Sơn đã ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, hắn cảm giác có người cứ đi tới đi lui bên cạnh mình. Thỉnh thoảng một bàn tay mềm mại lại đặt lên trán hắn, miệng còn lẩm bẩm điều gì đó mà hắn nghe không rõ.
Không biết qua bao lâu, Hoắc Tạ Sơn mở mắt.
Bên giường có một bóng người nhỏ đang nằm bò ra đó.
Chiếc váy xinh đẹp của đại tiểu thư thành phố giờ đã dính đầy bùn đất. Cô chống cằm bằng một tay, đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh nhìn hắn.
Thấy hắn tỉnh, cô lập tức nhíu mày, đưa tay sờ trán hắn.
Hoắc Tạ Sơn hơi ngẩn ra.
Cô vẫn còn ở đây.
Vậy mà chưa đi.
“Vẫn khó chịu lắm sao?” Tô Lê hỏi.
Lúc này Hoắc Tạ Sơn mới nhận ra trên trán mình đang đắp một chiếc khăn ướt. Nhờ được chườm mát, nhiệt độ cơ thể đã giảm xuống đôi chút.
Cũng chính vì vậy, hắn mới chậm chạp nhận ra cảm giác khó chịu của cơ thể.
Đầu óc choáng váng.
Cả người mềm nhũn.
Hai má nóng bừng vì sốt.
Gương mặt vốn đã nhỏ lại chẳng có bao nhiêu thịt, khiến đôi mắt đen của hắn càng trông lớn hơn.
Hoắc Tạ Sơn trước giờ không cho phép mình cảm thấy khó chịu.
Bởi vì cho dù hắn có nói đau, nói mệt hay khó chịu đến đâu, cũng sẽ chẳng có ai quan tâm.
Không ai nhìn hắn lấy một cái.
Nói ra cũng chẳng có tác dụng gì.
Dần dần, ngay cả bản thân hắn cũng quên mất mình có quyền cảm thấy đau.
Nhưng lần này…
“Ừm.”
Không hiểu vì sao, hắn lại khẽ đáp.
Hoắc Tạ Sơn nhìn Tô Lê, giọng nói khàn khàn vì sốt, còn mang theo chút giọng mũi.
“Chị…”
Hắn dừng lại rất lâu, như thể hoàn toàn không quen nói ra cảm giác của mình.
“Em… hơi khó chịu.”
Ngay lập tức có người đáp lại hắn.
Chiếc khăn trên trán đã bị nhiệt độ cơ thể làm ấm nhanh chóng được lấy xuống, nhúng lại vào nước lạnh rồi đắp lên lần nữa.
Tô Lê còn đưa tay sờ trán hắn kiểm tra nhiệt độ.
Hoắc Tạ Sơn nằm im, đầu óc mơ màng nghĩ đến rất nhiều chuyện.
Khoai lang trong ruộng có thể mang một phần đi bán.
Bán xong sẽ mua được gạo, sau đó dùng khoai lang nấu cháo.
Hay là bán thêm một con gà con nữa.
Như vậy sẽ đủ tiền mua ga giường mới.
Sáng mai có thể xa xỉ một lần, luộc thêm một quả trứng.
Trứng gà là thứ ngon nhất hắn từng được ăn.
Vị chị này chắc sẽ thích.
Nghĩ đến đây, Hoắc Tạ Sơn lại nhìn cánh tay bị gãy đang mềm nhũn buông bên người Tô Lê.
Không biết số tiền hắn có…
Có đủ đưa cô đi khám bác sĩ không?
Đúng lúc ấy, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng người ồn ào.
Ánh đèn pin liên tục quét qua khu vực xung quanh, tiếng loa phóng thanh hết lần này đến lần khác gọi tên Tô Lê.
Tô Lê giật mình nhìn ra ngoài.
Lúc này cô mới phát hiện mình đã hoàn toàn quên mất thời gian.
Bên ngoài đã là nửa đêm.
Nghe tiếng người ngày càng gần, cô lập tức đứng dậy đi ra cửa, chuẩn bị để họ phát hiện ra mình.
Hoắc Tạ Sơn nằm trên giường nhìn theo bóng lưng cô.
Bàn tay nhỏ vô thức đưa ra.
