“Thôi đừng nói nữa, thằng này xưa nay không bao giờ dây vào chuyện người khác, đừng mong nó giúp gì.” Phùng Kiến Thiết dứt khoát: "Mau gọi người tới hỗ trợ tìm! Không chừng con ranh này câu được thằng trai lạ nào đến giúp nó trốn, bắt được xem tao có đánh cho gãy chân nó không!”
Tiếng la hét của hai vợ chồng Phùng Kiến Thiết dần bị gió cuốn đi, lặng dần rồi biến mất.
Phùng Mạn thở phào nhẹ nhõm, tựa người vào phía sau thùng xe, cuối cùng cũng yên tâm.
May mà người đang lái xe tải phía trước vị hôn phu của cô vốn chẳng phải loại thích lo chuyện bao đồng, nghe tiếng la hét của đôi vợ chồng kia cũng chẳng buồn dừng lại, chỉ đạp ga một phát rồi rẽ thẳng lên đường.
Làng Cửu Sơn địa hình gập ghềnh, lái xe vào đây vừa cần kỹ thuật vừa phải gan lì. Phùng Mạn theo xe lắc lư theo từng khúc cua, mãi đến khi chạm tới trấn Sùng Lĩnh mới cảm nhận được mặt đường nhựa êm mượt.
Người gần như sắp bị lắc cho rã rời, Phùng Mạn tranh thủ thở phào, khe khẽ vén tấm bạt nhìn ra ngoài. Những con phố nơi thị trấn đã bị bỏ lại sau lưng, các cửa tiệm chen nhau đông đúc, người qua kẻ lại vội vã, tất cả dần thu nhỏ thành từng chấm nhỏ li ti, rồi biến mất khỏi tầm mắt.
Chẳng bao lâu, xe tải lao lên đường quốc lộ. Âm thanh xung quanh cũng dần tan biến, chỉ còn lại tiếng gió phần phật quật vào tấm bạt, vang lên từng nhịp "bốp bốp".
Phùng Mạn phấn chấn vén bạt lên chừng nửa gang tay, thỏa sức nhìn ra bên ngoài. Trên quốc lộ giờ chỉ còn xe cộ lưu thông, không thấy đám đông chen lấn, cuối cùng cũng coi như an toàn, cô đã thoát khỏi ngọn núi kia rồi.
Hít một hơi không khí trong lành, cô vỗ nhẹ hai cái túi mang theo bên người, trong tiếng gió rít, bắt đầu suy tính tương lai.
Khó khăn lắm mới rời khỏi núi, tất nhiên phải tiến về phương Nam. Có điều giấy tờ gốc như hộ khẩu và chứng minh thư đều bị đôi vợ chồng Phùng Kiến Thiết đưa cho nhà họ Triệu để đăng ký kết hôn luôn rồi, thành ra giờ cô chẳng có thứ gì chứng minh thân phận, không thể mua vé tàu hay xe khách, thậm chí đến nhà nghỉ rẻ tiền cũng không dám vào. Quan trọng hơn là cô chẳng có tiền.
Toàn bộ tài sản là mười hai tệ của thân xác này cộng với mười tệ mà Bảo Châu dúi cho, tổng cộng hai mươi hai tệ, chẳng làm được việc gì, còn phải để dành phòng khi khẩn cấp. Giờ mà nói, giải pháp tốt nhất chính là ngồi yên trên chiếc xe tải miễn phí này!
Không cần giấy tờ, không tốn tiền vé, có cả tài xế riêng, quá tuyệt!
Còn việc có nên chủ động ra mặt với người đàn ông phía trước hay không, Phùng Mạn vẫn chưa muốn nghĩ đến. Một là cô không chắc người ta có còn để bụng chuyện hôn ước từ nhỏ nữa hay không, dù gì cô bây giờ cũng là cô dâu mới trốn khỏi lễ cưới. Nếu anh ta nghĩ chuyện trẻ con không đáng bận tâm, thấy cô đã làm loạn thì có khi lại muốn tránh cho lành, vậy chẳng phải lỗ nặng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


