"Khởi bẩm Hoàng thượng, mẫu thân của Quý phi nương nương là Gia Thành Quận chúa cùng với muội muội đều đã tiến cung, hiện giờ đang ở Triều Dương Cung."
Đại thái giám tổng quản Tống Đức Nghĩa bóp giọng âm nhu bẩm báo.
Tạ Vân Sâm nghe vậy, bàn tay đang cầm tấu chương hơi siết chặt, tuy rằng hắn rất mong chờ dáng vẻ của Từ Uyển Nguyệt khi nhìn thấy hắn, nhưng hiện tại vẫn chưa phải lúc.
Hắn gật đầu: "Đi báo cho Quý phi, khoảng thời gian này nàng cứ hảo hảo ôn chuyện cùng người nhà, trẫm sẽ không qua Triều Dương Cung."
"Vâng." Tống công công xoay người rời đi, lập tức hướng về phía Triều Dương Cung.
Tạ Vân Sâm nói không đến Triều Dương Cung, quả thực đã gần mười ngày không bước chân vào hậu cung.
Điều này làm Từ Uyển Nhu vô cùng lo lắng.
"Nương, lại mấy ngày nữa là đến lúc hai người phải xuất cung rồi, nếu Hoàng thượng lại không tới thì phải làm sao?"
Từ Uyển Nhu tỏ vẻ có chút nôn nóng.
Nếu không thể đưa Từ Uyển Nguyệt lên long sàng của Hoàng thượng, thì cơ hội lần này coi như uổng phí, Từ Uyển Nguyệt muốn tiến cung lần nữa sẽ rất khó khăn.
Liễu Phù Dung có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, bà ta nắm chặt tay Từ Uyển Nhu, thấp giọng nói: "Nương nương không cần nóng vội, nương có cách."
"Nương, người có cách gì?"
Liễu Phù Dung nhìn quanh quất, thấy không có ai, mới từ trong tay áo móc ra một gói thuốc bột, đặt vào lòng bàn tay Từ Uyển Nhu.
Từ Uyển Nhu lộ vẻ khó hiểu: "Nương, đây là cái gì?"
"Đây là thứ nương đã tốn số tiền lớn tìm được trong dân gian, tên là mê tình tán, chỉ cần hít phải một ngụm, liền có thể thành tựu chuyện tốt."
Từ Uyển Nhu nháy mắt cảm thấy gói thuốc trong tay như củ khoai lang phỏng tay.
"Nương, người muốn hạ dược Hoàng thượng? Nương, không được đâu, đây chính là tội lớn tru di cửu tộc, một khi bị phát hiện chúng ta liền xong đời." Đôi mắt đẹp của nàng ta hiện lên vẻ sợ hãi.
"Nếu muốn thành sự, chung quy phải đánh cược một phen, con yên tâm, loại thuốc này sẽ không làm tổn hại long thể, hơn nữa xong việc không để lại dấu vết, cho dù Hoàng thượng có nghi ngờ, cũng không thể nào tra ra được."
Thấy Từ Uyển Nhu vẫn còn do dự, Liễu Phù Dung tiếp tục nói: "Tiểu tiện nhân Từ Uyển Nguyệt kia vốn dĩ không muốn tiến cung, hiện giờ càng là mỗi ngày trốn trong điện không ra ngoài, nếu không dùng thuốc, e là Hoàng thượng có tới nàng ta cũng không giữ lại được."
"Nhu nhi, vì để con có thể có một đứa con, chúng ta bắt buộc phải làm."
Giữa mày Từ Uyển Nhu nhuốm một tia nghi hoặc: "Nương, người nói Từ Uyển Nguyệt không muốn tiến cung? Vì sao?"
Liễu Phù Dung có ý định giao nhược điểm của Từ Uyển Nguyệt cho Từ Uyển Nhu, liền ghé sát tai, kể lại chuyện Từ Uyển Nguyệt có tư tình với người khác ở biệt trang cho nàng ta nghe.
Từ Uyển Nhu nghe xong liền khịt mũi coi thường.
"Dù có vô dụng thì cũng là tiểu thư tướng phủ, thế nhưng lại tự cam hạ tiện như vậy, đi thích một tên dã nam nhân."
