Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhìn gương mặt hiền hậu ấy, Lâm An Nhiên sực nhớ đến chuyện chiếc vòng, bèn nói: “Ông ơi, ông thấy đỡ hơn chưa ạ? Chiếc vòng ông tặng, cháu thật sự không thể nhận, giờ cháu trả lại cho ông. Cảm ơn ông vì tấm lòng.”
Cô không hề biết chiếc vòng ngọc ấy đã đổi màu.
Nói rồi cô đưa tay vào túi tìm chiếc vòng nhưng lục mãi không thấy. Lâm An Nhiên bắt đầu thấy hoang mang.
Đúng lúc đó, giọng nói hiền hòa của ông lão vang lên: “Chiếc vòng chẳng phải đang ở trên tay cháu sao?”
Lâm An Nhiên cúi xuống nhìn, quả thật chiếc vòng đang nằm trên cổ tay trái cô, hơn nữa đã chuyển thành màu đỏ lẫn xanh lục.
Cô nhớ rất rõ lúc đầu nó chỉ toàn màu xanh, sao giờ lại đổi màu? Cô thấy vô cùng kỳ lạ.
Rõ ràng khi còn trong phòng trực nó vẫn ở trong túi. Sao giờ lại nằm trên tay cô? Chẳng lẽ cô nhớ nhầm, là tự mình đeo vào?
Cô đỏ mặt, ngượng ngùng nhìn ông lão: “Ông ơi, xin lỗi ạ. Để cháu tháo ra ngay.”
Nhìn chiếc vòng ngọc đỏ xanh hòa trộn, rõ ràng to hơn cổ tay cô một vòng, vậy mà cô loay hoay mãi vẫn không tháo ra được. Cô cười gượng:
“Để lát nữa cháu tháo ra xong sẽ mang trả ông.” Vừa nói vừa tiếp tục gỡ vòng.
Ông lão nhìn cô toát mồ hôi vì lúng túng, nhẹ giọng nói: “Chiếc vòng đã tìm được chủ nhân rồi. Cháu không tháo ra được đâu. Dù có cưỡng ép tháo nó cũng sẽ quay lại với cháu thôi.”
Lâm An Nhiên nghe vậy thì càng thấy chuyện này thật hoang đường. Cô là người theo chủ nghĩa vô thần, hoàn toàn không tin mấy chuyện thần thần quỷ quái.
Cô cười: “Vậy lát nữa cháu thử dùng xà phòng tháo ra, rồi trả ông sau ạ.”
Thấy cô cứng đầu, ông lão không nói thêm gì mà chỉ cười hiền hòa.
Trước khi cô rời khỏi phòng, ông lại nói thêm: “Cháu không tháo được đâu.”
Lâm An Nhiên có cảm giác như mình vừa làm điều gì khuất tất, vội vã rời khỏi phòng bệnh. Trong lòng không khỏi thắc mắc lời ông nói thật kỳ lạ. Lạ hơn nữa là chưa từng thấy thân nhân ông đến thăm.
Cô không để tâm chuyện chiếc vòng nữa, lại tiếp tục lao vào công việc bận rộn thường ngày.
Lâm An Nhiên mệt đến rã rời. Cô nấu tạm một bát mì ăn liền, rửa mặt qua loa rồi tắt đèn, lên giường ngủ.
Ngủ được một lúc, chẳng hiểu sao cô lại mơ thấy một nơi rất lạ, vẫn là tứ hợp viện ấy, xung quanh là một vùng đồng hoang mênh mông, đất đai màu mỡ, nước sông trong vắt.
Điều kỳ lạ là cỏ trên đất mọc cao đến tận mắt cá chân, khiến cô tò mò không thôi. Nếu có thể sống ở đây thì tốt biết mấy...
Nơi đó còn có con suối nhỏ trong veo và những ngọn đồi nhấp nhô.
Cô choàng tỉnh lúc một giờ sáng. Căn hộ cô ở nằm ngay trung tâm thành phố, nên dù là nửa đêm, đường phố bên ngoài vẫn đông đúc nhộn nhịp như ban ngày.
Cô xuống giường bật đèn, kéo rèm cửa nhìn cảnh tượng xe cộ tấp nập, ánh đèn xe nối dài bất tận bên ngoài mà lòng bỗng dâng lên cảm giác trống trải, không nói thành lời.
Lâm An Nhiên là trẻ mồ côi, không cha mẹ, không anh chị em. chỉ có một mình thôi. Nhưng cũng chính nhờ nghị lực và sự bền bỉ, cô đã tự mình thi đỗ vào Học viện Y khoa Hoa Trung danh tiếng nhất cả nước.
Để có tiền đóng học phí, cô vừa học vừa làm thêm, cần cù, chịu khó và không ngừng nỗ lực. Cô trở thành người duy nhất trong khoa lấy được bằng thạc sĩ y học, rồi được phân về Bệnh viện Hoa Trung, trở thành bác sĩ nổi bật nhất khoa cấp cứu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






