Trần Chi cố gắng để cho bản thân giữ vững tỉnh táo, thử giải thích với anh.
Dù sao cô cũng không muốn tin, ở trong biệt thự xa hoa này sẽ có người mang ý đồ bất chính.
Vì thế cô cho rằng nhất định có hiểu lầm gì đấy.
Người đàn ông kia khẽ cười một tiếng, giọng nói mang theo trào phúng.
“Cô vì tiền mới tới hả?” Anh đột nhiên hỏi.
“Anh tìm nhầm người rồi, mời anh thả tôi ra, tôi đến đây để biểu diễn.”
Người đàn ông cũng không buông cô ra.
“50 vạn tệ mua một đêm của cô, rất lời, phải biết rằng, một người muốn kiếm 50 vạn, chưa chắc mấy chục năm đã kiếm đủ.”
Trần Chi hơi sửng sốt, trong nháy mắt đã dao động.
Cô đột nhiên nhớ đến mấy năm trước bác sĩ đã nói.
“Muốn phẫu thuật thay tim, tiền phẫu thuật ít nhất cũng phải có 50 vạn.”
Cô rất cần tiền, cần 50 vạn.
Nhưng cho dù cô có kiếm tiền cả ngày lẫn đêm, trong mấy năm ngắn ngủi cơ bản không kiếm được nhiều tiền như thế.
Hơn nữa sức khỏe của mẹ càng ngày càng yếu, cũng không có quá nhiều thời gian để chờ đợi.
“Xem ra là cô đồng ý.” Trong bóng tối, khóe miệng người đàn ông nhếch lên nụ cười chế giễu.
Anh ôm lấy cô xoay người, Trần Chi cảm giác trời đất quay cuồng, cô nhanh chóng bị anh đặt lên trên giường lớn.
Bàn tay chạm đến ga giường lạnh lẽo khiến cho cô lập tức tỉnh táo lại.
“Buông tôi ra, tôi không đồng ý với anh!” Trần Chi hoảng hốt giãy dụa.
Người đàn ông dùng hai chân mình chặn cô lại, một tay cố định tay cô trên đỉnh đầu, một tay khác bắt đầu cởi áo sơ mi của cô.
“Cô đã bỏ qua cơ hội hối hận!”
“Không phải tôi hối hận, tôi cơ bản không đồng ý với anh!” Trần Chi vừa giãy dụa vừa cố gắng giải thích.
Cô thật sự sợ hãi, hoàn toàn không nghĩ đến chính mình sẽ gặp phải loại chuyện này.
“Cô không đồng ý, nhưng cô do dự, vì 50 vạn, cô động lòng, không đúng ư?”
Người đàn ông khinh thường châm chọc khiến cho cô cảm thấy nhục nhã.
Mặt Trần Chi đỏ lên.
“Nếu anh còn không buông tôi ra, tôi sẽ hét to đấy!”
Trong biệt thự có rất nhiều người, cô không tin không ai đến cứu mình.
“Ồ, quên không nhắc nhở cô một tiếng, tôi chính là chủ nhân của nơi này, cho dù cô có kêu rát họng cũng không ai đến cứu cô đâu.”
“Ồ, quên không nhắc nhở cô một tiếng, tôi chính là chủ nhân của nơi này, cho dù cô có kêu rát họng cũng không ai đến cứu cô đâu.”
“Soạt.” Người đàn ông kia vừa nói xong bèn dùng sức xé rách áo sơ mi của cô.
Đầu óc Trần Chi ong một tiếng giống như nổ tung, lúc này cô mới hiểu được, bản thân mình bị bố trí hãm hại.
Đây là âm mưu, người làm dẫn cô đến nơi này nghỉ ngơi là cố ý.
Thế nhưng tại sao phải đối xử với cô như thế chứ?
Cô nghĩ mãi mà không rõ, sao bọn họ phải hãm hại cô.
Một bàn tay mang theo vết chai sạm để ở hông cô, nhiệt độ nóng rực mang theo một cảm giác kích thích giống như có dòng điện chạy trong cơ thể cô.
“Không nghĩ đến làn da của cô lại trơn bóng như thế.” Bàn tay của người đàn ông nhanh chóng di chuyển đến ngực cô, nào nhặn.
“Đừng mà!” Trần Chi khiếp sợ kêu lên một tiếng, cả người không nhịn được mà run rẩy.
“Buông tôi ra, tôi muốn trở về, tôi không tham gia biểu diễn nữa!” Cô bắt đầu giãy dụa, bàn tay cô không ngừng đẩy người đàn ông trên người ra.
Nhưng sức lực của cô nhỏ bé như thế, người đàn ông mạnh mẽ đè cô xuống, chỉ mấy động tác đơn giản đã hoàn toàn lột sạch quần áo trên người cô.
Trong nháy mắt này, cả người Trần Chi đều là sợ hãi, cô không kìm chế được mà kêu to.
“Nếu như anh dám làm gì tôi, tôi nhất định sẽ tố táo anh c.ưỡng h.iếp tôi, khiến anh phải ngồi tù, cho dù có chết tôi sẽ khiến anh phải nhận được quả báo thích đáng.”
Sự đe dọa của cô cũng không dọa đến người đàn ông kia. Trái lại còn rước lấy tiếng cười to của anh.
“Ha ha ha, cô muốn kiện thì kiện đi, chẳng qua tôi nói cho cô biết, ở thành phố Z này thì Tư Dạ tôi chính là luật pháp, tôi nói cái gì thì chính là cái đó.”
Trần Chi hoảng sợ, cô không nghĩ đến người đàn ông này lại là cự phú Tư Dạ tiếng tăm lừng lẫy trong thành phố Z.
Cho dù cô không quan tâm đến tài chính và chính trị, cô cũng biết ở thành phố Z này, người nào đều có thể chọc đến, chỉ không thể chọc đến cậu cả nhà họ Tư, Tư Dạ.
Trong truyền thuyết anh là một người làm việc nhanh chóng quyết đoán, tàn nhẫn vô tình, chỉ cần là người mà anh muốn đối phó sẽ không có kết quả tốt gì.
Cô thật sự không nghĩ đến chính mình ù ù cạc cạc chọc vào dạng nhân vật lớn này.
Thấy cô không giãy dụa nữa, Tư Dạ cười lạnh.
“Sao thế, sau khi nghe thấy tên tôi, cô quyết định không phản kháng nữa rồi hả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


