Khi Từ Uyển Nhu trở lại tẩm điện, không biết có phải ảo giác của nàng ta hay không, nàng ta luôn cảm thấy trong phòng vẫn còn vương vấn hơi thở ái muội triền miên vừa mới kết thúc.
Ánh mắt nàng ta lập tức lạnh lẽo dừng lại trên chiếc giường của chính mình.
"Lục Tảo, sai người đem toàn bộ chăn đệm của bổn cung vứt hết đi."
Lục Tảo lập tức tiến lên đáp: "Vâng, nương nương."
Bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng, đám cung nữ hầu hạ xung quanh đều sợ giờ phút này sẽ chuốc lấy xui xẻo từ Từ Uyển Nhu.
Kẹt nỗi có một cung nữ lại chẳng có mắt nhìn, lên tiếng nói với Từ Uyển Nhu: "Nương nương, chăn đệm của ngài nô tỳ vừa mới thay toàn bộ rồi ạ."
Đôi mắt Từ Uyển Nhu lập tức nhàn nhạt rơi xuống người nàng ta: "Ngươi tên là gì?"
Cung nữ kia còn tưởng rằng mình làm việc chu đáo khiến Từ Uyển Nhu hài lòng, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng, cúi đầu trả lời: "Hồi bẩm nương nương, nô tỳ tên là Xuân Liễu."
"Xuân Liễu à……" Giọng nói của Từ Uyển Nhu không chút phập phồng, "Người đâu, lôi ả xuống cho bổn cung, đánh chết!"
Xuân Liễu không thể tin nổi ngẩng đầu lên, không hiểu vì sao Từ Uyển Nhu lại muốn đánh chết mình.
Mắt thấy đã có người tới lôi nàng ta đi, nàng ta mới bắt đầu khóc lóc van xin.
"Nương nương tha mạng, nương nương thứ tội a, nô tỳ sai rồi, nương nương tha mạng!"
Mặc cho nàng ta khóc hoa lê đái vũ, Từ Uyển Nhu vẫn thờ ơ lạnh nhạt.
Lúc nàng ta sắp bị lôi xuống, câu cuối cùng nghe được từ Từ Uyển Nhu là: "Lục Tảo, đem cả giường lẫn chăn đệm, mang đi thiêu hết cho bổn cung!"
"Vâng, nương nương."
Lúc này Xuân Liễu mới muộn màng nhận ra, hóa ra chủ tử chỉ là cần một chỗ để trút giận, chứ không phải đang bận tâm xem chăn đệm có bẩn hay không.
Chỉ tiếc, nàng ta không còn cơ hội lần sau nữa.
Sau khi hạ triều, Tạ Vân Sâm ngồi ngay ngắn trong Dưỡng Tâm Điện phê duyệt tấu chương, nhưng mới xem được vài tờ đã nhịn không được mà phân tâm, trong đầu toàn là dáng vẻ uyển chuyển thừa hoan đêm qua của Từ Uyển Nguyệt.
Nghĩ đi nghĩ lại, tà hỏa lại bùng lên.
Hắn lập tức buông tấu chương, bưng chén trà bên cạnh lên uống cạn một hơi.
Tống Đức Nghĩa hơi sững sờ: "Hoàng thượng, lão nô nhớ trên chiếc lục lạc của chiếc lắc chân kia có khắc hoa văn phượng hoàng, Xu Quý nhân e là……"
Tạ Vân Sâm nào có nhớ hoa văn khắc cái gì, hắn chỉ nhớ gót ngọc của Nguyệt Nhi trắng ngần, nếu đeo hồng mã não, nhất định sẽ rất đẹp.
"Không sao, Xu Quý nhân trong lòng tự hiểu rõ, thứ này nàng sẽ không mang ra ngoài đâu."
Tống Đức Nghĩa kinh ngạc trước mức độ sủng ái của Tạ Vân Sâm dành cho Từ Uyển Nguyệt.
Chỉ mới một đêm, liền phong làm Quý nhân, lại còn ban cả phong hào, nhìn khắp hậu cung, chưa từng có ai nhận được phần ân sủng này.
Xem ra, hắn phải cẩn thận đối đãi với vị Xu Quý nhân này rồi.
Tống Đức Nghĩa rời khỏi Dưỡng Tâm Điện, quay đầu liền đi đến tư khố của Tạ Vân Sâm, dụng tâm tuyển chọn một số trang sức, ngọc thạch phù hợp với quy chế của Quý nhân.
