Phùng Kiến Thiết rửa mặt tỉnh rượu, sờ tay vào chùm chìa khóa treo bên hông: “Đi, đưa con bé ra.”
Trương Thúy Quyên cũng vội vã theo sau.
Trình Lãng đứng trước văn phòng thôn một lúc, lắng nghe âm thanh ồn ào từ bữa tiệc bên trái vang tới vẻ mặt không có biểu cảm gì. Hai ngón tay kẹp điếu thuốc, đang định lấy bật lửa châm thuốc, quay người rời đi thì trước mặt chặn ngay một bóng người to con.
“Trình Lãng, mày về lúc nào vậy?” Triệu Cương bị trưởng thôn can vài câu nhưng vẫn mò tới.
Hai người từ nhỏ đã không đội trời chung. Một đứa ỷ mạnh ăn hiếp bạn bè trong thôn, bắt tụi nhỏ sai vặt như trâu như ngựa. Còn Trình Lãng thì luôn ra mặt bảo vệ. Một chọi một không ăn được, gọi người đánh hội đồng cũng chỉ tổ hai bên cùng bị thương.
Cái tên Trình Lãng, mãi mãi là cái gai trong lòng hắn.
Giờ hắn là bá chủ thị trấn Sùng Lĩnh, ai cũng phải nể mặt. Nhưng nhìn vóc dáng vạm vỡ của Trình Lãng dù đã xuất ngũ nhiều năm trong lòng hắn vẫn hơi rén. Bèn giả vờ vui vẻ mà hả hê ra mặt: “Đi, cùng là anh em trong thôn, đến uống ly rượu mừng cho vui. Đêm nay tao còn dắt mày ra hộp đêm trên trấn chơi tẹt ga! Xem như người lớn không chấp chuyện con nít!”
Chơi trò đánh đấm giờ chẳng hay ho nữa hắn chỉ muốn Trình Lãng tận mắt nhìn thấy: giờ tao có quyền có tiền, ai cũng phải ngước nhìn! Phải khoe cho bằng được!
So với vẻ mặt tươi cười mà mắt đầy cảnh giác của Triệu Cương, Trình Lãng chỉ lười nhấc mi mắt nhìn hắn một cái. “Tách” bật lửa bật lên, ngọn lửa lép nhép liếm vào đầu điếu Hồng Tháp Sơn, môi mỏng ngậm lấy điếu thuốc, khẽ hít một hơi rồi nhả ra làn khói trắng mơ hồ, giọng hờ hững:
“Không rảnh.”
Triệu Cương mặt lập tức đỏ bừng, nhìn Trình Lãng bước đi sải dài, nghiến răng đến muốn vỡ cả hàm. Nhưng nghĩ lại hôm nay là đại hỷ của mình, lát nữa còn phải gặp tân nương, phải động phòng, không thèm chấp!
Không điện thoại, không đồng hồ, Phùng Mạn nằm im thin thít trong xe, chỉ áng chừng thời gian chắc cũng sắp tới giờ rồi. Nhịp tim dưới lớp bạt che cũng đập nhanh hơn.
Cho đến khi...
“Rầm!” tiếng đóng cửa xe vang lên. Không bao lâu sau, động cơ gầm gừ làm thùng xe hơi rung nhẹ, đôi mắt hạnh của Phùng Mạn lập tức sáng lên sắp khởi hành rồi!
Tiếng máy gầm rú vang vọng chưa bao giờ nghe lại dễ chịu đến thế, cô tựa vào thành thùng xe, thở phào nhẹ nhõm, cảm nhận chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Nhưng chưa đến một phút, xe đột ngột dừng lại. Phùng Mạn căng tai nghe, lập tức nhận ra giọng nói quen thuộc.
Nghe tiếng hét của Trương Thúy Quyên, Phùng Kiến Thiết chẳng kịp để tâm chuyện cũ, vội vã phóng như bay về phía nhà bếp. Vừa tới nơi đã thấy ổ khóa bị chẻ đôi vứt trên nền xi măng, cửa lớn mở toang, rõ ràng có dấu dao chém, bên trong thì chẳng thấy bóng dáng con gái lớn đâu cả!
“Con bé này chạy đâu rồi?” Phùng Kiến Thiết tức điên, lẩm bẩm: “Nó còn dám bỏ trốn à?”
Lo lắng số tiền sính lễ một ngàn năm trăm tệ đổ sông đổ biển, Trương Thúy Quyên đập đùi bồm bộp, giục: “Mau đi tìm con bé đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







