“Bà Hoắc, xin nén đau buồn.”
Những người đến viếng đều mặc trang phục đen trắng trang trọng, trên tay cầm một bó hoa. Đi ngang qua Tô Lê, ai nấy đều khẽ gật đầu với cô.
Tô Lê không đáp lại.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn quanh.
Linh đường phủ một màu đen trắng lạnh lẽo, khách đến viếng nối tiếp nhau, còn chính giữa là một bức di ảnh.
Nhìn người đàn ông trong ảnh, Tô Lê vẫn cảm thấy mọi thứ có chút không chân thực.
Bức ảnh này được lấy từ ảnh cưới của cô và Hoắc Tạ Sơn. Ngày trước là ảnh cưới. Bây giờ lại trở thành di ảnh của hắn.
Trong ảnh, Hoắc Tạ Sơn vẫn mang dáng vẻ cao quý lạnh lùng như mọi khi. Đôi mắt hắn hẹp dài, sâu thẳm, con ngươi đen đến mức gần như không nhìn thấy đáy.
Rõ ràng khi ấy hắn chỉ đang nhìn vào ống kính, vậy mà lúc này, Tô Lê lại có cảm giác ánh mắt ấy đang xuyên qua bức ảnh, chăm chú nhìn thẳng vào cô.
Thỉnh thoảng, cô vẫn cảm nhận được những ánh mắt từ xung quanh.
Hâm mộ. Ghen tị. Còn có cả những tiếng thì thầm khe khẽ.
“Đúng là số tốt thật.”
“May mắn đến mức này cũng hiếm có.”
“Không hiểu sao chuyện tốt lúc nào cũng rơi trúng cô ấy…”
Nghe những lời ấy, Tô Lê chỉ cụp mắt xuống.
Quả thật, từ nhỏ đến lớn, tất cả mọi người đều nói cô rất may mắn.
Tô Lê sinh ra đã yếu ớt, mắc bệnh tim bẩm sinh. Bác sĩ từng nói, nếu trước năm hai mươi lăm tuổi vẫn không tìm được trái tim thích hợp để cấy ghép, khả năng sống sót của cô sẽ rất thấp.
Nếu sinh ra trong một gia đình bình thường, có lẽ cô đã chẳng thể sống đến ngày hôm nay.
Nhưng cô lại sinh ra trong Tô gia.
Tô gia giàu có, thứ không thiếu nhất chính là tiền.
Từ nhỏ cô đã được chăm sóc vô cùng cẩn thận. Tô gia dùng mọi mối quan hệ để tìm kiếm nguồn tim phù hợp cho cô, dùng tiền bạc và những phương pháp điều trị tốt nhất để duy trì mạng sống của cô.
Cũng vì được nuông chiều từ bé, tính tình Tô Lê chẳng tốt đẹp gì.
Còn Hoắc Tạ Sơn của năm đó thì sao?
Nghèo túng, chật vật, không nơi nương tựa.
Hắn bị ép đánh quyền anh chui dưới lòng đất, mỗi lần bước lên võ đài đều phải dùng mạng mình để đánh cược. Ở nơi ấy, con người chẳng khác gì dã thú, lao vào cắn xé nhau chỉ để đổi lấy tiếng reo hò của khán giả và một chút tiền thưởng.
Chính vào thời điểm đó, Tô Lê nhìn trúng Hoắc Tạ Sơn rồi bỏ tiền đưa hắn về.
Thật ra khi ấy cô chẳng có ấn tượng gì đặc biệt với hắn.
Cô chỉ nhớ Hoắc Tạ Sơn đã ở bên mình rất lâu.
Người bình thường chẳng ai chịu nổi tính khí thất thường của Tô Lê, vậy mà hắn lại chịu được.
Có lẽ bởi vì hắn quá thiếu tiền.
Cho nên dù Tô Lê có khó chiều đến đâu, hắn cũng nhẫn nhịn.
Sau đó, Hoắc gia — một trong những gia tộc quyền thế hàng đầu Thượng Kinh — tìm đến.
Họ đang tìm kiếm tiểu thiếu gia đã thất lạc nhiều năm.
Cuối cùng lại tìm được Hoắc Tạ Sơn.
Chỉ trong một đêm, chàng trai nghèo không nơi nương tựa năm nào đã trở thành thiếu gia Hoắc gia, người thừa kế tương lai của một gia tộc đứng trên đỉnh quyền thế.
Hoắc gia đau lòng vì những gì hắn từng trải qua nên lập tức cho người điều tra quá khứ của hắn.
Không điều tra thì thôi.
Vừa điều tra xong, cả Hoắc gia nổi giận.
Suốt những năm đó, Tô gia gần như coi Hoắc Tạ Sơn là người hầu mà sai khiến, tùy ý làm nhục hắn.
