Tô Lê cảm thấy mình vừa trải qua một giấc ngủ rất dài. Đây có lẽ là giấc ngủ sâu nhất của cô kể từ sau khi Hoắc Tạ Sơn qua đời.
Cô mơ màng mở mắt, phát hiện mình dường như đang được ai đó ôm trong lòng. Đến khi quay đầu nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, Tô Lê lập tức sững người.
Trước mặt cô là một cô nhi viện cũ kỹ. Cánh cổng sắt đã hoen rỉ, khoảng đất trước cửa thậm chí còn chưa được đổ bê tông, vẫn chỉ là nền đất bùn. Mỗi khi trời mưa, mặt đất chắc chắn sẽ trở nên lầy lội khó đi. Có lẽ hôm nay có khách quý đến nên trước cổng được trải một tấm thảm đỏ. Một người đàn ông trung niên mặc vest đen đang đứng chờ ở đó, vừa nhìn thấy họ đã lập tức nở nụ cười niềm nở.
“Bà Tô, cô Tô, bên trong đã chuẩn bị xong rồi.”
Đó là viện trưởng cô nhi viện.
Phía sau ông ta còn có hai đứa trẻ mặc đồng phục màu xanh của cô nhi viện, mỗi đứa giữ một đầu biểu ngữ màu đỏ, bên trên viết mấy chữ lớn: “Nhiệt liệt chào mừng”.
“Mẹ?”
Tô Lê vô thức siết chặt bàn tay. Cô ngẩng đầu nhìn người đang ôm mình, khi nhìn rõ gương mặt trẻ trung quen thuộc ấy, vành mắt lập tức đỏ lên, nước mắt chực trào ra.
“Lê Lê khó chịu ở đâu sao? Còn sốt không?”
Khương Nguyệt Yên nhíu mày, trong mắt tràn đầy lo lắng và đau lòng. Bà vội đưa tay sờ trán con gái, nhận thấy nhiệt độ đã trở lại bình thường mới hơi yên tâm.
Trước khi đến đây, Tô Lê vẫn còn khỏe mạnh. Không hiểu sao giữa đường cô lại đột nhiên sốt cao, miệng liên tục nói những lời mê sảng mà Khương Nguyệt Yên không thể hiểu nổi. Bà gọi thế nào con gái cũng không tỉnh. Bây giờ khó khăn lắm mới mở mắt, vừa nhìn thấy bà đã muốn khóc, khiến trái tim người làm mẹ như bị bóp nghẹt.
“Bà Tô, bọn trẻ vẫn đang chờ bên trong. Chuyện hôm nay…”
Viện trưởng dè dặt lên tiếng.
Khương Nguyệt Yên nhìn hai đứa trẻ bên cạnh ông đang cố sức giơ biểu ngữ, ánh mắt chúng đầy mong đợi. Bà khẽ thở dài: “Vậy vào trong xem trước đã.”
Khương Nguyệt Yên cứ thế ôm Tô Lê đi vào cô nhi viện.
Tô Lê cúi xuống nhìn đôi bàn tay nhỏ bé vẫn còn mũm mĩm của mình, sau đó lại nhìn cảnh vật quen thuộc trước mắt. Những ký ức xa xôi dần hiện lên trong đầu.
Cô hiểu rồi.
Cô đã trọng sinh.
Trở về năm mình chín tuổi.
Từ nhỏ Tô Lê đã mắc bệnh tim, cơ thể yếu hơn người bình thường rất nhiều. Phần lớn tuổi thơ của cô đều trôi qua giữa bệnh viện, những cuộc điều trị và đủ loại thuốc. Vì bệnh tim, cô không thể chạy nhảy hay vận động mạnh như những đứa trẻ khác, chỉ có thể ngoan ngoãn ở trong nhà nhìn chúng ra ngoài chơi đùa.
Bởi vậy, bên cạnh cô gần như không có người bạn đồng trang lứa nào.
