Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đau quá đi mất! Chết mất thôi...”
Lâm An Nhiên mệt rũ như quả bóng xì hơi nằm bẹp trên giường trực, hai tay xoa bóp bắp chân.
Cô là bác sĩ, sau một ngày dài bận rộn vừa định tan ca thì xe cấp cứu lại đưa đến một ông lão trong tình trạng nguy kịch.
Sau hai tiếng giành giật sự sống, cuối cùng bệnh nhân cũng qua cơn nguy hiểm. Không ngờ ông lão đó lại khăng khăng muốn tặng cô một chiếc vòng tay ngọc để trả ơn.
Ông nói đó là bảo vật gia truyền, chỉ truyền cho con gái chứ không truyền cho con trai. Ai ngờ đời ông chỉ sinh toàn con trai, hy vọng con cháu sau này sinh được một đứa cháu gái để trao lại, nhưng không có ai sinh được. Cho đến khi Lâm An Nhiên cứu sống ông, ông mới nảy sinh ý định tặng vòng tay cho cô.
Ông thở dài, vẻ mặt buồn rầu: “Chiếc vòng này có duyên với cháu, tặng cho cháu vậy.”
Lâm An Nhiên nghe nói đó là bảo vật gia truyền thì vội vàng từ chối. Món quà quý như vậy, cô tuyệt đối không dám nhận, cũng chẳng để tâm mấy.
Lúc này bỗng có một y tá chạy vào gọi: “Có ca cấp cứu mới!”
Cô lập tức rời khỏi phòng trực. Sau khi bệnh nhân ổn định, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì quá mệt mỏi, cô ăn vội chút cơm rồi nằm nghỉ tạm trên giường trực, xem đồng hồ thì đã tám giờ tối.
Vừa nằm xuống, cô chợt thấy trong túi có vật gì đó cứng cứng. Móc ra xem, không ngờ lại là chiếc vòng ngọc ban nãy.
Lâm An Nhiên làm bác sĩ, cứu người là bổn phận, nguyên tắc của cô là tuyệt đối không nhận tài sản của bệnh nhân. Vật này không phải của mình, cô quyết định lát nữa sẽ trả lại ông lão.
Cô cảm thấy khát nước, nhìn thấy quả táo mua hôm kia còn đặt trên bàn, dù vỏ đã hơi nhăn vẫn tiện tay cầm dao gọt vỏ.
Lâm An Nhiên không hề hay biết chiếc vòng trong túi đã hòa làm một với máu mình.
Thấy máu chảy nhiều nên cô lập tức ép vết thương cầm máu. Năm phút sau máu mới ngừng chảy, cô sát trùng ba lần bằng cồn rồi băng bó cẩn thận. Do mệt mỏi nên cô nằm xuống và thiếp đi lúc nào không hay.
Nào ngờ vừa nhắm mắt lại thì cô đã xuất hiện ở một nơi xa lạ.
Trước mặt là một ngôi nhà tứ hợp viện, xung quanh là khoảng đất rộng màu mỡ, những dãy núi kéo dài uốn lượn, dưới chân núi có con sông nhỏ trong veo.
Tuy rằng hơi hoang vu nhưng nơi này quả thật là một chốn tuyệt vời.
Nếu có thể tránh xa chốn phồn hoa đô thị, tránh xa những đấu đá bon chen mà sống ở đây, chẳng phải quá tốt sao?
Nếu có thể tự tay trồng vài thứ mình thích, chẳng phải càng tuyệt vời hơn?
Miệng Lâm An Nhiên thì thầm: “Thích quá đi mất! Thích thật sự!”
“Ơ, mộng xuân à? Mê mẩn ôm ấp với ai vậy?”
Lâm An Nhiên lập tức tỉnh dậy, nhìn thấy Vương Điềm đang đứng trước mặt, cô không hề ngại ngùng mà bật dậy đối mặt.
Cô cười nhạt: “Tâm địa bẩn thỉu thì nhìn gì cũng thấy dơ dáy. Không giống ai đó, ăn trong bát nhìn trong nồi.”
Vương Điềm định mỉa mai cô vài câu, nào ngờ lại bị đè ngược thế trận.
Nhìn vẻ mặt tức tối của cô ta, Lâm An Nhiên bật cười: “Tự lo lấy thân đi!” Nói xong liền đóng cửa phòng trực, để lại Vương Điềm đứng bên ngoài dậm chân tức tối.
Khóe môi Lâm An Nhiên cong lên, cô quay người bước vào phòng cấp cứu đến thăm ông lão.
Ông lão đang nằm yên bình trên giường, mắt nhắm lại. Nghe thấy có người tới gần thì ông mở mắt, mỉm cười nói: “Bác sĩ Lâm, cháu tới rồi à.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