Nhưng chỉ một giây sau, hắn lại chậm rãi co những ngón tay lại rồi thu về.
Ngoài căn nhà, vừa nghe tin đã tìm thấy con gái, Khương Nguyệt Yên lập tức chạy tới.
Bà lúc này hoàn toàn không còn dáng vẻ quý phu nhân tao nhã ban ngày. Mái tóc vốn búi gọn đã bung ra lộn xộn, lớp trang điểm tinh tế trên mặt cũng nhòe đi nhưng bà chẳng hề để ý.
Hai mắt đỏ hoe.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tô Lê, Khương Nguyệt Yên lao tới ôm chặt con gái vào lòng.
Cả người bà đều đang run.
Rõ ràng đã sợ đến mức nào.
“Lê Lê! Sao con lại chạy đến tận đây?”
Khi thấy Tần Âm trở về một mình mà bên cạnh không có con gái mình, trái tim Khương Nguyệt Yên gần như rơi thẳng xuống đáy vực.
Bà vừa hoảng vừa sợ.
Nhưng nhìn Tần Âm khóc lóc tự trách còn dữ dội hơn cả mình, bà cũng không nỡ trách một đứa trẻ, chỉ có thể lập tức huy động người chia nhau đi tìm.
Tô Lê chỉ là một cô bé, cơ thể lại yếu ớt, không thể đi quá xa.
Nhưng cả ngày không tìm thấy người, Khương Nguyệt Yên đã nghĩ đến vô số khả năng đáng sợ.
Bây giờ ôm được con gái trong lòng, trái tim treo lơ lửng suốt cả ngày cuối cùng cũng có thể hạ xuống.
“Con…”
Tô Lê nép trong lòng mẹ, hai mắt đỏ hoe như vừa khóc.
Cô theo bản năng nhìn về một hướng.
Ngay sau đó, cơ thể khẽ run lên.
Bàn tay bị thương cũng vội vàng giấu ra phía sau.
Động tác nhỏ ấy đương nhiên không thể qua được mắt Khương Nguyệt Yên.
Bà lập tức kéo tay con gái ra.
Vừa nhìn thấy, sắc mặt bà lập tức trắng bệch.
Cánh tay vốn nhỏ nhắn trắng nõn giờ đã tím bầm, sưng lên đáng sợ, mềm nhũn buông thõng sang một bên.
“Bác sĩ!”
Khương Nguyệt Yên lập tức gọi bác sĩ đi cùng tới kiểm tra.
Nhưng cùng lúc ấy, bà cũng nhận ra một điều bất thường.
Con gái bà bình thường chỉ cần tiêm một mũi hay uống thuốc đắng một chút đã có thể khóc đến đỏ mắt.
Bây giờ cả cánh tay bị gãy thành thế này…
Vậy mà con bé không khóc, không kêu đau.
Thậm chí còn cố tình giấu đi không cho bà nhìn thấy.
Khương Nguyệt Yên nhớ lại ánh mắt vừa rồi của con gái.
Bà lập tức nhìn theo hướng ấy
Người đang đứng ở đó…
Là Tần Âm.
Ánh mắt Khương Nguyệt Yên lập tức thay đổi.
“Lê Lê.” Bà nhíu mày, nghiêm túc nhìn con gái, “Con nói thật cho mẹ biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Vừa nghe mẹ hỏi, nước mắt Tô Lê lập tức rơi xuống.
Từng giọt, từng giọt.
Đôi mắt đen láy như hai quả nho nhanh chóng ngập nước, khiến gương mặt nhỏ vốn đã xinh xắn càng trở nên đáng thương.
Cô nghẹn ngào hồi lâu mới có thể nói thành câu:
“Chị… chị Âm Âm nói với con…”
Tô Lê vừa khóc vừa run, dường như ngay cả nhắc lại cũng khiến cô sợ hãi.
“Chị ấy nói… ba mẹ không cần con nữa.”
“Chị ấy nói con bị bệnh, sẽ không sống được bao lâu…”
“Cho nên ba mẹ muốn tìm một đứa con gái khỏe mạnh khác…”
Tô Lê ngước đôi mắt ngập nước nhìn mẹ.
“Để thay thế con.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)