Năm Tô Lê chín tuổi, Tô Đình Uyên từng đề nghị với Khương Nguyệt Yên rằng hay là nhận nuôi một đứa trẻ về làm bạn với con gái. Như vậy ít nhất Tô Lê cũng sẽ có người ở bên chơi cùng.
Tô gia vốn thường xuyên làm từ thiện, tài trợ cho học sinh nghèo và nhiều cô nhi viện khác nhau. Vì muốn tìm một đứa trẻ ngang tuổi với Tô Lê nên họ quyết định lựa chọn từ những cô nhi viện mà Tô gia vẫn tài trợ hằng năm.
Quả thật có không ít đứa trẻ phù hợp.
Khương Nguyệt Yên đặc biệt để tâm đến chuyện này. Dù sao người được nhận nuôi sau này cũng sẽ ở bên cạnh con gái mình, vì thế bà đích thân đến từng nơi làm tình nguyện viên, tiếp xúc với những đứa trẻ được lựa chọn trước khi đưa ra quyết định.
Cuối cùng, bà để mắt đến một cô bé tên Tần Âm.
Chỉ vừa nghĩ đến cái tên ấy, trái tim Tô Lê đã đau nhói.
Nhận nuôi Tần Âm chính là khởi đầu cho bi kịch của cô ở kiếp trước.
Tần Âm có thân thế đáng thương. Cha mẹ đều qua đời từ nhỏ, cuộc sống lang bạt không nơi nương tựa. Cô ta lại ngoan ngoãn, hiểu chuyện, miệng lưỡi ngọt ngào, giống hệt nữ chính trong tiểu thuyết được bao phủ bởi một thứ hào quang kỳ lạ.
Dường như bất kỳ ai tiếp xúc với Tần Âm đều sẽ thích cô ta.
Cha cô.
Mẹ cô.
Ngay cả em trai cô.
Cuối cùng tất cả đều đứng về phía Tần Âm.
Người mẹ từng coi Tô Lê là quan trọng nhất bắt đầu nói với cô: “Âm Âm đã rất đáng thương rồi, con đừng làm khó chị ấy nữa. Con nhường chị ấy một chút thì có sao? Con phải rộng lượng hơn. Nếu chị ấy thích thứ gì, con đừng tranh với chị ấy.”
Cha cô nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét, trách cô độc ác, ngang ngược, nói cô chẳng bằng Tần Âm dù chỉ một chút.
Ngay cả người em trai từng nói sẽ bảo vệ cô cả đời cũng có ngày đẩy cô ngã xuống đất rồi che chắn Tần Âm phía sau. Khi ấy bệnh tim của Tô Lê phát tác, sắc mặt trắng bệch, vậy mà nó chỉ lạnh lùng nhìn cô rồi nói: “Đừng giả vờ nữa.”
“Lê Lê? Con sao vậy? Tim khó chịu à?”
Giọng nói lo lắng của Khương Nguyệt Yên kéo Tô Lê trở lại hiện thực.
Nhìn sắc mặt con gái đột nhiên trở nên khó coi, bà lập tức nhíu chặt mày. Bác sĩ đi theo xe thấy vậy cũng nhanh chóng bước tới.
“Con không sao.” Tô Lê lắc đầu, vùi mặt vào lòng mẹ cọ nhẹ, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, chị mà hôm nay chúng ta đến gặp tên gì vậy?”
“Tần Âm. Con bé lớn hơn con ba tuổi, năm nay mười hai. Người nhỏ nhắn, hơi gầy nhưng rất ngoan. Cha mẹ mất sớm, bây giờ chỉ còn lại một mình con bé thôi. Hôm nay chúng ta gặp chị ấy một chút nhé?”
Khương Nguyệt Yên dịu dàng vuốt tóc cô: “Con xem có thích chị ấy không. Nếu thích, chúng ta sẽ đưa chị ấy về nhà làm bạn với Lê Lê, được không? Sau này Lê Lê sẽ có người chơi cùng, còn có thêm một người chị thương con nữa.”