Hắn chịu không ít khổ sở bên cạnh Tô Lê, thậm chí còn từng bị ép truyền máu cho cô vài lần.
Tô gia đã hoàn toàn đắc tội với Hoắc gia.
Không bao lâu sau, Tô gia phá sản.
Cả Hải Thành lập tức đổi chiều.
Những kẻ từng đắc tội hoặc bắt nạt Hoắc Tạ Sơn đều thấp thỏm không yên, sợ một ngày nào đó hắn sẽ tính sổ với mình.
Những người còn lại thì vội vàng phủi sạch quan hệ với Tô gia. Không ai dám giúp họ.
Thậm chí còn có không ít người nhân cơ hội giẫm thêm một chân, chỉ mong nhờ đó lấy lòng Hoắc gia ở Thượng Kinh.
Ai cũng cho rằng Tô gia lần này thật sự hết đường cứu. Thân phận giữa Tô Lê và Hoắc Tạ Sơn hoàn toàn đảo ngược. Cô từ đại tiểu thư Tô gia cao cao tại thượng rơi thẳng xuống đáy vực. Gia đình phá sản, bốn bề đều là kẻ muốn xem trò cười.
Những người ngày trước khom lưng nịnh nọt cô, giờ đây cũng có thể ngang nhiên xuất hiện trước mặt cô để châm chọc, chế giễu.
Tô Lê sống vô cùng chật vật. Còn Hoắc Tạ Sơn lại bước lên đỉnh cao. Hắn là người thừa kế của Hoắc gia, là nhân vật quyền thế khiến vô số người vừa kiêng dè vừa muốn lấy lòng.
Chỉ trong hai năm tiếp quản Hoắc gia, giá trị tài sản của gia tộc đã tăng lên gấp nhiều lần. Người muốn tạo quan hệ với hắn nhiều không đếm xuể. Và cũng chính vào lúc đó, Hoắc Tạ Sơn một lần nữa xuất hiện trước mặt Tô Lê.
Hắn đưa ra một yêu cầu. Gả cho hắn. Bệnh của Tô Lê cần rất nhiều tiền để duy trì điều trị.
Cô không muốn chết. Vì vậy, cô gả cho Hoắc Tạ Sơn. Có lẽ hắn chỉ muốn trả thù và làm nhục cô.
Hai người không tổ chức hôn lễ, không mời khách khứa, thậm chí chẳng có lấy một nghi thức đàng hoàng.
Chỉ có một tờ giấy đăng ký kết hôn. Vậy là trở thành vợ chồng. Sau đó, Tô Lê chuyển vào Hoắc gia.
Đại tiểu thư Tô gia từng kiêu ngạo biết bao, cuối cùng lại trở thành con chim hoàng yến bị Hoắc Tạ Sơn nhốt trong nhà.
Mặc hắn thưởng thức. Mặc hắn làm nhục. Nhưng kỳ lạ là sau khi kết hôn, Hoắc Tạ Sơn lại cực kỳ lạnh nhạt với cô.
Đời sống vợ chồng của hai người ít đến đáng thương.
Ánh mắt hắn nhìn Tô Lê lúc nào cũng âm u, vừa lạnh vừa đáng sợ, giống như hận đến mức muốn nuốt chửng cô.
Tô Lê cũng chẳng cho hắn sắc mặt tốt. Cô sợ Hoắc Tạ Sơn. Nhưng đồng thời cũng oán hắn. Mỗi lần đối mặt với hắn, lời nói của cô đều đầy gai nhọn, chẳng có nổi một câu dễ nghe.
Rõ ràng Hoắc Tạ Sơn bây giờ đã không còn là chàng trai nghèo năm ấy. Với thân phận hiện tại, hắn có vô số cách khiến cô sống không bằng chết. Thế nhưng trước những lời cay nghiệt của cô, hắn vẫn chỉ im lặng.
Chấp nhận.
Nhường nhịn.
Người Hải Thành đều âm thầm suy đoán xem Tô Lê sẽ bị Hoắc Tạ Sơn trả thù đến mức nào.
Cô có thể chịu đựng được mấy năm?
Hay thậm chí chưa kịp đợi hắn trả thù đủ, căn bệnh tim ngày càng nghiêm trọng kia đã lấy mạng cô trước?
Nhưng chẳng ai ngờ được… Người chết trước lại là Hoắc Tạ Sơn. Một vụ tai nạn xe bất ngờ đã cướp đi mạng sống của hắn khi tuổi đời còn rất trẻ.
Trùng hợp hơn nữa là ngay đêm trước khi Hoắc Tạ Sơn gặp tai nạn, Tô Lê vừa được đưa vào phòng phẫu thuật ghép tim.
Cuối cùng cô cũng chờ được một nguồn tim phù hợp.
