Sở dĩ Phùng Mạn có ấn tượng với chi tiết này là vì thành phố nơi người kia phát triển chính là Mặc Xuyên, quê nhà ngoài đời của cô.
Dù cốt truyện gốc hoàn toàn hư cấu nhưng các sự kiện lịch sử, địa danh, kiến trúc... đều giống hệt thực tế.
Khi mẹ ruột còn sống thì hai nhà ở sát vách, quan hệ thân thiết nên mới định hôn ước.
Sau khi bà mất, nhà họ Phùng đón mẹ kế về nên từ đó chẳng ai nhắc đến hôn ước kia nữa, cuối cùng nguyên chủ bị cha và mẹ kế đem gả cho tên côn đồ trong thôn chỉ vì sính lễ cao ngất.
“Hàng xóm à?” Phùng Mạn bước tới cửa sổ bếp rồi nhìn quanh.
Cô xuyên đến đây mới một tuần, chưa quen thuộc địa hình, chỉ biết nhà họ Phùng nằm ở phía Đông thôn, gần sườn núi nhỏ và mấy mảnh ruộng. Trên dãy đất này có ba hộ liền kề.
Nhà họ Phùng ở giữa còn hai bên là hàng xóm.
Nhìn qua cửa sổ, Phùng Mạn thấy cả hai nhà bên đều đóng cửa im ỉm, có vẻ không ai ở nhà nên chắc cũng chẳng trông cậy gì được.
Cô cất lại giấy hôn thú, trong đầu điểm qua vài địa điểm có thể trốn sau khi thoát khỏi nhà. Đúng lúc này bỗng có tiếng “tạch tạch tạch” từ bên ngoài truyền vào.
Đang mong chờ có xe, Phùng Mạn ngẩng lên nhìn thấy một chiếc máy kéo đang từ từ chạy tới, bánh xe nghiến qua đường đá khiến bụi bay mù mịt.
Ánh mắt cô bám theo chiếc máy kéo vì nó dừng ngay trước nhà bên phải, chẳng lẽ...
Khi dòng suy nghĩ còn đang trôi dạt thì cô lại nghe tiếng ầm ầm vang lên.
Một chiếc xe tải màu xanh từ xa lao tới với khí thế mạnh mẽ, phần đầu xe to lớn vuông vức.
Chạy ở vùng núi nghèo nàn đường xá hiểm trở thế này, trông nó giống như mãnh hổ xông núi.
Dù chưa từng cầm lái nhưng anh ta cũng từng thấy người ta lái. Dù sao thì không ăn được thịt heo cũng từng thấy heo chạy.
Tưởng Bình làm việc ở nhà máy điện máy trên trấn, đội vận chuyển của xưởng phần lớn dùng xe tải Giải Phóng, chỉ có đúng một chiếc Đông Phong mới mua năm ngoái. Ai biết lái xe cũng đều thèm thuồng, chỉ mong được sờ tay vào vô-lăng một lần. Nhưng chiếc này giá tận hai vạn tệ, cả nhà máy cưng như cưng trứng, ngoài lái xe chính ra, ai cũng chỉ được nhìn chứ không dám mơ chạm.
Tưởng Bình nào ngờ, lại có thể thấy tận mắt chiếc xe này ở quê mình. Khi thấy người đàn ông từ trên xe bước xuống, nhìn kỹ vài lần, mắt anh ta liền sáng rực:
“Anh Lãng?!”
Một tiếng gọi mang theo ba phần dè chừng, ba phần mừng rỡ.
Anh ta bước nhanh lại gần. Khi thấy rõ người, cuối cùng cũng dám khẳng định người lái chiếc Đông Phong kia chính là hàng xóm nhà mình – Trình Lãng!
Người đàn ông mặc áo thun đen đơn giản, quần dài đen, tóc húi cua, ngũ quan sắc sảo lạnh lùng, ánh mắt sắc bén lia qua mặt Tưởng Bình một vòng rồi khẽ gật đầu:
“Tưởng Bình.”
“Vâng, là em đây.” Tưởng Bình gãi đầu, có phần lúng túng khi gặp lại người quen cũ: “Anh Lãng, anh về rồi à? Chúng ta cũng mấy năm không gặp rồi ha.”
“Ừ.” Trình Lãng không nói nhiều, quay người đóng cửa xe đánh “rầm” một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







