Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Thế nhưng, anh đã có bạn gái…” Trần Chi vô thức hỏi, một giây sau, cô muốn tát cho mình một cái.
Cô có tư cách gì mà nói anh ta như thế chứ, chẳng phải cô cũng đã trở thành người phụ nữ của người khác rồi à?
An Dĩ Thần buông lỏng cười một tiếng.
“Em nói đến Tư Nhã sao? Tư Nhã là đối tượng kết hôn mà trong nhà tìm cho anh, chẳng qua em yên tâm, anh không thích cô ấy, cô ấy cũng không thích anh. Cô ấy nói với anh, cô ấy chán ghét cảnh xem mắt, nếu anh cũng chán ghét, sao không diễn kịch cho hai bên gia trưởng xem, như vậy mọi người đều dễ chịu, cho nên từ sau trở về, Tư Nhã chính là bạn gái trên danh nghĩa của anh, nhưng bọn anh chỉ đang diễn trò mà thôi.”
“Thật ư?” Trần Chi mỉm cười, trong lòng cũng rất hoài nghi.
Biểu hiện của Lưu Tư Nhã tuyệt đối không phải là đang diễn trò, trực giác phụ nữ nói cho cô biết, cô ta thật sự thích An Dĩ Thần.
Đoán chừng nhìn thấy không cách nào tiếp cận An Dĩ Thần, cho nên muốn làm ra loại hợp đồng yêu đương này.
Hình như người phụ nữ kia rất thông minh.
Trần Chi nhấp một ngụm trà sữa, không phát biểu cách nhìn của mình về Lưu Tư Nhã.
An Dĩ Thần nói đến chính mình, nụ cười trên mặt anh ta hơi thu liễm.
“Tiểu Chi em thì sao, sao em và Tư Dạ lại ở bên nhau? Em yêu anh ta ư?”
Yêu? Giữa bọn họ đương nhiên không có tình yêu.
Trong lòng Trần Chi trào phúng mình một lượt, trên mặt lại tỏ vẻ bình thản.
“Dĩ Thần, đã rất lâu rồi anh chưa trở về, chúng ta đi dạo trong sân trường đi.”
“Tiểu Chi…”
“Em cũng đã rất lâu không về thăm trường, rất muốn đi xem, đi thôi, lát nữa em vẫn còn có chuyện, nếu chậm chạp, em sẽ không có thời gian nữa.” Trần Chi cắt ngang lời anh ta, đứng dậy muốn rời đi.
Ánh mắt An Dĩ Thần phức tạp nhìn qua cô, không tiếp tục ép hỏi cô nữa.
Nếu như cô đã không muốn nói, anh ta sẽ không hỏi, cho dù trong lòng cô có nỗi khổ và nguyên nhân gì, cô vĩnh viễn là công chúa trong lòng anh ta.
Thời gian năm năm, trường học thay đổi rất nhiều, sân bóng lại một lần nữa được sửa sang, cũng với rất nhiều tòa nhà dạy học hai tầng mới.
Trên đường đều là học sinh, trên mặt bọn họ đều là dáng vẻ thanh xuân, tinh thần phấn chấn, còn có nụ cười không buồn không lo.
Trần Chi nhìn thấy thì vô cùng hâm mộ, cho dù lúc còn bé trong nhà rất khó khăn, nhưng ở trường học cô cũng vui vẻ như vậy.
Thời còn đi học rất tốt, không dễ bị phiền não quấy nhiễu, cũng không tiếp xúc đến hắc ám của xã hội.
Trên mặt Trần Chi mang theo nụ cười, An Dĩ Thần nhìn thấy, khóe miệng không khỏi hiện lên nụ cười yếu ớt, gương mặt anh tuấn lập tức hấp dẫn không ít sự chú ý của nữ sinh.
“Tiểu Chi, em nhìn đi, đó là phòng học của chúng ta.”
“Tiểu Chi, em nhìn xem, đó là phòng học trước kia của chúng ta, anh nhớ được lúc trước em ngồi bên cạnh cửa sổ, mỗi lần anh theo tiếng chuông bước vào phòng học đều có thể nhìn thấy em đầu tiên.” Anh ta chỉ vào một căn phòng học cười nói.
Trần Chi cũng theo đó nhìn lại, năm đó cô ngồi đấy, hiện tại là một cô nhóc mập mạp ngồi đó.
Vị trí đó có tầm nhìn rất tốt, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy hết cảnh sắc bên ngoài.
Mỗi lần tiếng chuông vang lên, cô lập tức nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ, lập tức có thể nhìn thấy An Dĩ Thần chậm rãi đi trên đường, hình ảnh hoàn toàn trái ngược với đám học sinh đang vội vội vàng vàng vào lớp.
Lúc cô nhìn anh ta, anh ta cũng sẽ nhìn cô.
Tầm mắt của hai người giống như bị dính chặt, làm cách nào cũng không di chuyển được. Khi An Dĩ Thần bước vào lớp, cô lại có thể làm như không có chuyện gì xảy ra, cúi đầu đọc sách.
Không một ai biết được, vài giây khi tiếng chuông vào lớp vang lên là khoảng thời gian vui vẻ nhất giữa bọn họ.
Chuyện cũ hiện rõ mồn một trước mắt, giống như quãng thời gian đơn thuần trong trường học còn ở ngay trước mắt.
“Tiểu Chi, em biết không, ba năm cấp ba này là khoảng thời gian vui sướng nhất trong đời anh.”
Giọng nói vui vẻ của An Dĩ Thần đột nhiên kéo suy nghĩ của Trần Chi lại, cô không thể tiếp tục sa vào quá khứ, cô đã không còn xứng với An Dĩ Thần nữa rồi.
Cô không thể luân hãm sâu hơn.
“Đi thôi, chúng ta lại đến chỗ khác dạo chơi.” Trần Chi đi về phía khác, cũng mặc kệ anh ta có đuổi theo hay không.
Cho dù cô không nói gì, An Dĩ Thần cũng biết cô không vui.
Tại sao cô lại không vui chứ?
“Tiểu Chi, đối với năm năm không liên lạc với em, anh rất xin lỗi.”
Anh ta cho rằng Trần Chi để ý năm năm kia, anh ta không cho cô bất kỳ tin tức gì.
“Không phải anh đã viết thư cho em rồi à? Chẳng qua là bị người nhà anh ngăn cản, em sẽ không trách anh.” Trần Chi cúi đầu, đá vào cục đá dưới chân.
“Dĩ Thần, em thật sự không trách anh đâu, chỉ là giữa chúng ta, e rằng chỉ có thể dừng ở lúc cấp ba đó.”
“Vì sao chứ?” Người đàn ông đột nhiên giữ lấy vai cô, vẻ mặt căng thẳng.
Anh ta có thể dựa theo ý tứ của người nhà học song bằng trở về, chính là vì muốn tìm cô, ở bên cô.
Thứ anh ta muốn không phải kết quả như thế, anh ta chỉ muốn ở cùng với cô.
“Tiểu Chi, là bởi vì… Em ở bên Tư Dạ sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)