Sau ca phẫu thuật, khi mở mắt ra lần nữa, Tô Lê không chỉ có được một trái tim hoàn toàn khỏe mạnh và một cuộc đời mới…
Cô còn có được tự do. Cùng khối tài sản khổng lồ Hoắc Tạ Sơn để lại. Bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ cảm thấy cô quá may mắn.
Vậy nên… Cô phải vui mới đúng. Tô Lê cố kéo khóe môi thành một nụ cười.
Đúng vậy. Cô nên vui.
“Bà Hoắc, đây là toàn bộ tài sản đứng tên Tổng giám đốc Hoắc. Phiền bà xem qua…”
Trợ lý của Hoắc Tạ Sơn bước đến bên cạnh cô, trên tay ôm một chồng tài liệu dày.
Đó đều là tài sản Hoắc Tạ Sơn để lại. Bây giờ tất cả sẽ được bàn giao cho cô.
“Ừm, tôi biết rồi.”
Tô Lê gật đầu nhưng không lập tức nhận lấy. Cô đưa mắt nhìn quanh. Không biết từ lúc nào trời đã về chiều.
Khách đến viếng đều đã rời đi.
Linh đường rộng lớn giờ đây chỉ còn lại cô.
Một nửa bức di ảnh đặt chính giữa chìm vào bóng tối.
Đôi mắt Hoắc Tạ Sơn trong ảnh dường như cũng sống lại.
Âm u.
Lạnh lẽo.
Ánh mắt ấy bám chặt lấy cô, khiến Tô Lê có cảm giác dù mình đứng ở đâu cũng không thể tránh khỏi.
Cô thất thần một lúc rồi cụp mắt xuống, nhìn về phía quan tài đặt giữa linh đường.
Hoắc Tạ Sơn nằm bên trong. Yên lặng đến lạ thường. Thi thể đã được lau sạch, trên người cũng thay một bộ quần áo chỉnh tề. Tô Lê chậm rãi đưa tay ra, chạm vào mặt hắn.
Lạnh.
Nhưng rất nhanh, Tô Lê nhận ra có gì đó không đúng.
Hoắc Tạ Sơn…
Gầy quá.
Cô kéo cổ áo hắn xuống một chút.
Thân thể bên dưới lớp quần áo hiện ra trước mắt khiến Tô Lê khựng lại.
Làn da tái nhợt gần như dính sát vào xương.
Hắn gầy đến mức bộ quần áo trên người cũng trở nên rộng thùng thình, trông chẳng khác nào đã bị bỏ đói suốt một thời gian dài.
Cân nặng có lẽ đã gần bằng cô.
Tầm mắt Tô Lê tiếp tục hạ xuống.
“Phu nhân!”
Trợ lý bên cạnh đột nhiên biến sắc, vội vàng bước lên ngăn cô lại.
Nhưng đã muộn.
Tô Lê nhìn thấy rồi.
Trên ngực Hoắc Tạ Sơn có một vết mổ.
Đường khâu vẫn còn vết máu sẫm màu.
Ngay vị trí của trái tim.
Giống như… Có người đã lấy thứ gì đó ra khỏi lồng ngực hắn.
Thình thịch.
Thình thịch.
Thình thịch.
Trái tim trong lồng ngực Tô Lê bỗng đập dữ dội.
Cô cắn chặt môi đến trắng bệch.
Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu ra tất cả.
Hoắc Tạ Sơn… Tên điên này đã đem trái tim của mình cho cô.
“Nói cho tôi biết.”
Tô Lê quay phắt lại nhìn trợ lý.
“Chuyện này là thế nào?”
Sắc mặt trợ lý trắng bệch.
“Tổng giám đốc Hoắc… vụ tai nạn xe của ngài ấy không phải ngoài ý muốn.”
Anh ta ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng mới nói tiếp:
“Là… chính ngài ấy…”
……
“Phu nhân, Tổng giám đốc Hoắc từng dặn tôi rằng sau khi tang lễ kết thúc, phải tạo ra một vụ tai nạn rồi phóng hỏa thiêu rụi nơi này.”
Trợ lý đưa Tô Lê đến trước một căn nhà.
Hệ thống bảo vệ của căn nhà vô cùng nghiêm ngặt, bên ngoài còn có khóa mật mã.
Không có mật khẩu thì không thể vào được.
Tô Lê thử rất nhiều dãy số.
Cuối cùng, cô nhập ngày sinh của mình.
“Tít.”
Khóa mở.
Cánh cửa chậm rãi bật ra.
Bên trong tối đen như mực.
Không một tia sáng.
Thậm chí cả căn phòng còn chẳng có lấy một ô cửa sổ, kín mít như một nhà giam khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.
Tô Lê lần mò tìm công tắc.
“Tách.”
Đèn bật sáng.
Và ngay khoảnh khắc nhìn rõ mọi thứ trước mắt, cô cứng đờ.
Ảnh.
Khắp nơi đều là ảnh.
Cả một bức tường kín đặc những bức ảnh lớn nhỏ, tấm này chồng lên tấm kia.
Người trong ảnh khi thì cười, khi thì tức giận, lúc lại ngẩn người hoặc vô thức làm một biểu cảm nhỏ nào đó.
Từng khoảnh khắc đều được ghi lại.
Nhưng góc chụp của mỗi bức ảnh lại kỳ lạ đến đáng sợ.
Giống như có một người luôn ẩn mình trong bóng tối, âm thầm dõi theo rồi lén chụp lại tất cả.
Một thứ tình cảm u tối, nhớp nháp gần như tràn ra khỏi những bức ảnh.
Tô Lê theo bản năng lùi lại mấy bước.
Các ngón tay cô khẽ co lại.
Bởi vì… Nhân vật chính trong tất cả những bức ảnh phủ kín bức tường ấy đều là cô.
Tô Lê tùy tiện gỡ một tấm xuống.
Mặt sau chi chít những nét chữ méo mó, chen chúc chồng lên nhau.
Lê Lê.
Lê Lê.
Lê Lê…
Cái tên được viết lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Giống như có một kẻ trong những đêm chỉ còn lại một mình đã liên tục lẩm nhẩm cái tên ấy, sau đó vô thức viết nó xuống giấy hết lần này đến lần khác.
Trên sofa, trên giường, thậm chí cả dưới sàn đều chất đầy đồ của cô.
Áo sơ mi.
Kẹp tóc.
Hoa tai.
Những tờ giấy nháp cô từng tiện tay viết vài chữ…
Tất cả những món đồ vụn vặt ấy được gom góp lại một chỗ.
Giống như một con thú điên cuồng thu thập những thứ mang mùi hương của người mình ám ảnh rồi tha về xây tổ.
Nhưng đáng sợ nhất vẫn chưa phải những thứ đó.
Tô Lê quay đầu nhìn sang bức tường đối diện.
Màn hình.
Cả một bức tường kín đặc màn hình giám sát.
Những nơi camera đang ghi lại…
Đều là không gian cô sinh hoạt hằng ngày.
Bên cạnh còn có thiết bị theo dõi nhịp tim của cô suốt hai mươi bốn giờ.
Và còn rất nhiều, rất nhiều thứ khác.
Những chi tiết mà trước đây Tô Lê chưa từng suy nghĩ kỹ.
Đến tận giờ phút này, tất cả mới được xâu chuỗi lại với nhau.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Da đầu cô tê dại.
Hoắc Tạ Sơn vẫn luôn nhìn cô.
Từ đầu đến cuối.
Tất cả những thứ trong căn phòng này giống như phần tối tăm nhất mà chủ nhân của nó giấu kín, không bao giờ cho phép ánh sáng chạm tới.
Nhưng đồng thời…
Nó lại giống như được cố tình giữ nguyên.
Không tiêu hủy.
Không che giấu.
Cứ để tất cả ở đây.
Chờ một ngày cô tự mình phát hiện.
Trong thoáng chốc, Tô Lê gần như có ảo giác rằng Hoắc Tạ Sơn đã chết kia đang đứng ngay trước mặt mình.
Hắn chậm rãi xé bỏ lớp vỏ ngoài chỉnh tề.
Vứt bỏ dáng vẻ công tử quyền quý lạnh lùng, tao nhã mà tất cả mọi người từng nhìn thấy.
Để lộ con người thật bên dưới.
Đôi mắt hắn tối tăm, cố chấp.
Mang theo thứ tình yêu méo mó đến bệnh hoạn, chăm chú nhìn cô.
Như thể đang nói:
Nhìn đi, Lê Lê.
Đây mới là con người thật của tôi.
Xấu xa.
Méo mó.
Bệnh hoạn.
Tôi chính là con chó điên đã trốn trong bóng tối nhìn em từ rất lâu rồi.
Sợ sao?
Ghê tởm sao?
Muốn chạy trốn sao?
Trái tim trong lồng ngực Tô Lê đập dữ dội.
Thình thịch.
Thình thịch.
Từng nhịp đập mạnh mẽ như đang cố nhắc nhở cô về sự tồn tại của nó.
Cũng giống như con chó điên từng âm thầm nhìn trộm cô suốt bao năm đã hóa thành một bóng ma.
Hắn áp sát bên tai cô.
Cười khẽ.
“Đáng tiếc…”
“Muộn rồi, Lê Lê.”
“Nhìn xem.”
“Bây giờ chúng ta đã hòa làm một.”
“Em vĩnh viễn không thể thoát khỏi tôi nữa.”
“Vĩnh viễn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)