Vì một tên dã nam nhân, mà ngay cả vinh hoa phú quý ngập trời như tiến cung làm phi cũng không cần.
Đầu óc nàng ta có bệnh phải không!
"Hiện giờ ta dùng tên Tạ Vân này ép Từ Uyển Nguyệt tạm thời phải nghe lời, nhưng rốt cuộc không phải kế lâu dài, chỉ có để nàng ta sớm ngày trở thành nữ nhân của Hoàng thượng, sớm ngày mang thai long chủng, mẹ con ta mới có thể an tâm."
Từ Uyển Nhu nghe xong trầm tư một lát, bất giác nắm chặt gói thuốc trong tay.
Hồi lâu sau, nàng ta mới lên tiếng: "Nương, vậy hai ngày tới con sẽ tìm cơ hội, mời Hoàng thượng qua đây."
Liễu Phù Dung thở phào nhẹ nhõm, cười vỗ vỗ tay nàng ta: "Nương nương có thể nghĩ thông suốt là tốt rồi."
"Bất quá trước lúc đó, còn phải gọi tiểu tiện nhân Từ Uyển Nguyệt kia tới, hảo hảo huấn luyện dạy bảo mới được."
"Vâng, mẫu thân, con hiểu rồi."
Buổi tối, Từ Uyển Nhu liền gọi Từ Uyển Nguyệt tới cùng dùng bữa tối.
Nói là dùng bữa tối, nhưng Từ Uyển Nguyệt toàn bộ quá trình đều phải đứng một bên, gắp thức ăn cho Từ Uyển Nhu, giống như một tỳ nữ hầu hạ nàng ta.
Chờ Từ Uyển Nhu và Liễu Phù Dung ăn xong, Lục Tảo liền lập tức sai người dọn dẹp bàn thức ăn gần như chưa đụng đũa xuống.
"Nguyệt Nhi muội muội, vì sao muội phải tiến cung, chắc hẳn mẫu thân đã nói với muội rất nhiều lần rồi chứ?"
Từ Uyển Nguyệt giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, thành thật gật đầu: "Vâng, Đích tỷ, mẫu thân đều đã nói với muội rồi."
Từ Uyển Nhu mỉm cười duyên dáng: "Vậy là tốt rồi, vậy hai ngày nay muội nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng, chờ hầu hạ Hoàng thượng, biết không?"
Từ Uyển Nguyệt khẽ cắn môi, trong mắt xẹt qua một tia đau lòng giãy giụa, rồi sau đó dường như đã hạ quyết tâm nào đó.
"Đích tỷ, muội biết rồi."
Lúc này Từ Uyển Nhu mới hài lòng mỉm cười.
Tối ngày thứ hai, Từ Uyển Nhu sai Lục Tảo đến Dưỡng Tâm Điện mời Hoàng thượng dùng bữa tối.
Tạ Vân Sâm biết được, ánh mắt khẽ động.
Giọng nói của hắn bất giác trầm xuống, tựa như đang đè nén điều gì, đáp lại một câu: "Nói với Quý phi của các ngươi, trẫm đã biết, tối nay trẫm…… sẽ đến."
Khi Từ Uyển Nhu biết được tối nay Tạ Vân Sâm sẽ tới, trong lòng vừa vui mừng lại vừa chua xót.
Mặc dù không tình nguyện, nàng ta vẫn gọi Từ Uyển Nguyệt tới.
Lúc Từ Uyển Nguyệt đến, trên bàn đã bày sẵn trái cây, điểm tâm tinh xảo cùng với trà nước.
Từ Uyển Nhu cười cực kỳ ôn nhu, ngồi ở đó nhìn nàng với ánh mắt rất đỗi nhu hòa, giống như thần tiên phi tử.
"Muội muội tới rồi, mau ngồi đi."
Từ Uyển Nguyệt hướng về phía Từ Uyển Nhu lượn lờ thi lễ, lúc này mới ngồi xuống.
"Muội muội tới nhiều ngày như vậy, tỷ tỷ vẫn chưa được hảo hảo trò chuyện cùng muội, cũng không biết muội thích ăn cái gì, liền sai người làm một ít điểm tâm ngon, muội nếm thử xem hương vị thế nào, nếu thích, hôm sau tỷ tỷ lại sai người làm."
