Người ta bảo lấy chồng thì theo chồng. Nguyên chủ chấp nhận số phận, nghĩ rằng cứ sống cho qua ngày. Nhưng người chồng ấy lại là thứ cặn bã, nhờ chính sách cải cách mở cửa mà làm mưa làm gió ở thị trấn, mở hộp đêm, tụ điểm cờ bạc, ăn chơi trác táng đủ trò, còn hay đánh vợ... Thậm chí, bản thân nuôi vài cô bồ bên ngoài mà vẫn không cho nguyên chủ ly hôn.
Cuộc sống như thế thì còn mong chờ gì nữa?
Hai hôm trước, cô vô tình nghe cặp vợ chồng kia cãi nhau, hóa ra thứ tốt mà Phùng Kiến Thiết lén giấu đi lại nằm ở đây!
Phùng Mạn lấy hết chỗ đó bọc vào mảnh vải cũ rồi tiếp tục rà soát kỹ càng. Cô chọn thêm hai cái bánh bao nguội dễ mang theo, phủi tay kiểm tra lại toàn bộ tài sản mình có.
Gói vải xám bên trong chẳng có gì đáng giá.
Cha ruột không thương, mẹ mất sớm, chẳng nghề ngỗng gì nên cả đời chỉ gom góp được mười hai tệ năm hào ba xu.
Ngoài ra là mấy món lặt vặt. Cô chia đồ ăn và bánh kẹo mà Phùng Bảo Châu đưa vào một túi, tiền mặt thì giấu kỹ trong lớp vải lót may tay bên trong áo sơ mi hoa cộc tay.
Còn chỗ đồ lén tìm được và mấy món nhỏ của nguyên chủ thì gói gọn riêng ra.
Trong lúc buộc túi thì đầu óc Phùng Mạn không ngừng tính toán. Trốn là chắc chắn phải trốn, không thể ngồi chờ chết.
Nhưng trong sách đã viết rõ nguyên chủ từng bỏ trốn và kết cục thảm bại. Dựa vào hai chân mà vượt núi là vô vọng, huống hồ bản thân cô còn chẳng rành đường núi như nguyên chủ.
Cách tốt nhất là tìm chỗ nào đó kín đáo để ẩn thân. Đợi cả đám người ra ngoài tìm thì mình mới len lén chuồn đi, đúng như câu chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất.
Phùng Mạn vốn to gan mà kỹ tính, sẵn tiện nghĩ thêm nếu không may bị bắt lại thì sao, vẫn phải có đường lui.
Nghe nói cha mẹ chồng tương lai mê tín, lúc ấy có thể lợi dụng điểm này để trì hoãn thời gian tìm cách kéo đến thị trấn, rồi từ đó tìm cơ hội...
Dù vậy, nếu có thể bắt được chuyến xe nào rời khỏi nơi đây thì mọi chuyện sẽ dễ như trở bàn tay, khỏi phải lén lút trốn chui trốn nhủi.
Chỉ tiếc nơi núi sâu thế này lấy đâu ra xe chứ.
Người trong thôn đi chợ còn phải đi xe lừa chậm chạp, huống chi hôm nay là ngày cưới, cả làng đều biết, ai mà dám chở cô dâu trốn chạy chứ...
Phùng Mạn vừa nghĩ vừa siết túi định buộc lại, chợt ánh mắt lướt qua tờ giấy đỏ cũ rách thì khựng lại.
Tờ giấy mỏng cỡ trang A4, nền đỏ chữ đen đã mờ nhòe theo thời gian, chỉ loáng thoáng nhận ra được mấy chữ ở phần đầu, hình như là “giấy hôn...”?
Toàn bộ chữ trên giấy gần như không đọc nổi, chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt ra một chữ “Phùng” còn tên phía bên nhà trai đã nhòe gần hết.
Đúng rồi! Phùng Mạn chợt nhớ ra trong truyện từng nói nữ phụ có hôn ước từ nhỏ, do mẹ ruột khi còn sống quyết định, đến nay đã hơn chục năm.
Vị hôn phu đó cao ráo tuấn tú, tính tình lương thiện, thật thà đáng tin, có nhà có xe, là hàng xóm của cô. Sau này nhân dịp cải cách mở cửa anh xuôi Nam phát triển, tích góp được không ít của cải.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)