Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tới sớm nửa tiếng, đã rất lâu rồi anh không về thăm trường, cho nên muốn đến sớm ngắm trường một lúc.”
Hai tay Trần Chi cầm chặt cốc trà sữa, cố gắng kìm nén rung động trong lòng.
Trước kia An Dĩ Thần đều đến đây từ sớm để chờ cô, sau đó gọi một cốc trà sữa nóng hổi, chờ lúc cô đến trà sữa vừa khéo chuyển sang ấm, rất dễ uống.
Không nghĩ đến anh ta còn nhớ rõ thói quen này.
Uống một ngụm trà sữa có hương vị đậm, Trần Chi rất trân quý chậm rãi tận hưởng hương vị ngọt ngào của trà sữa.
“Dĩ Thần… Em phát hiện anh vẫn giống như trước kia, không có gì thay đổi.” Thời gian cũng không khiến anh ta mất đi thiện lương và ôn hòa, anh ta vẫn là vương tử u buồn giống như trong trí nhớ của cô.
An Dĩ Thần nhìn cô không chớp mắt, phát ra một tiếng cảm thán.
“Thế nhưng em thay đổi…”
Trong lòng Trần Chi giật thót, cho rằng anh ta sẽ nói những lời mà cô không muốn nghe.
“So với trước kia em càng thêm xinh đẹp hơn, trước kia anh cũng đã nói rồi, Tiểu Chi là công chúa, là công chúa xinh đẹp nhất trên thế giới này, nhìn xem, không phải bị anh nói trúng rồi à, bây giờ em chính là một cô công chúa xinh đẹp.” Thế nhưng cô vẫn công chúa của một mình anh ta ư?
Hai tay Trần Chi khẽ run lên, rốt cuộc không duy trì vẻ mặt bình tĩnh nữa, cô vội vàng cúi đầu xuống, rút một tờ khăn giấy lau đi nước mắt vừa rơi xuống.
Không nhìn biểu cảm của An Dĩ Thần, Trần Chi lắc đầu phủ nhận.
“Trần Chi không phải là công chúa, cũng chỉ có anh mới cho rằng Trần Chi là công chúa, Trần Chi cũng chỉ là một cô bé lọ lem mà thôi, cô bé lọ lem vĩnh viễn không biến thành công chúa được.”
Dĩ Thần, nếu như anh biết hiện tại em là bộ dạng gì, anh còn có thể nghĩ em như thế sao?
Em đã không còn là Tiểu Chi giống như trong suy nghĩ của anh nữa.
Bây giờ anh chính là mây trắng trên trời, còn em chỉ là vũng bùn dưới đất, giữa chúng ta mãi mãi là cách biệt một trời một vực.
Một bàn tay ấm áp vươn ra nắm chặt tay cô, Trần Chi đột nhiên ngẩng đầu đối diện với ánh mắt quan tâm của An Dĩ Thần.
“Tiểu Chi, anh vẫn muốn hỏi em, vấn đề này anh đã suy nghĩ suốt năm năm, bây giờ em có thể thành thật trả lời anh không?”
“Vấn đề gì?”
An Dĩ Thần tiếp tục hỏi.
“Còn có vì sao em không trả lời thư của anh, không liên lạc với anh. Không phải chúng ta đã nói rồi à, cho dù ngăn cách hai nơi, chúng ta cũng phải giữ gìn liên lạc.”
Lần này Trần Chi lộ ra vẻ khiếp sợ, cô vô thức mở miệng đáp.
“Anh không viết thư cho em mà.”
Mới vừa nói xong, cô đã biết là chuyện gì xảy ra.
Sắc mặt An Dĩ Thần thay đổi, cũng đoán được chân tướng sự việc, thư của anh nhất định đã bị người nhà bỏ đi.
Trần Chi cười khổ một tiếng, trong lòng không biết nên vui hay khổ sở.
Vui chính là An Dĩ Thần không quên cô, trái lại còn viết thư cho cô, khổ sở chính là, sau cùng bọn họ vẫn bỏ lỡ năm năm này.
“Trần Chi…” An Dĩ Thần nắm chặt lấy tay cô, hầu kết đau đớn lên xuống.
“Anh không biết bọn họ sẽ làm như thế, rất xin lỗi, rất xin lỗi, lúc trước chắc hẳn em vẫn luôn chờ đợi tin tức của anh đúng không, thế nhưng ngay cả một lá thư em cũng không nhận được, có phải em rất khó chịu, thất vọng?”
Trần Chi cắn chặt răng không trả lời anh ta.
Anh ta nói không sai, khoảng thời gian đó, mỗi ngày cô đều chờ thư của anh ta, mỗi ngày đều sẽ chạy đến chỗ gác cổng hỏi ông cụ giữ cửa xem có thư của cô hay không.
Lần lượt chờ đợi, lần lượt thất vọng.
Sau một năm giữ vững niềm tin, rốt cuộc cô cũng đã hiểu ra, An Dĩ Thần đã quên cô, anh ta sẽ không liên lạc với cô nữa.
Nhưng mỗi ngày cô vẫn đến hỏi ông cụ xem có thư hay không, thế nhưng năm năm trôi qua, ngay cả một bức thư cô cũng không nhận được.
Cô cho rằng mình sẽ hận An Dĩ Thần, nhưng mà trong lòng cô không chút nào hận anh, từng giây từng phút đều ngóng trông anh ta.
Lúc thật sự nhìn thấy anh ta, trong lòng cô quả thật không có hận, thậm chí còn sung sướng.
So với cô, An Dĩ Thần càng thêm cảm thấy tiếc nuối, anh ta thật sự hận, vì sao người nhà luôn ngăn cản những chuyện mà anh ta muốn làm, tại sao lại phải cướp hết mọi thứ mà anh ta thích đi.
Chẳng qua bây giờ anh ta đã học được ẩn nhẫn, cho dù không giấu diếm với người nhà thì anh ta cũng sẽ không còn giống như thuở thiếu niên thể hiện ra ngoài.
“Tiểu Chi, em vẫn không trả lời vấn đề đầu tiên của anh, năm đó câu em nói với anh là có ý gì?”
Trần Chi lấy lại tinh thần, rút tay mình ra.
“Dĩ Thần, hiện tại anh hỏi những điều đó thì có ý nghĩa gì chứ, em không còn là em lúc ban đầu, anh cũng không còn là anh của trước kia.”
“Anh đương nhiên vẫn là anh của trước kia.” An Dĩ Thần vội vàng trả lời.
“Tiểu Chi… Anh vẫn giống như trước kia, tim anh… Cũng giống như trước.”
Lông mi của Trần Chi khẽ run lên, trong lòng xốn xang.
An Dĩ Thần thích cô ư? Vẫn luôn thích cô thật sao?
“Thế nhưng, anh đã có bạn gái…” Trần Chi vô thức hỏi, một giây sau, cô muốn tát cho mình một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)