Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người đàn ông càng nói càng khó nghe, đơn giản chính là nói khó nghe.
Trần Chi tức giận đến mặt đỏ bừng, cô đẩy tay anh ra, ánh mắt lạnh như băng.
“Mong anh tôn trọng một chút, anh không có tư cách nói xấu mẹ tôi.”
Người đàn ông giữ chặt tay cô, khóe miệng lộ ra độ cong bất thường.
“Đừng tỏ vẻ như trinh tiết liệt nữ gì đó, cũng đừng quên mất thân phận hiện tại của cô.”
Hất tay Trần Chi ra, anh đột nhiên đứng dậy đóng sầm cửa lại.
Trần Chi tức giận đến mức cả người run rẩy, vành mắt không khỏi đỏ lên, cô hít mũi một cái mới không cho mình khóc.
Không sao hết, chút tủi thân đó cơ bản không tính là gì, có dạng ấm ức nào mà cô chưa trải qua chứ, việc này căn bản không làm cô khổ sở.
Trần Chi không ngừng tự an ủi mình, một lát sau, quả nhiên cô không hề khổ sở, cũng không còn tâm trạng đọc báo nữa, đành phải nằm xuống ngủ.
Tư Dạ chưa quay về ngủ, vừa hay cô cũng không muốn nhìn thấy anh.
…
Ngày hôm sau, Trần Chi dậy từ sớm đi đến bệnh viện, đón mẹ xuất viện. Về đến nhà, trên mặt mẹ Trần lộ ra ý cười.
“Vẫn là trong nhà mình tốt hơn.” Bà ấy ngồi trên chiếc sofa cũ, đưa tay sờ lên ghế sofa và bàn trà, vẻ mặt tràn đầy hoài niệm.
“Mẹ, mẹ uống chén nước đi.” Trần Chi rót một cốc nước ấm cho bà ấy.
Mẹ Trần nhận lấy uống một ngụm, nhìn dì Từ bận rộn trong nhà bếp, lặng lẽ hỏi Trần Chi.
“Sao phải mời bảo mẫu thế?”
“Chẳng phải con đã nói với mẹ rồi à? Là do con mời đến chăm sóc cho mẹ.” Trần Chi ngồi sát bên cạnh bà ấy, khoác lên cánh tay của bà ấy.
“Mẹ tự chăm sóc tốt cho mình được, cần gì phải thuê bảo mẫu chứ, hơn nữa con cũng ở trong nhà, cho dù mẹ có việc gì, không phải vẫn còn có con đấy à?”
Ánh mắt Trần Chi hơi tối đi, cố gắng nở nụ cười.
“Mẹ, còn có chuyện còn chưa nói cho mẹ biết, con tìm được một công việc cố định, mỗi khi trời tối đến khách sạn Kim Đế biểu diễn, rạng sáng 1 giờ mới tan tầm, khách sạn Kim Đế cách xa nhà chúng ta, còn đi về cũng không tiện, cho nên con đã thuê một phòng ở gần đó, sau này con sẽ ở đấy, ban ngày rảnh rỗi con có thể về thăm mẹ.”
Mẹ Trần hơi cau mày.
“Công việc này quá mệt mỏi, làm khuya như thế, sức khỏe của con sao chịu nổi.”
Trần Chi mỉm cười lắc đầu đáp.
“Không sao đâu mẹ, chỉ cần ban ngày con ngủ thêm một lát là được, phần công việc này con phải rất vất vả mới lấy được, một tháng hai vạn đấy, nhiều tiền như thế đối với cuộc sống của chúng ta là một chuyện tốt. Ban ngày thỉnh thoảng sẽ có tăng ca, tiền làm thêm sẽ được tính riêng, đại khái một tháng cũng kiếm được ba vạn. Hiện tại muốn tìm một công việc cũng không phải chuyện dễ dàng gì, hơn nữa còn lương cao như vậy. Mẹ à, nếu như con từ bỏ công việc này, về sau có đốt đèn lồng cũng không tìm thấy.”
Mẹ Trần vẫn có chút không đồng ý.
“Tiểu Chi, đều là do mẹ nên con mới vất vả như thế, thật ra mẹ đều biết, nếu như không cần dùng tiền để mua thuốc khám bệnh cho mẹ, tiền con kiếm ra, một mình con tiêu dư dả.”
“Mẹ, mẹ nói như vậy quá khách sáo, mẹ sinh và nuôi dưỡng con, chẳng lẽ con không chăm nổi mẹ ư, nếu như mẹ nghĩ như thế, mẹ sẽ trở thành bà mẹ ngốc nhất trên đời này.” Trần Chi cố ý trêu bà ấy.
Mẹ Trần bất đắc dĩ cười một tiếng, trong lòng vô cùng ấm áp, đời này bà ấy có đứa con gái như Trần Chi, chính là may mắn lớn nhất của bà ấy.
Ngày này, Trần Chi vẫn luôn ở nhà đến tận năm giờ mới rời đi, trở lại biệt thự, nghe thím Chu nói Tư Dạ ra ngoài, đoán chừng hai, ba ngày mới về.
Trần Chi chỉ lạnh nhạt gật đầu, tuyệt đối không để ý khi nào Tư Dạ trở về.
Đối với cô mà nói, Tư Dạ không có ở đây, cô sẽ tự do hít thở không khí, cho nên anh càng về muộn, cô sẽ càng vui hơn.
Vừa nghĩ đến ngày mai cùng An Dĩ Thần hẹn hò, Trần Chi rất căng thẳng, không biết lúc hai người gặp mặt nên nói gì đây.
Cô nên giải thích như thế nào với An Dĩ Thần về quan hệ giữa cô và Tư Dạ…
Sáng sớm, Trần Chi ăn mặc chỉnh tề, đầu tiên là về nhà một chuyến ăn sáng với mẹ, sau đó mới đi đến nơi hẹn hò.
Bọn họ hẹn nhau ở một quán ăn nhỏ mà lúc học cấp ba, bọn họ thường xuyên đến đó gặp mặt.
Còn nhớ khi đó, cô vì cảm ơn An Dĩ Thần đã giúp đỡ mình, dẫn anh ta đến đây ăn gì đó.
Từ đấy về sau, hai người thường xuyên đến nơi này, trên cơ bản đó đã trở thành nơi ước hẹn cố định của bọn họ.
An Dĩ Thần đến sớm hơn cô, anh ta ngồi gần cửa sổ, liếc mắt đã thấy cô.
Hôm nay anh ta chỉ mặc một chiếc áo khoác vàng nhạt, quần thể thao, cách ăn mặc rất thoải mái, giống như trước kia, nhìn rất dễ chịu.
Trần Chi vẫn luôn duy trì nụ cười đi đến trước mặt anh ta ngồi xuống.
“Anh đến lâu chưa?”
An Dĩ Thần đưa cốc trà sữa đặt ở trước mặt cô, ôn hòa cười một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)