Mặc dù nói như đang hỏi ý kiến con gái, nhưng thật ra hôm nay chỉ là bước cuối cùng trước khi hoàn tất việc nhận nuôi. Khương Nguyệt Yên đã quyết định chọn Tần Âm, ngay cả các thủ tục cần thiết cũng đã chuẩn bị gần xong.
“Được ạ.”
Tô Lê ngoan ngoãn gật đầu, sau đó nhìn sâu vào bên trong cô nhi viện. Ánh mắt cô dần trở nên lạnh lẽo.
Chỉ nói rằng cô không thích Tần Âm là chưa đủ.
Nếu hôm nay Tần Âm không được nhận nuôi, sau này cô ta vẫn sẽ có vô số cơ hội tiếp xúc với Tô gia. Dù sao hiện tại Khương Nguyệt Yên đã có ấn tượng rất tốt với cô ta.
Tần Âm vốn luôn có khả năng khiến người khác dễ dàng yêu thích mình.
Cho nên việc Tô Lê cần làm không phải đơn giản là từ chối.
Cô phải cắt đứt hoàn toàn mọi khả năng.
Cô nhi viện này không lớn, nằm tại một thị trấn khá hẻo lánh. Những bức tường xi măng đã cũ, nhiều chỗ bong tróc loang lổ. Trong sân có hơn mười đứa trẻ, nhỏ nhất khoảng năm sáu tuổi, lớn nhất mười ba, mười bốn tuổi. Hôm nay tất cả đều được thay quần áo mới sạch sẽ. Vừa thấy đoàn người bước vào, những đôi mắt lập tức sáng lên đầy mong chờ.
“Chú Lưu, mang đồ ra chia cho bọn trẻ đi.”
“Vâng.”
Chú Lưu đi phía sau lập tức cho người mang những món đồ Khương Nguyệt Yên chuẩn bị xuống. Đều là đồ trẻ con có thể dùng: cặp sách, dụng cụ học tập, quần áo, giày dép và những túi đồ ăn vặt lớn.
Trẻ con dù sao vẫn là trẻ con. Nhìn thấy quần áo mới, giày mới và cả đồ ăn vặt, đám trẻ lập tức trở nên háo hức, đội hình ban đầu nhanh chóng rối loạn.
“Mọi người xếp hàng đi, từng người một. Bà Tô đã chuẩn bị cho tất cả chúng ta rồi, ai cũng có phần, không cần tranh.”
Một cô bé bước ra giúp duy trì trật tự.
Tuổi cô bé không chênh lệch Tô Lê quá nhiều.
Chính là Tần Âm.
Tần Âm nhìn Tô Lê được Khương Nguyệt Yên chăm sóc bên cạnh, trên người mặc một chiếc váy tinh xảo như công chúa nhỏ. Trong mắt cô ta thoáng qua một tia ngưỡng mộ, ghen tị và cả mong đợi.
Sau đó, Tần Âm âm thầm hỏi thứ tồn tại trong đầu mình.
【Những gì ngươi nói đều là thật sao? Ta thật sự là nữ chính?】
Ngay cả đến bây giờ, Tần Âm vẫn cảm thấy mọi chuyện quá khó tin.
Không ngờ tình tiết trọng sinh chỉ có trong tiểu thuyết lại xảy ra trên chính người cô ta.
Cô ta vẫn nhớ rất rõ kiếp trước.
Sau khi Tô gia bị Hoắc gia khiến cho phá sản, cuộc sống của cô ta trở nên thê thảm đến mức nào. Không tiền, không chỗ dựa, mỗi ngày đều phải vất vả kiếm từng đồng chỉ để lo ba bữa cơm. Cô ta phải thuê một căn phòng trong khu nhà cũ nát, đêm nào cũng thấp thỏm không ngủ được, sợ chủ nhà sẽ đuổi mình ra ngoài vì không có tiền đóng tiền thuê.
Mà người gây ra tất cả những chuyện ấy…
Chính là Tô Lê.
Nếu Tô Lê không đắc tội Hoắc Tạ Sơn, hắn đã không trả thù Tô gia đến mức ấy.
