Trong bóng tối, trong mắt của người đàn ông lóe lên âm trầm.
Tay của anh vuốt ve lên gương mặt trắng nõn của cô, giọng điệu mang theo thưởng thức.
“Đàn ông theo đuổi phụ nữ xinh đẹp là có lỗi ư?”
Trần Chi á khẩu không trả lời được.
Cô biết dáng dấp của mình rất xinh đẹp, không phải vẻ đẹp yêu diễm mà là một loại vẻ đẹp thành thục thanh nhã, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng thiếu người theo đuổi.
Rất nhiều đàn ông khi lần đầu tiên nhìn thấy cô đều sẽ theo đuổi cô.
Thế nhưng cô cũng không phải quốc sắc thiên hương gì, bản thân cô cũng biết dáng dấp của mình chưa đến mức độ khiến đàn ông điên cuồng.
Vì thế cô cũng hoàn toàn không tin tưởng lời anh nói.
“Cậu cả Tư gặp qua vô số mỹ nữ, sao có thể tùy tiện coi trọng một nhân vật nhỏ như tôi chứ, anh lấy cớ cũng quá vụng về.”
Tư Dạ khẽ cười một tiếng, anh đang cười nhạo cô ngây thơ.
“Đàn ông coi trọng phụ nữ, chỉ cần có dục vọng là được, dung mạo chỉ là thứ yếu, cô gái, vừa rồi lúc mà cô mới đứng dưới lầu, tôi lập tức sinh ra dục vọng với cô, sao nào, có muốn ngủ với tôi một đêm không?”
Trần Chi cảm thấy tức giận không thôi, chỉ một cái liếc mắt thì anh đã sinh ra suy nghĩ xấu xa với cô, lý do anh coi trọng cô đúng là đơn giản.
“Ngại quá, tôi không có hứng thú, anh có thể cầm 50 vạn này đi tìm những người phụ nữ khác.”
“Nếu như tôi nói, hôm nay tôi nhất định phải có được cô thì sao?”
Hơi thở của Trần Chi cứng lại, một câu hời hợt của người đàn ông kia lại mang theo vô số uy hiếp.
Nhưng cô không cho phép bản thân mình có một chút e sợ nào.
“Anh muốn có được tôi thì có được tôi à? Tôi nói cho anh biết, tôi chết cũng không theo!”
“Thật sự chết cũng không theo ư?” Bàn tay Tư Dạ dịu dàng vuốt ve lên cổ cô, sức lực rất nhẹ, nhưng di chuyển lại rất nguy hiểm.
Trần Chi lập tức cảm thấy rùng mình, trực giác nói cho cô biết người đàn ông này rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm.
“Đúng thế, tôi chết cũng không nghe theo.”
“Thật đúng là một con mèo quật cường.” Tư Dạ nhìn thoáng qua cô, thế mà đứng dậy buông cô ra.
Không biết anh ấn công tắc ở chỗ nào, trong nháy mắt căn phòng sáng lên, ánh sáng đột nhiên chiếu vào mắt khiến Trần Chi đột nhiên nhắm mắt lại.
Một giây sau cô ý thức được mình đang khỏa thân, vội vàng kéo chăn che người, cắn chặt răng, trong mắt đều là khuất nhục không chịu nổi.
Người đàn ông đứng ở bên người cô, cô ngẩng đầu nhìn lên, nhìn gương mặt anh tuấn của anh, trong lòng sinh ra cười khẩy.
Quả nhiên người đàn ông áo mũ càng chỉnh tề thì lại càng cầm thú.
…
Tư Dạ mặc áo sơ mi trắng khoanh tay trước ngực, ánh mắt thâm thúy lại mê người nhìn cô, khẽ cười hỏi.
“Nhìn thấy dáng vẻ của tôi, cô còn định từ chối ư?”
Thật đúng là một người đàn ông tự luyến.
Trần Chi quay đầu, thản nhiên nói.
“Mời anh ra ngoài, tôi muốn mặc quần áo rồi rời khỏi nơi này, còn nữa, bữa tiệc tối nay, tôi sẽ không biểu diễn đâu.”
“Cô từ bỏ tiền công biểu diễn 5.000 tệ à?”
“Tôi còn chưa đến mức thiếu 5.000 tệ đó.” Cô chỉ ước có thể nhanh chóng rời đi khỏi nơi này, căn bản không nghĩ đến việc ở thêm một phút nào nữa.
Cô sợ hãi bản thân ở lại càng lâu thì càng dễ gặp nguy hiểm.
Tư Dạ gật đầu, thế mà không tiếp tục ép buộc cô.
“Được lắm, xem ra cô còn có mấy phần khí phách, chẳng qua giá trị khí phách cũng không đáng mấy đồng tiền. Như thế này đi, tôi cho cô thời gian một tuần, chỉ cần cô đi theo tôi một đêm, tôi sẽ cho cô 50 vạn. Nhớ kỹ, là một tuần, nếu như cô bỏ lỡ thời gian thì sẽ không có cơ hội nữa đâu.”
Sau khi nói xong, anh ý tứ sâu xa cười một tiếng với cô, sau đó ưu nhã rời khỏi phòng. Cùng với người đàn ông ngang ngược trước đó xé rách quần áo của cô, giống như hai người khác nhau.
Chờ anh vừa đi, Trần Chi lập tức thở phào một hơi. Thật đúng là nguy hiểm, cô còn cho rằng hôm nay cô sẽ đánh mất thân thể ở chỗ này, may mắn anh không ép buộc cô, cho dù nói gì thì nói, cô cũng tránh được một kiếp.
Chỉ là lễ phục bị xé rách, cô nên mặc gì để rời khỏi đây?
Ngay lúc cô rầu rĩ, có người làm đưa đến một bộ lễ phục mới.
Trần Chi không quan tâm được nhiều như thế, sau khi ăn mặc chỉnh tề, cô bèn vội vàng rời khỏi biệt thự.
Cô cho rằng chỉ là mình xui xẻo, cho nên mới gặp phải loại chuyện này, về sau chỉ cần cô cẩn thận hơn sẽ không gặp phải nữa.
Không nghĩ tới chưa đến ba ngày, trên đường đi về mẹ cô gặp phải vụ án ăn cướp, dẫn đến bệnh tim tái phát ngay tại chỗ, lúc đưa đến bệnh viện thiếu chút nữa đã mất mạng.
Từ nhỏ mẹ cô đã có bệnh tim bẩm sinh, cơ thể ngày càng suy yếu, lúc này bệnh tái phát, càng khiến cho bà ấy yếu ớt hơn.
Trước kia bác sĩ đã từng nói, muốn kéo dài tính mạng của bà ấy, cách duy nhất chính là phẫu thuật thay tim, chi phí phẫu thuật cần 50 vạn, cô lấy đâu ra tiền.
Hiện tại chỉ đơn giản là 10 vạn tiền viện phí cô cũng không gánh vác nổi.
Càng khiến cho Trần Chi rầu rĩ hơn chính là, bác sĩ nói, nếu như không nhanh chóng làm phẫu thuật thay tim, nói không chừng mẹ cô không sống quá hai năm.
Đối với Trần Chi mà nói, đây thật đúng như sấm sét giữa trời quang, hiện tại ngoại trừ mẹ, cô đã không còn bất kỳ người thân nào nữa, sao cô có thể trơ mắt nhìn bà ấy rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


