Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

80, Khu Quặng Mỏ Có Một Đại Mỹ Nhân Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Tưởng Bình còn nhớ rõ nhà họ Trình – cha mẹ Trình thì khỏi nói, rối như mớ bòng bong. Nhưng Trình Lãng từ bé đã là người tài, leo núi lội suối cái gì cũng giỏi lại còn hay ra mặt bảo vệ tụi nhỏ trong thôn khỏi tên côn đồ Triệu Cương nhà bí thư thôn. Hồi đó, Tưởng Bình cứ lẽo đẽo theo sau anh Lãng để học hỏi.

Sau này Trình Lãng nhập ngũ từ khi còn rất trẻ, từ đó mất liên lạc. Nghe nói anh giải ngũ sau ba năm rồi chuyển qua làm ăn, gần như không về nhà. Còn Tưởng Bình thì theo chú ba lên trấn làm việc, cố gắng phấn đấu từ người lái máy kéo lên thành nhân viên vận chuyển của nhà máy.

Thời gian thấm thoắt đã bảy tám năm, bao lời muốn nói cứ nghẹn trong cổ mà không biết mở đầu thế nào.

Nhất là gần đây, nhà máy điện máy ở trấn làm ăn càng lúc càng khó khăn, nhiều thanh niên đang tính xuôi Nam tìm việc. Tưởng Bình cũng muốn thử, định hỏi thăm anh Lãng chút đường đi nước bước.

“Anh Lãng, anh vào Nam làm công việc gì thế? Em cũng đang tính thử vận may trong đó xem sao.”

Chưa kịp hỏi xong thì có tiếng gọi vọng lại.

Chủ nhiệm thôn là Vương Trọng Quý nghe tin chạy tới, gọi cả hai người:

“Trình Lãng! Tưởng Bình! Hôm nay là ngày tốt, nhà bí thư Triệu cưới vợ cho con, hai cậu lâu không về thôn cũng trùng dịp luôn! Mau rửa mặt vào uống ly rượu mừng!”

Tưởng Bình bận làm ăn trên trấn, cha mẹ cũng đã đón lên đó, đúng là lâu lắm chưa quay về. Lần này về cũng vì máy kéo duy nhất trong thôn bị hỏng, nhờ anh sửa giúp rồi chở về.

Nghe vậy, anh cười vui vẻ hỏi:

“Chú Vương, nhà nào cưới vậy ạ?”

“Đó, nhà bên cạnh các cậu đấy.” Vương Trọng Quý chỉ vào ngôi nhà gạch giữa nhà họ Tưởng và nhà họ Trình, “Nhà họ Phùng.”

Tưởng Bình ngớ người, nhà họ Phùng...

Chú Vương vỗ vai Tưởng Bình giục vào uống rượu. Tưởng Bình không tiện từ chối, gật gật đầu rồi đi theo, chỉ còn Trình Lãng thẳng thừng từ chối.

“Chú Vương, cháu không qua đâu. Việc nhà còn chưa xong, với cả cháu mang tiền về trả cho chú, tối nay phải đi ngay.” Trình Lãng không có nhiều thời gian, thùng xe sau vẫn còn hàng phải kịp giao, “Lát chú uống xong, cháu còn chuyện cần nhờ chú giúp.”

Chú Vương hôm nay uống kha khá, mặt đen sạm giờ cũng đỏ ửng, ngó người đàn ông vạm vỡ trước mặt – Trình Lãng, đứa con cả nhà họ Trình đã trở về. Người này trở về là để dứt điểm mọi nợ nần cha mẹ để lại, xem chừng định dọn dẹp hết sạch.

“Vẫn định vào Nam à, đến Mặc Xuyên?”

“Vâng.”

Chú Vương thở dài. Đã không còn thấy dáng dấp thiếu niên năm nào, nhưng ít ra cũng thấy người ta nên thân. Ông dúi cho anh ít kẹo cưới:

“Vậy ăn chút kẹo hỷ, dù sao cũng phải lấy lộc.”

Phùng Mạn nãy giờ vẫn núp bên cửa sổ quan sát, thấy Trình Lãng từ chối dự tiệc, đợi chú Vương đi rồi chỉ đứng yên một chỗ, nhìn về hướng nhà họ Phùng, cuối cùng cúi đầu nhìn mấy viên kẹo hỷ trong tay.

Chính là anh! Vị hôn phu mà nguyên chủ từng được mẹ ruột đính ước khi còn bé – người được miêu tả là cao lớn anh tuấn, hiền lành chân thật, có nhà có xe!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc