Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Trần Chi, là bởi vì… Em đang ở bên Tư Dạ sao?”
“Em yêu anh ta sao? Em không yêu anh ta đúng không? Nếu như em yêu anh ta, vì sao em không dám trả lời anh chứ?”
“Anh đừng hỏi nữa, dù sao hiện tại em cũng là người phụ nữ của anh ấy, chúng ta không có tương lai đâu.”
“Tiểu Chi, em nói cho anh biết, có phải em có nỗi khổ tâm gì không? Có phải anh ta ép em? Em nói với anh, anh sẽ giúp em, anh mãi mãi đứng về phía em.”
“Em đã bảo anh đừng hỏi nữa.” Trần Chi muốn kéo tay anh ta ra, An Dĩ Thần kích động, đột nhiên ôm cô vào trong ngực, ôm thật chặt.
“Dĩ Thần.”
“Đừng nhúc nhích, để cho anh ôm em một lát.” Anh ta tựa cằm mình lên vai cô, nhẹ nhàng ngửi mùi thơm trên người cô.
“Tiểu Chi, mọi chuyện không nên như vậy, năm đó em đã nói sẽ chờ anh trở về, anh đã trở về, thế nhưng em lại không đứng nguyên tại chỗ chờ anh… Tại sao em có thể nói mà không giữ lời như thế.”
Trái tim Trần Chi co rút, cô rất muốn nói cho anh ta biết, cô vẫn luôn chờ anh ta, chưa từng buông bỏ, chỉ là ông trời trêu đùa bọn họ, bọn họ đã bỏ lỡ nhau.
Nếu như anh ta xuất hiện sớm hơn một chút, cô cũng không cần…
“Tiểu Chi, chúng ta bắt đầu lại được không? Cho anh một cơ hội, cũng là cho chính bản thân em một cơ hội, em không muốn ở bên Tư Dạ, anh cũng không muốn nhìn em đi theo bên người đàn ông khác.”
Tối hôm đó sau khi gặp được cô ở khách sạn, suốt cả đêm hôm đó anh ta đều không ngủ.
Mỗi lần hít thở đều thấy trước ngực rất đau.
Anh ta hoàn toàn không cách nào tiếp nhận được sự thật Trần Chi và người đàn ông khác ở bên nhau.
“Trần Chi, em có còn nhớ rõ ước định trước đó của chúng ta không? Chúng ta muốn vĩnh viễn ở chung một chỗ, vĩnh viễn không chia lìa, sao em có thể nói lời không giữ lời như thế, sao có thể lừa anh!”
Nghe từng tiếng chất vấn của anh ta, Trần Chi rất đau lòng.
Nước mắt cứ thể rơi xuống, nhỏ xuống áo anh ta, vốn dĩ cô đã dựng lên bức tường kiên cố, trong nháy mắt này đã sụp đổ, căn bản không chịu nổi một kích.
Trần Chi chậm rãi vươn hai tay, nhẹ nhàng ôm lấy anh ta, lại dùng lực ôm lấy.
“Đương nhiên, em tin anh đi, cho dù gặp phải khó khăn gì đều không thể ngăn anh ở bên em.”
Thật sự có thể như vậy ư?
Trong lòng Trần Chi vừa vui lại vừa lo lắng.
Tư Dạ sẽ thả cô rời đi sao? An Dĩ Thần thật sự không ngại quá khứ của cô ư?
Tư Dạ sẽ thả cô rời đi sao? An Dĩ Thần sẽ không ngại quá khứ của cô ư?
Nhà họ An sẽ chấp nhận cô sao?
Cô có thể một lần nữa bắt đầu sao?
“Dĩ Thần, em…” Trần Chi muốn kể chuyện của mình và Tư Dạ cho anh ta biết, cô há miệng, sau cùng vẫn không nói nên lời.
An Dĩ Thần cao quý thánh khiết như thế, cô không muốn để cho anh ta nhìn thấy mình dơ bẩn không chịu nổi như vậy.
“Cái gì?”
Vốn dĩ dâng lên hi vọng đột nhiên toàn bộ biến mất, Trần Chi e sợ lùi lại.
Cô hít sâu một hơi, đột nhiên đẩy anh ta ra, thản nhiên nói.
“Dĩ Thần, rất xin lỗi, vừa rồi em thất thần, sau này chúng ta đừng nói mấy lời như thế nữa, chúng ta cứ xem như là bạn bè bình thường đi.”
Trong mắt An Dĩ Thần lướt qua chua xót.
“Vì sao chứ?”
“Không vì sao hết, hiện tại em là người phụ nữ của Tư Dạ, em không thể quay lại quá khứ nữa.”
“Nhưng anh không…”
“Em để ý.” Trần Chi cắt ngang lời anh ta, cũng không quay đầu lại cứ thế chạy đi.
Cô rất để ý, rất để ý, nếu như thân thể của cô vẫn sạch sẽ, cô sẽ cố gắng tranh thủ hạnh phúc cho mình.
Nhưng tất cả đã muộn rồi, cô cũng không còn cách nào quay đầu.
Cho dù An Dĩ Thần có thể tiếp nhận cô, nhà họ An cũng sẽ không tiếp nhận cô, cô không cách nào tiến vào ngưỡng cửa nhà họ An kia, cô cũng không muốn nhìn thấy An Dĩ Thần vì mình mà đối nghịch với gia đình.
Dĩ Thần, anh sẽ là hồi ức tốt đẹp nhất trong đời em, em sẽ đặt anh ở sâu trong lòng, vĩnh viễn trân quý…
Đời này em không có phúc khí, không thể cùng anh bên nhau đến già…
Ngồi lên xe taxi, nước mắt Trần Chi không nhịn được rơi xuống, cô cắn thật chặt môi, nhìn qua bên ngoài cửa sổ, nước mắt không khô.
Mọi người đều nói mối tình đầu là đẹp nhất, nhưng lúc kết thúc mối tình đầu lại rất đau khổ.
Lúc này đây cô mới chính thức cảm nhận được đau đớn khi thất tình.
Chuông điện thoại vang lên, là An Dĩ Thần gọi đến, Trần Chi không nghe máy, anh ta gọi liên tục, chuông điện thoại điên cuồng vang lên.
Không còn cách nào, cô đành phải tắt máy.
Sau đó cô vẫn luôn tắt máy, đương nhiên cũng không nghe cuộc điện thoại mà Tư Dạ gọi cho cô.
…
Vốn dĩ Tư Dạ và đám bạn của mình cùng nhau chơi đùa, làm sao cũng không có hứng nổi.
Mỗi một người đàn ông ở bên cạnh đều có một người bạn gái, mỗi người cười cười nói nói, chỉ có một mình anh hút thuốc đứng trên boong thuyền, vẻ mặt âm trầm.
Anh có thể dẫn theo người bạn gái khác đến, nhưng trong khoảng thời gian này, tất cả tâm tư và chú ý của anh đều dừng ở trên người Trần Chi, không có hứng thú dây dưa với những người phụ nữ khác.
Đương nhiên cũng không phải nói nhất định phải dẫn theo bạn gái đi chơi cùng, anh mới chơi vui vẻ…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