Tới nhiều ngày như vậy, Từ Uyển Nguyệt trước nay đều phải đứng hầu hạ Từ Uyển Nhu dùng bữa.
Đây vẫn là lần đầu tiên, Từ Uyển Nhu cho nàng ngồi xuống ăn đồ ăn.
Liên tưởng đến kiếp trước Từ Uyển Nhu hạ dược mình, Từ Uyển Nguyệt lơ đãng nhìn về phía chén trà trong tầm tay, trong lòng đã hiểu rõ.
Nàng cụp mi rũ mắt, nở nụ cười: "Đa tạ Đích tỷ."
Từ Uyển Nguyệt vươn tay, cầm một khối bánh hoa sen nếm thử một miếng, rồi sau đó hai mắt sáng ngời: "Đích tỷ, điểm tâm này hương vị thật sự rất ngon, trước kia muội chưa từng được ăn."
Từ Uyển Nhu che miệng cười duyên: "Nếu thích, ngày mai Đích tỷ lại sai người làm cho muội ăn."
"Thật vậy chăng? Đích tỷ thật tốt!"
Nàng nhìn Từ Uyển Nhu, trong mắt lộ ra sự kính trọng và ỷ lại chân thành, khiến nụ cười của Từ Uyển Nhu bất giác phóng đại, thầm mắng một tiếng ngu xuẩn.
Tiểu tiện nhân lớn lên ở thôn trang, chưa từng được sống những ngày tháng tốt đẹp, chỉ vài câu nói ngọt ngào, mấy miếng điểm tâm, đã có thể đổi lấy sự tin tưởng tuyệt đối của nàng ta, đúng là đồ ngu xuẩn.
Kiếp trước nàng và Tạ Vân Sâm đều trúng dược, xong việc Tạ Vân Sâm lại hiểu lầm nàng cố ý bò lên giường, vọng tưởng trèo cao biến thành phượng hoàng.
Lần này, nàng không tin Tạ Vân Sâm còn cho rằng là nàng hạ dược hắn.
Thấy Từ Uyển Nguyệt uống cạn chén trà, trong mắt Từ Uyển Nhu rốt cuộc cũng lộ ra ý cười đắc ý.
Không bao lâu sau, Từ Uyển Nguyệt liền ngất xỉu ngay dưới mí mắt Từ Uyển Nhu.
"Lục Tảo, đưa nàng ta đi chải chuốt trang điểm một chút, rồi đưa lên giường của bổn cung."
"Vâng!"
Lục Tảo cùng một cung nữ khác tiến lên, đỡ Từ Uyển Nguyệt đã bất tỉnh nhân sự đi xuống.
Sau khi thu thập ổn thỏa cho Từ Uyển Nguyệt, liền đặt nàng nằm trên giường của Từ Uyển Nhu.
Lục Tảo thấy mọi thứ đã xong xuôi, mới bước tới trước lư hương, đổ mê tình tán vào, rồi lập tức bịt kín miệng mũi lui ra khỏi tẩm điện.
Mê tình tán hòa quyện cùng làn hương thanh nhã, dần dần lan tỏa khắp căn phòng.
Từ Uyển Nhu ngồi ở chính điện, mãi cho đến khi Lục Tảo bước ra khom người bẩm báo: "Nương nương, mọi thứ đã chuẩn bị thỏa đáng."
Từ Uyển Nhu lấy lại tinh thần, thu lại sự ướt át nơi đáy mắt, lạnh nhạt mở miệng: "Tốt, lát nữa Hoàng thượng tới, cứ dẫn ngài ấy vào tẩm điện là được."
Nàng ta đứng lên, quay đầu nhìn vào nội điện một cái, trong mắt xẹt qua một tia sát ý, rồi lập tức đè nén xuống, lúc này mới cất bước đi về phía trắc điện nghỉ ngơi.
Trong lòng nàng ta, đã phán án tử hình cho Từ Uyển Nguyệt, chỉ đợi ngày sau Từ Uyển Nguyệt mang thai sinh con, nàng ta sẽ diễn một màn bỏ mẹ lấy con!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