Nghĩ đến Hoắc Tạ Sơn, ánh mắt Tần Âm lập tức xuất hiện một tia mong đợi, hai má cũng hơi ửng đỏ.
Kiếp trước, cô ta từng nhìn thấy Hoắc Tạ Sơn từ rất xa.
【Ký chủ yên tâm. Kiếp trước quả thật xuất hiện một chút sai lệch. Cô vốn là nữ chính vạn người mê được tất cả mọi người yêu thương. Chỉ cần lần này cô đi đúng cốt truyện thì tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề nữa.】
Hệ thống nghiến răng nghiến lợi trả lời.
Ngay cả nó cũng không hiểu tại sao kiếp trước lại xuất hiện sai lệch lớn đến vậy.
Theo cốt truyện ban đầu, đây vốn là một câu chuyện nữ chính được cả gia đình yêu chiều kết hợp với motif “truy thê hỏa táng tràng”.
Tô Lê chỉ là nữ phụ pháo hôi, được thiết lập thành bạch nguyệt quang mất sớm của nam chính Hoắc Tạ Sơn. Còn Tần Âm nhờ thân phận chị gái của Tô Lê mà dần có cơ hội tiếp xúc với hắn.
Tần Âm vừa gặp Hoắc Tạ Sơn đã yêu. Sau khi em gái qua đời, cô ta bắt đầu theo đuổi hắn, thậm chí cam tâm trở thành người thay thế cho Tô Lê.
Hai người yêu hận dây dưa. Cuối cùng, Tần Âm nhận ra mình chỉ là thế thân nên quyết định buông bỏ tất cả và rời đi.
Cũng chính lúc ấy, Hoắc Tạ Sơn mới nhận ra người hắn thật sự yêu là Tần Âm.
Sau đó đương nhiên là một màn truy thê đầy đau khổ. Một người chạy, một người đuổi, trải qua đủ loại giằng co rồi cuối cùng cũng đến được với nhau.
Đáng tiếc…
Vấn đề lại nằm ngay trên người nam chính Hoắc Tạ Sơn.
Ngược lại, hắn cùng nữ phụ Tô Lê diễn một màn cưỡng ép chiếm hữu, yêu hận dây dưa đến tận cùng.
Không còn cách nào khác, hệ thống đành âm thầm can thiệp, đẩy nhanh tốc độ chuyển biến xấu của bệnh tim Tô Lê, khiến cô phát bệnh rồi chết sớm.
Ai ngờ Hoắc Tạ Sơn còn điên hơn nó tưởng.
Hắn trực tiếp dùng mạng mình đổi lấy mạng Tô Lê.
Một nữ phụ vốn phải chết lại sống sót.
Còn nam chính thì chết!
Chỉ vì một nữ phụ không quan trọng!
Quả thực tức chết nó!
Vì thế, phía trên quyết định khởi động lại tất cả, đồng thời phái hệ thống đến đưa cốt truyện trở về đúng quỹ đạo.
Nam chính nhất định phải yêu nữ chính.
Đây là thiết lập.
Cũng là vận mệnh.
Không thể chống lại.
Còn nữ phụ Tô Lê nhất định phải chết sớm. Đây cũng là thiết lập đã được định sẵn. Cô sẽ vĩnh viễn không tìm thấy nguồn tim phù hợp.
Lần này…
Ngay cả trái tim của nam chính cũng không được phép cho cô.
Nghe hệ thống khẳng định như vậy, Tần Âm cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm.
Cô ta ngoan ngoãn đứng tại chỗ giúp chia hết quà cho mọi người, đến cuối cùng còn mở cả phần của mình ra rồi chia cho những đứa trẻ khác.
“Con không giữ lại một chút sao?” Khương Nguyệt Yên thấy vậy liền hỏi.
“Âm Âm không cần đâu ạ. Quần áo với giày của Âm Âm vẫn còn mới, đủ mặc rồi. Còn đồ ăn vặt…” Tần Âm ngập ngừng một chút rồi ngoan ngoãn cười, “Âm Âm cũng không thích ăn lắm. Các em đều nhỏ hơn con, con nên nhường cho các em.”
