Cửa gỗ trong thôn luôn có khe hở, dù đóng lại vẫn có thể nhét được đồ.
Phùng Mạn mở gói vải ra, bên trong là vài viên kẹo, hai chiếc bánh khoai lang, hai thanh kẹo cốm và một chai nước sô-đa cam, tản ra mùi thơm hấp dẫn. Ngoài ra còn có toàn bộ tài sản của nguyên chủ, là mười hai tệ tiền lẻ và một tờ giấy đỏ sờn cũ, chỉ có thể nhận ra một chữ “Hôn” mơ hồ.
“Bảo Châu, em lanh lợi thật đấy.” Phùng Mạn cất đồ, nhìn cô em gái cùng cha khác mẹ này mà không khỏi cảm thán, đúng là tre xấu măng tốt.
Sau khi vợ mất được nửa năm thì Phùng Kiến Thiết tái hôn với Trương Thúy Quyên, một người phụ nữ nổi tiếng chua ngoa ở thôn bên.
Khác hẳn mẹ ruột dịu dàng của nguyên chủ, Trương Thúy Quyên sinh được một cặp song sinh: Phùng Bảo Châu lanh lợi dễ thương, còn Phùng Thiên Bảo thì hoàn toàn trái ngược.
“Phùng Bảo Châu, chị làm gì đó?!” Phùng Thiên Bảo mười ba tuổi đang ăn nhậu ở ngoài, vừa đi ra liền bắt gặp chị gái lén lút ở gần bếp, lập tức hét to.
Nhỏ tuổi nhưng trông đã có dáng dấp của côn đồ.
“Chị không có!” Phùng Bảo Châu cãi bướng che giấu vẻ chột dạ.
“Phùng Thiên Bảo.” Phùng Mạn nhìn ra từ cửa sổ, mỉm cười với cậu em quý hóa của nhà họ Phùng: “Yên tâm, lát nữa cha mẹ tới chị sẽ kể hết, em trai chị thương chị nên định thả chị ra... để xem cha mẹ nhận tiền sính lễ rồi có lo sốt vó không, có đánh em không?”
Dù Phùng Thiên Bảo có nhiều mưu ma chước quỷ thì vẫn không đấu nổi với người lớn. Nghe thế, cậu ta trừng mắt tức giận, mặt đỏ bừng nói: “Tôi, tôi không có! Chị nói xạo!”
Phùng Mạn tiếp tục hăm dọa, chủ yếu vì muốn giữ an toàn cho Phùng Bảo Châu: “Vậy hả? Dù sao đến lúc đó chị cứ nói thế, Bảo Châu cũng nhìn thấy rồi, em chạy đâu cho thoát.”
“Tôi chưa từng tới bếp!” Dù được nuông chiều đến hư hỏng nhưng Phùng Thiên Bảo vẫn có đầu óc. Biết rõ cha mẹ đã dày công sắp xếp hôn sự, không thể để xảy ra chuyện nên cậu lập tức bỏ chạy.
“Chị ơi...” Phùng Bảo Châu thở phào nhẹ nhõm, sợ bị người khác bắt gặp nên cũng không dám ở lại lâu.
“Lát nữa em đợi cha uống say rồi lén lấy chìa khóa mở cửa cho chị, giờ em đi trước đây.”
“Em cẩn thận, đừng để ai phát hiện.” Phùng Mạn biết chìa khóa bếp đang ở chỗ Phùng Kiến Thiết.
Lúc này ông ta còn đang vì cái nhãn “thông gia của bí thư thôn” mà vui vẻ uống rượu. Ông ta cũng nổi tiếng là ma men, đợi say mèm là rất dễ ra tay.
Phùng Mạn nhìn bóng Phùng Bảo Châu rời đi mà không mấy lo lắng, vì trong truyện có chi tiết này.
Quả thật Phùng Bảo Châu đã lấy được chìa khóa, nguyên chủ cũng liều mạng bỏ trốn... Nhưng chưa tới ba tiếng đã bị bắt về.
Thôn Cửu Sơn đúng như tên gọi, nó nằm giữa chín ngọn núi cao thấp trập trùng, cách thị trấn hơn bốn mươi dặm, không có đường xe chạy. Chỉ có thể cuốc bộ năm sáu tiếng mới ra khỏi núi, mà đường núi lại hiểm trở, cực kỳ khó đi.
Nguyên chủ trốn đi nhưng không vượt được rừng sâu núi thẳm, ngược lại còn bị dân làng nhiệt tình “tìm cô dâu” bắt được, cuối cùng chẳng thể trốn khỏi số mệnh bi thảm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)