Từ nay về sau cô đều không muốn gặp lại người đàn ông kia nữa, cũng không muốn cùng anh có bất kỳ liên hệ gì.
Ngồi vào trong taxi, Trần Chi ôm chặt túi xách của mình, bên trong có một tờ chi phiếu 50 vạn, một tờ chi phiếu bỏng tay nhưng lại khiến cho cô có chết cũng không thể buông tay.
Đi đến bệnh viện, thanh toán 10 vạn tiền viện phí, Trần Chi điều chỉnh tốt tâm trạng của mình mới đi vào phòng bệnh.
Mẹ Trần suy yếu nằm trên giường bệnh, nhìn thấy cô đi vào, trên mặt bà ấy vẫn lộ nụ cười xinh đẹp không màng danh lợi.
“Tiểu Chi, con đến rồi.”
“Mẹ à, mẹ cảm thấy sức khỏe sao rồi?” Cô đi lên trước, đặt hoa quả và đồ dinh dưỡng xuống, sau đó lại nắm chặt tay mẹ.
Mẹ Trần không quá để ý cười một tiếng.
“Vẫn như cũ thôi, đã nhiều năm như thế, chữa cũng không thể chữa hết, Tiểu Chi, con đi làm thủ tục xuất viện cho mẹ đi, ở bệnh viện cũng chỉ lãng phí tiền mà thôi.”
“Mẹ!” Trần Chi giữ lại mẹ đang muốn ngồi dậy.
“Có bệnh thì phải chữa, không thể kéo dài như thế, nếu không sức khỏe sẽ càng suy yếu, mẹ yên tâm đi, con đã nộp xong tiền viện phí rồi, mẹ không cần phải lo lắng về vấn đề tiền nữa.”
Sao cô có thể không biết, đây là mẹ cô sợ không trả nổi viện phí, cho nên mới quyết định làm thủ tục xuất viện.
Mẹ Trần sững sờ, nghi ngờ hỏi.
“Tiểu Chi, 10 vạn tệ tiền viện phí không phải là một con số nhỏ, con lấy đâu ra nhiều tiền như thế?”
Trần Chi mỉm cười.
“Không phải lần trước con tìm được một phần công việc làm thêm ư? Một tối 5.000 tệ, con đã xin ông chủ cho ứng trước mười vạn tệ, vừa rồi con đã trả tiền viện phí, cho nên mẹ cứ an tâm dưỡng bệnh, không cần lo lắng gì hết.”
“Mẹ có nghe con nhắc qua đến chuyện đàn dương cầm cho bữa tiệc của kẻ có tiền, một tối năm ngàn tệ, nhưng đâu có nơi nào mỗi ngày đều tổ chức tiệc chứ, hơn nữa, sao người ta nỡ ứng trước mười vạn tệ cho con?”
Trần Chi lấy một quả táo, vừa gọt vừa đáp.
“Sao lại không có ạ? Mẹ ạ, là do mẹ chưa từng gặp qua đám người có tiền kia, cuộc sống nhàm chán, mỗi ngày đều thích tụ hội, đối với bọn họ mà nói, mười vạn tệ giống như chín trâu mất một sợi lông, chúng ta cho rằng là rất nhiều, nhưng người ta cơ bản không nghĩ đến.”
Mẹ Trần giống như có điều suy nghĩ gật đầu.
“Đúng thế, sao mẹ lại quên mất cuộc sống của kẻ có tiền chính là như thế.”
Trong giọng nói của bà ấy mang theo cảm thán nhớ lại chuyện chưa, nhưng Trần Chi đang chột dạ nên không nghe ra.
Cô còn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nếu không phải lần trước tham gia biểu diễn ở bữa tiệc kia, chỉ sợ hôm qua cô cũng không có cơ hội bán đi thân thể của mình.
Ngày ấy cô dựa theo địa chỉ đi đến trước một căn biệt thự sang trọng, ấn chuông cửa…
Tối nay nơi này sẽ tổ chức một bữa tiệc lớn, cô đã đồng ý chơi đàn dương cầm ở chỗ này.
Tiền lương hậu hĩnh, trình diễn một đêm sẽ được năm nghìn tệ.
Lúc đó là ba giờ chiều, cô đến hơi sớm, chẳng qua cô không thích đến muốn, đến sớm một chút cũng để cho cô có đủ thời gian chuẩn bị.
“Cô Trần, hiện tại thời gian có hơi sớm, cô cùng tôi lên lầu nghỉ ngơi một lúc đi.”
Đi theo người làm lên tầng hai, Trần Chi cũng không tò mò ngó trái ngó phải gì, mặc dù cô không sinh ra trong gia đình kẻ có tiền, nhưng cô có giáo dưỡng rất tốt.
Người làm đưa cô đến trước một cánh cửa.
“Cô Trần, cô đi vào trước nghỉ ngơi một lúc, năm giờ chiều chúng tôi sẽ có người đến mời cô đi chuẩn bị.”
“Được, cảm ơn cô.” Trần Chi mỉm cười, chờ sau khi người làm đi, cô mở cửa đi vào phòng nghỉ ngơi.
Vừa đi được hai bước thì cánh cửa phía sau đột nhiên bị khóa lại.
Cạch một tiếng, trong căn phòng yên tĩnh lộ ra vô cùng đột ngột.
Tối quá, trong phòng không một tia sáng, giống như một không gian bị bịt kín.
Trần Chi vươn tay sờ soạng công tác, cô ấn xuống nhưng đèn lại không sáng.
Cô đi mở cửa, nhưng lại không mở được.
Đây là chuyện gì thế?
Sau lưng cô dựa lên tấm ván cửa, tay cầm chặt chốt cửa, lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh.
Một mùi long tiên hương xông vào khoang mũi, hơi thở mạnh mẽ nói rõ người đến gần cô là đàn ông.
“Anh là ai?” Cô lấy hết dũng khí ra hỏi.
Người đàn ông không nói lời nào chỉ đi lên một bước, thân thể áp sát vào người cô, giam cầm cô giữ lồng ngực của anh và cánh cửa.
Nhịp tim của Trần Chi đột nhiên hẫng một nhịp, cô vô thức muốn đưa tay đẩy anh ra, người đàn ông kia thuận thế giữ lấy tay cô, ấn lên lồng ngực rắn chắc của anh, hai người càng thêm gần hơn.
Người đàn ông đó cao hơn cô một cái đầu, trong miệng anh ta là hơi thở nóng rực, vẫn luôn phả lên trán cô.
“Thả tôi ra!” Trần Chi càng thêm hoảng hốt, cô dùng sức giãy dụa, tay người đàn ông giữ chặt vai cô, ép sát cô vào ván cửa.
“Cô gái, tôi khuyên cô tốt nhất đừng nên nhúc nhích.” Anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm thấp lại êm tai.
“Anh là ai? Có phải hiểu lầm gì không? Tôi chỉ đồng ý chơi đàn dương cầm, có phải anh nhận nhầm người?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