Nói xong, cô ta nhìn đám trẻ đang tranh nhau đồ ăn vặt, trong mắt thoáng qua vẻ khinh thường.
Nhớ đến cuộc sống giàu sang ở Tô gia kiếp trước, lại nghĩ đến thái độ yêu thương mà Khương Nguyệt Yên từng dành cho mình, Tần Âm càng thêm mong chờ.
Dù sao cô ta cũng sắp được nhận nuôi rồi.
Đến Tô gia, muốn ăn thứ gì mà chẳng có?
Ai thèm tranh giành mấy thứ rẻ tiền này chứ?
Khương Nguyệt Yên lại không nhìn thấy suy nghĩ ấy. Bà chỉ thấy một đứa trẻ lớn hơn con gái mình vài tuổi nhưng đã hiểu chuyện đến mức biết nhường nhịn người khác, trong lòng lập tức càng thêm thương cảm.
Đúng là một đứa trẻ đáng thương.
“Mẹ.” Tô Lê kéo tay Khương Nguyệt Yên, ngoan ngoãn nói: “Con rất thích chị này. Con có thể chơi với chị ấy một lúc không? Con cũng muốn đi xem xung quanh.”
Nghe con gái nói vậy, mắt Khương Nguyệt Yên lập tức sáng lên.
Bà vui vẻ gật đầu, chỉ cho rằng Tô Lê thật sự thích người chị tương lai này. Sau khi cẩn thận đặt con gái xuống đất, bà còn dịu dàng dặn cô đừng chạy quá xa.
Tần Âm cũng vui mừng ra mặt. Cô ta lập tức bước đến, thân thiết gọi hết “em Lê Lê” này đến “em Lê Lê” khác, sau đó nắm tay dẫn cô đi tham quan cô nhi viện và khu vực xung quanh.
Tô Lê mặc cho cô ta dẫn mình đi.
Đến bên một hồ nước nhỏ, Tần Âm vui vẻ chỉ xuống dưới: “Em Lê Lê, trước đây chị từng nuôi một con cá chép trong hồ này, màu vàng óng đẹp lắm. Mỗi lần mẹ đến đây đều rất thích. Em có thích không? Sau này chúng ta cùng về nhà rồi, chị cũng nuôi cho em một con nhé?”
“Được ạ.”
Tô Lê nhìn vẻ mặt đầy mong chờ của cô ta, cong mắt cười.
Thấy cô đồng ý, Tần Âm lập tức thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt tràn đầy vui vẻ, dường như đã tưởng tượng ra cảnh mình bước chân vào Tô gia.
“Chị Âm Âm, em muốn xem cái kia.”
Tô Lê chỉ về phía đài sen cách đó không xa.
Tần Âm đang muốn lấy lòng cô nên vừa nghe vậy đã lập tức đi hái, trước khi đi còn không quên dặn Tô Lê đứng yên tại chỗ chờ mình.
Nhìn bóng lưng Tần Âm đi xa, nụ cười trên mặt Tô Lê lập tức biến mất.
Cô xoay người, men theo một con đường nhỏ vắng vẻ bên cạnh rời đi.
Kiếp trước Tô Lê từng đến nơi này nên vẫn còn khá quen thuộc. Cô cố tình tránh những nơi có người, che giấu tung tích của mình, vừa đi vừa âm thầm tính toán xem mình nên “mất tích” trong bao lâu, đến lúc nào được tìm thấy mới là thích hợp nhất.
Cơ thể chín tuổi của cô rất nhỏ. Chỉ cần tìm một góc kín đáo rồi thu người lại, người khác sẽ rất khó phát hiện.
Tô Lê ngồi xuống, vừa tính thời gian vừa đặt cánh tay lên chạc cây bên cạnh.
Cô cắn môi, hít sâu một hơi rồi dùng sức.
“Rắc!”
Một cơn đau dữ dội lập tức truyền đến.
Cánh tay mềm nhũn buông thõng xuống.
Gãy rồi.
