Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

80, Nữ Bác Sĩ Tái Hôn Quân Nhân, Chồng Trước Cầu Xin Tha Thứ Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Nhưng đúng như người ta nói: “Người sợ nổi tiếng, heo sợ béo.”

Cô chẳng đụng chạm đến ai, vậy mà vẫn bị người ta ghen ghét, trong đó có cả Vương Điềm. Dù vậy, cô cũng chẳng thèm để tâm.

Tựa người bên bậu cửa, cô đón lấy làn gió đêm lùa qua nhẹ nhàng mơn man mái tóc.

Lần đầu tiên trong đời, cô cảm nhận rõ ràng sự cô đơn đến tột cùng.

Bất chợt, trước mắt cô có luồng sáng chói mắt lóe lên...

Nhìn mảnh đất rộng lớn trước mắt, cô vui mừng không sao tả xiết rồi lại bước ra khỏi không gian.

Quay lại căn hộ của mình, cô bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo.

Nhưng rồi lại nghĩ không được, nhất định phải trả lại chiếc vòng cho ông lão. Cô bước vào nhà tắm, dùng xà phòng liên tục xoa rửa cổ tay.

Cô cố gắng tháo vòng đến mức làm cổ tay đỏ ửng và đau rát nhưng vẫn không tháo được. Nhớ lại lời ông lão nói, cô thở dài. Mai còn phải đi làm nên cô đành nằm xuống ngủ một giấc.

Sáng hôm sau, cô ăn sáng ngoài phố rồi đến bệnh viện thật sớm. Cô đến phòng bệnh thăm ông lão hôm qua cấp cứu nhưng lại thấy phòng trống không bèn đến quầy y tá hỏi thăm.

Một y tá trực đêm trả lời: “Ông cụ giường số 15 đã chuyển viện rồi. Con trai ông ấy đến nói muốn đưa bố ra nước ngoài điều trị. Chắc giờ đã lên máy bay rồi.”

Lâm An Nhiên sững người, khó tin hỏi lại: “Chị giúp em tra số điện thoại ghi trên hồ sơ bệnh án đầu tiên của ông ấy được không? Em có việc cần liên hệ.”

Y tá lật tìm hồ sơ điện tử trên máy tính: “Đây rồi, số ở đây, em gọi đi.”

Lâm An Nhiên nhìn dãy số, rút điện thoại gọi. Đầu dây bên kia chỉ vang lên từng tiếng “tút tút” kéo dài.

Y tá thấy cô sốt ruột, an ủi: “Ông cụ nói, em đã cứu mạng ông là có duyên với nhau rồi. Đừng để trong lòng.”

Lâm An Nhiên nghe thế, bất giác nhớ lại những lời ông từng nói rồi nhìn xuống chiếc vòng ngọc trên tay, chỉ biết lặng lẽ thở dài, sau đó lại vùi đầu vào công việc.

Cô bận rộn đến tận trưa mới tan ca, buổi chiều được nghỉ.

Vừa về tới nhà, nằm xuống chưa bao lâu thì cô lại bước vào không gian kia.

Mọi thứ trong không gian hoàn toàn giống hệt giấc mơ.

Cô đi dạo quanh, phát hiện trong sân có một cây ăn quả, trên cành mọc đầy những quả giống em bé. Cô không dám ăn thử vì sợ có độc.

Tiến vào trong nhà, cô ngỡ ngàng vì ngôi nhà giống hệt kiểu tứ hợp viện Bắc Kinh. Đẩy cổng bước vào là chính phòng, hai bên là dãy nhà ngang.

Chính phòng rộng khoảng hơn bốn mươi mét vuông, nội thất bên trong đều làm bằng gỗ lim vàng quý hiếm. Chính giữa là tấm bình phong cổ khắc hoa văn mai, lan, trúc, cúc.

Trong phòng kê một chiếc giường lớn, trên giường đặt gối sứ hình mẫu đơn và ngọc trai. Từng món đồ nội thất trong phòng đều là tác phẩm điêu khắc tinh xảo bằng gỗ tự nhiên, giá trị khó đong đếm.

Hai bên giường là tủ quần áo cổ, chạm khắc hoa văn tinh tế.

Bên ngoài bình phong có hai chiếc ghế bành kiểu thái sư, giữa là một bàn gỗ cổ đặt một chiếc gương đồng hình hoa hướng dương.

Lâm An Nhiên ngỡ ngàng, bất kỳ món đồ nào trong đây cũng đủ dùng để mua một căn hộ ở Bắc Kinh!

Không hiểu vì sao khi cô đưa tay chạm vào chiếc gương thì nó lập tức sáng lên rồi kết hợp với ánh sáng phát ra từ chiếc vòng tay ngọc trên cổ tay.

Ngay lập tức, một loạt thông tin hiện ra trong đầu cô.

Cô nhíu mày xoa đầu, cảm giác hơi đau. Sau khi hệ thống lại thì cô nhận được những thông tin như sau:

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc