Những năm qua, Phùng Bảo Châu sống khá hơn nguyên chủ nhiều. Dù mẹ thiên vị con trai nhưng con gái cũng là máu thịt, chẳng đến nỗi bị ngó lơ. Tiền lì xì tuy ít hơn Thiên Bảo nhưng vẫn hơn hẳn nguyên chủ.
Tổng cộng hai mươi tệ, cô bé chia cho chị một nửa: “Em phải đi rồi, còn phải lén móc chìa khóa treo lại vào quần bố. Không thì bị phát hiện mất!”
Thời gian gấp rút, lòng Phùng Mạn chộn rộn, khẽ xoa đầu cô bé mũm mĩm. Chỉ mới ở chung ba ngày mà đã thấy thân thiết như chị em ruột: “Về đi, nhớ vờ như không biết gì, phải lanh trí đó.”
Trong sách từng nhắc đến, sau này Phùng Kiến Thiết có điều tra ai đã lấy trộm chìa khóa mở cửa, cũng nghi ngờ đến đám con, nhất là Phùng Bảo Châu vốn thân thiết với nguyên chủ. May mà Bảo Châu lanh trí, giả vờ oan ức uất ức, cuối cùng chỉ bị cha mắng mấy câu qua loa cho xong.
Tuy vậy, Phùng Mạn vẫn chưa yên tâm, dứt khoát “đã làm thì làm cho trót”, chuẩn bị thêm một tầng bảo hiểm.
Cô quay đầu, lấy con dao phay trong bếp bình thường dùng để chẻ củi, lưỡi bén lắm nhắm thẳng ổ khóa và cửa mà chém tới tấp. Ổ khóa rắc một tiếng gãy đôi, cánh cửa gỗ cũng bị chém cho đầy vết nứt, nhìn qua cứ như có người phá từ bên ngoài xông vào, đủ để rửa sạch hiềm nghi cho Bảo Châu: “Chờ chị yên ổn rồi sẽ tìm cách liên lạc với em.”
“Vâng ạ.” Phùng Bảo Châu kinh ngạc nhìn chị cả ra tay dứt khoát gọn ghẽ, ba bước quay đầu một lần mà rời khỏi căn bếp, trong lòng mơ hồ cảm thấy chị hình như có gì đó đã khác nhưng lại không nói rõ được là khác ở đâu.
Mặt trời dần khuất sau đỉnh núi, tiệc cưới tiếp tục mở bàn trong buổi chiều tối, âm thanh rộn ràng vang khắp thôn. Phùng Mạn nhìn con đường núi quanh co gồ ghề phía trước, tựa như không thấy điểm cuối, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở chiếc xe tải xanh đỗ trong sân nhà bên cạnh.
Nếu không sai thì chủ nhân của chiếc xe ấy chính là vị hôn phu năm xưa của nguyên chủ. Cô nhớ trong truyện từng nói: nếu năm đó nguyên chủ có thể kịp lên đường cùng vị hôn phu kia người có chút thiện cảm với cô thì cũng không đến nỗi rơi vào tay ác nhân, cả đời bi kịch.
Trước khi tiệc tối bắt đầu, trưởng thôn Vương Trọng Quý dẫn Trình Lãng đến văn phòng thôn làm rõ mọi việc, rồi còn nhận từ anh một chùm chìa khóa để giúp trông coi nhà cũ. Hai người trao đổi xong mới tách ra.
Chú rể hiếm khi tự mình đi chúc rượu khắp nơi, cả đời chưa từng thân thiện đến vậy. Đến khi nghe nói trưởng thôn tới muộn là vì gặp Trình Lãng, hắn lập tức hỏi: “Trình Lãng về rồi à?”
Biết hai người này từ nhỏ đã không ưa nhau, Vương Trọng Quý vội vàng can: “Thằng Cương, hôm nay là ngày cưới của mày, đừng có gây chuyện đấy.”
“Chú, sao chú lại nói vậy? Con gây chuyện gì được!” Triệu Cương cười khà khà, quay đầu nhìn cha mẹ vợ: “Hai người đưa Chiêu Đệ ra chào hỏi mọi người, uống ly rượu mừng.”
Đặc biệt là phải cho Trình Lãng thấy mình giờ là người có mọi thứ trong tay. Phùng Kiến Thiết và Trương Thúy Quyên tính rằng con gái lớn bị nhốt cả ngày, giờ chắc cũng biết điều rồi, nên phải dẫn ra gặp mặt vài câu, rồi đưa thẳng vào động phòng cho xong. Cả hai đồng thanh đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