Tô Lê đã cố kiểm soát lực. Nhìn bên ngoài sẽ khá đáng sợ, nhưng thực tế thương tích không đến mức quá nghiêm trọng.
Dù vậy, cơn đau trong khoảnh khắc xương gãy vẫn khiến cả người cô run lên.
Đúng lúc ấy, phía sau bỗng vang lên tiếng động.
“Cô đang làm gì vậy?”
Tô Lê giật mình.
Cô lập tức quay đầu lại.
Khoảnh khắc nhìn thấy người đứng phía sau, cả người cô cứng đờ.
Đó là một cậu bé khoảng bảy, tám tuổi, nhỏ hơn Tô Lê không ít.
Cậu rất gầy, trên người mặc một chiếc áo hoodie của người lớn. Chiếc áo quá rộng so với cơ thể nhỏ bé, trông như đang treo lỏng lẻo trên người. Tay áo dài quá mức nên phải xắn lên mấy vòng.
Sau lưng cậu còn đeo một chiếc sọt.
Bên trong có khoai lang vừa đào từ ruộng lên cùng một ít cỏ dùng để cho lợn ăn.
Chiếc sọt nhìn còn nặng gần bằng cả người cậu.
Trên người đứa trẻ ấy đã có sự trưởng thành sớm hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác.
Ánh mắt Tô Lê chậm rãi dừng trên gương mặt đối phương.
Mặc dù đường nét vẫn còn non nớt, nhưng cô vẫn có thể mơ hồ nhìn ra dáng vẻ khi trưởng thành.
Đôi mắt đen thẳm ấy đang nhìn cô.
Sau đó, ánh mắt cậu rơi xuống cánh tay vừa bị chính cô làm gãy.
Tô Lê ngây người.
Hoắc Tạ Sơn.
Là Hoắc Tạ Sơn khi còn nhỏ.
Nỗi sợ hãi gần như đã trở thành bản năng khiến cô lập tức lùi về phía sau một chút.
Hoắc Tạ Sơn nhìn thấy động tác ấy nhưng không nói gì.
Bản thân cậu dường như cũng không hiểu tại sao mình lại xen vào chuyện của người khác, còn chủ động hỏi cô một câu.
Vì thế cậu quay người định rời đi.
Nhưng ngay sau đó, vạt áo phía sau bỗng bị kéo nhẹ.
Hoắc Tạ Sơn dừng bước.
“Em…”
Giọng Tô Lê có chút run.
“Em hơi lạnh, tay cũng đau lắm.”
Cô ngẩng đầu nhìn cậu.
“Anh có thể giúp em được không?”
Hoắc Tạ Sơn cúi mắt nhìn bàn tay nhỏ đang nắm lấy áo mình.
Cô bé trước mặt có làn da trắng đến mức gần như trong suốt, trên người mang theo vẻ yếu ớt của người thường xuyên đau bệnh. Đôi môi hồng nhạt hơi tái, đôi mắt đen láy tròn xoe như hai quả nho, hàng mi vừa dài vừa dày, mỗi khi chớp mắt lại khẽ rung như một chiếc quạt nhỏ.
Từ đầu đến chân, cô đều không thuộc về ngôi làng nghèo nàn, lạc hậu này.
Hoắc Tạ Sơn chợt nhớ đến một lần mình đi chợ.
Khi ấy, cậu từng nhìn thấy một con búp bê sứ đắt tiền được trưng trong tủ kính của một cửa hàng.
Rất đẹp.
Cũng rất mong manh.
Chỉ cần bất cẩn một chút dường như sẽ vỡ tan.
Cậu chỉ có thể đứng bên ngoài lớp kính nhìn nó.
Nhưng bây giờ…
Con búp bê sứ ấy dường như đã tự bước ra khỏi tủ kính.
Đứng ngay trước mặt cậu.
Hoắc Tạ Sơn nghĩ, mình trước giờ chưa từng thích xen vào chuyện của người khác.
Cậu nhìn vào đôi mắt Tô Lê một lúc lâu.
Cuối cùng vẫn mở miệng.
“Được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)