Hắn tâm tư linh hoạt, cố ý đặt chiếc lắc chân bằng vàng đính mã não duy nhất vượt quá quy chế kia dưới một bộ trang sức, nếu không nhìn kỹ, căn bản không thể phát hiện ra.
Chuẩn bị xong những món đồ tốt, hắn đích thân dẫn theo mấy cung nữ, bưng ban thưởng hướng về phía Triều Dương Cung.
Giờ phút này tại Triều Dương Cung, Từ Uyển Nhu đang trò chuyện cùng Liễu Phù Dung.
Ngày mai Liễu Phù Dung phải xuất cung rồi, tự nhiên cũng tranh thủ chút thời gian cuối cùng, dặn dò Từ Uyển Nhu thêm vài điều.
"Mẫu thân yên tâm, đêm qua Từ Uyển Nguyệt đã thừa sủng, tin chắc chậm nhất là tối nay, ý chỉ của Hoàng thượng sẽ ban xuống."
Lúc Từ Uyển Nhu nói lời này, giữa mày trước sau vẫn vương một nét buồn bực không sao tan đi được.
Nhìn ra sự không vui của Từ Uyển Nhu, Liễu Phù Dung khẽ thở dài, nắm lấy tay nàng ta an ủi.
"Nương nương yên tâm, Từ Uyển Nguyệt cho dù trở thành phi tử của Hoàng thượng, cũng không thể nào thay thế được vị trí của con trong lòng ngài ấy."
"Nương nương chỉ cần nhẫn nại đến ngày nàng ta sinh hạ hoàng tử là được, lâu nhất cũng bất quá chỉ ba bốn năm công phu mà thôi."
Từ Uyển Nhu nghe vậy lại cười: "Nương, người yên tâm, không cần thời gian lâu như vậy đâu."
Liễu Phù Dung khó hiểu: "Có ý gì?"
Trong mắt Từ Uyển Nhu xẹt qua một tia tàn nhẫn: "Từ Uyển Nguyệt đã uống tọa thai dược, rất nhanh là có thể mang thai, chậm nhất là cuối năm sau, chính là ngày chết của nàng ta!"
Liễu Phù Dung nháy mắt hiểu ra, tọa thai dược mà Từ Uyển Nhu cho Từ Uyển Nguyệt uống có vấn đề.
Bà ta lộ ra vẻ không tán đồng.
"Nương nương quá nóng vội rồi, cho dù tọa thai dược này dược hiệu mãnh liệt, có thể khiến nàng ta mang thai, nhưng cũng không thể khẳng định cái thai đó là nam hài a."
"Nếu mang thai nữ hài thì phải làm sao?"
Từ Uyển Nhu nghe xong lại không cho là đúng: "Mẫu thân yên tâm, tọa thai dược này là cấm dược của tiền triều, nắm chắc mười phần sẽ mang thai hoàng tử, cơ hồ không có ngoại lệ, dược hiệu mãnh liệt không nói, lại còn tương khắc với tất cả các loại dược vật khác."
"Cho dù sau khi mang thai mỗi ngày đều uống thuốc dưỡng thai, thì cũng là đang vắt kiệt sinh khí của cơ thể mẹ để cung cấp cho thai nhi."
"Đợi đến lúc sinh nở, thân thể nàng ta càng không thể tiếp nhận bất kỳ loại thuốc bổ nào, một khi đứa trẻ chào đời, nàng ta sẽ lập tức tắt thở, hơn nữa vô phương cứu chữa."
Đây chính là một con đường sống cũng không chừa lại.
Muốn sống, liền phải dùng thuốc chữa trị, nhưng một khi dùng thuốc, sẽ tương khắc với tọa thai dược trong cơ thể, hoàn toàn đẩy nhanh cái chết.
Ngay cả Liễu Phù Dung cũng không khỏi kinh hãi trước thủ đoạn âm hiểm tàn độc này của Từ Uyển Nhu.
Nhưng điều này cũng không có nghĩa là bà ta sẽ mềm lòng với Từ Uyển Nguyệt.
Sự chán ghét của bà ta đối với Từ Uyển Nguyệt, cũng chẳng kém gì Từ Uyển Nhu.
Đang nói chuyện, Lục Tảo liền bước vào.
"Quý phi nương nương, Thừa tướng phu nhân, Tống tổng quản ngự tiền tới rồi, nói là tới truyền ý chỉ của Hoàng thượng."
Từ Uyển Nhu: "Xem ra là tìm Nguyệt Nhi, Lục Tảo, đi gọi Nhị tiểu thư ra đây đi."
"Vâng."
Rất nhanh Từ Uyển Nguyệt liền thướt tha lả lướt bước ra chính điện.
Khi nhìn thấy dung nhan thật sự của Từ Uyển Nguyệt, Tống Đức Nghĩa rốt cuộc cũng hiểu vì sao nàng lại được Hoàng thượng sủng ái đến vậy.
Diện mạo bực này, là nam nhân thì đều không thể chống đỡ nổi đi.
Ông ta tươi cười rạng rỡ, khom người hành lễ với Từ Uyển Nhu và Từ Uyển Nguyệt: "Tham kiến Quý phi nương nương, Xu Quý nhân."
Từ Uyển Nhu nghe thấy ba chữ "Xu Quý nhân", nụ cười trên mặt có một khoảnh khắc đông cứng, nhưng rồi lại tiếp tục duy trì vẻ hiền thục của Quý phi, thái độ thân hòa nhìn về phía Tống Đức Nghĩa.
"Tống công công, Xu Quý nhân này là?"
Tống Đức Nghĩa nhìn về phía Từ Uyển Nguyệt: "Hoàng thượng có chỉ, phong Từ Nhị tiểu thư làm Quý nhân, ban phong hào là Xu, dời đến ở Hoa Thanh Cung."
Từ Uyển Nguyệt cũng kinh ngạc, sự kinh ngạc này của nàng không phải là giả vờ.
Kiếp trước nếu không phải Từ Uyển Nhu năm lần bảy lượt góp lời, Tạ Vân Sâm căn bản sẽ không phong nàng, cho dù có phong, ban đầu cũng chỉ định dùng một cái danh Tài tử để đuổi khéo nàng.
Sau lại nghĩ nàng dù sao cũng là Nhị tiểu thư của phủ Thừa tướng, là muội muội của Quý phi, vị phân quá thấp Quý phi trên mặt không có ánh sáng, cuối cùng mới phong cho nàng một cái Mỹ nhân.
Kiếp này thế nhưng lại hào phóng như vậy, trực tiếp phong nàng làm Quý nhân, còn ban cả phong hào!
Từ Uyển Nguyệt chỉ kinh ngạc trong chốc lát, khuôn mặt vũ mị liền mang theo ý cười: "Uyển Nguyệt đa tạ thánh ân của Hoàng thượng, cũng làm phiền Tống công công phải chạy một chuyến này."
Nụ cười của Từ Uyển Nhu không chạm tới đáy mắt, dò hỏi: "Tống công công, không biết phong hào này, là chữ nào?"
"Hoàng thượng nói, Xu Quý nhân tĩnh xu linh tú, ban phong hào là Xu."
Xu, ý chỉ dung mạo tốt đẹp.
Ý tứ lại rõ ràng không gì bằng, Hoàng thượng vừa ý, chẳng qua cũng chỉ là gương mặt kia của Từ Uyển Nguyệt mà thôi.
Nhưng tâm trạng của Từ Uyển Nhu cũng không hề tốt lên, Hoàng thượng vốn không phải là vị quân chủ bị sắc đẹp làm cho mê muội, hành động quang minh chính đại dùng phong hào để khen ngợi dung mạo nữ tử như vậy, không giống với những gì ngài ấy có thể làm.
Giọng nói của Tống Đức Nghĩa lại vang lên: "Xu Quý nhân, Hoàng thượng ban cho ngài tạm cư ở trắc điện Hoa Thanh Cung, ngài có thể thu dọn một chút rồi dọn qua đó, để tránh qua lại lăn lộn phiền toái, ban thưởng của Hoàng thượng nô tài đều đã sai người đưa đến Hoa Thanh Cung rồi."
"Đa tạ Tống công công."
Lúc này Từ Uyển Nhu mới chú ý tới ba chữ Hoa Thanh Cung.
Nụ cười trên mặt lơ đãng nhạt đi vài phần, lúc này là có cố trang điểm cũng không che giấu nổi.
Hoa Thanh Cung, là nơi ở nổi tiếng dành cho sủng phi, đến nay vẫn để trống không người ở.
Hơn nữa khoảng cách lại gần Dưỡng Tâm Điện của Hoàng thượng nhất!
Nàng ta từng trong tối ngoài sáng đề cập vài lần với Hoàng thượng rằng mình thích Hoa Thanh Cung, nhưng Hoàng thượng đều coi như không nghe thấy.
Hiện giờ Hoàng thượng lại dễ dàng ban cho Từ Uyển Nguyệt!
Đúng là đồ tiện nhân!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)