Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

77 Ngày Trao Đổi, Ám Dạ Triền Miên Chương 41: Tư Dạ Nói Khó Nghe 1

Cài Đặt

Chương 41: Tư Dạ Nói Khó Nghe 1

“Anh cùng lúc đạt được hai học vị liên quan đến chuyên ngành tài chính và quản lý học của Harvard, chẳng qua em cũng biết rồi đó, những thứ này đều không phải thứ anh muốn.”

“Đừng nói như thế, rất nhiều người muốn ra nước ngoài học tập nhưng đều không có cơ hội, anh có thể học thêm một vài thứ cũng xem như là chuyện tốt.” Cô đương nhiên hiểu ý của anh ta, anh ta thích vẽ, không thích kinh doanh.

“Đừng nói đến anh nữa, nói một chút về em đi, những năm này em vẫn luôn đánh đàn dương cầm à? Còn có, em… Từ khi nào em và Tư Dạ ở bên nhau thế?”

Rốt cuộc đề tài cũng chuyện đến trọng điểm, Trần Chi đang nghĩ xem nên trả lời anh ta như thế nào thì nghe thấy tiếng động cơ xe ở dưới lầu, Tư Dạ trở về rồi.

“Dĩ Thần, hiện tại em có chút việc, lần sau sẽ liên lạc với anh nhé.” Cô vội vàng nói, không thể để cho Tư Dạ biết cô và An Dĩ Thần liên lạc qua điện thoại, nếu không người kia sẽ nổi giận.

An Dĩ Thần nghe ra được lo lắng của cô, anh ta không chút suy nghĩ đáp.

“Ngày mai em có rảnh không? Chúng ta đến tiệm tạp hóa bên cạnh trường học gặp mặt đi.”

“Ngày mai không được…” Trần Chi cắn răng nói.

“Ngày kia đi, một giờ trưa ngày kia.”

Thật ra cô cũng rất muốn gặp mặt anh ta.

“Được, cứ quyết định như thế đi.” An Dĩ Thần đáp, sợ cô sẽ đổi ý.

“Vậy em cúp máy trước đây.” Trần Chi vừa mới cúp máy, đúng lúc Tư Dạ đẩy cửa đi vào.

Tốc độ bước đi của người này cũng quá nhanh rồi.

“Anh về rồi à.” Trần Chi không dấu vết cất điện thoại đi, vẻ mặt bình tĩnh.

“Ừ.” Người đàn ông lạnh nhạt đáp một câu, tìm quần áo sạch sẽ đến phòng tắm tắm rửa.

Chờ lúc anh đi ra, Trần Chi đang dựa người vào đầu giường đọc một quyển tạp chí.

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, đưa khăn tắm ném cho cô.

“Lau tóc cho tôi.” Trần Chi nhìn thoáng qua anh, người đàn ông không mặc áo, bên dưới chỉ mặc một chiếc quần thể thao màu đen, trên lưng còn có giọt nước chưa khô, một giọt nước theo đường cong cơ bắp rắn chắc trên người anh trượt xuống giường, lập tức bị ga giường thấm hết.

Dáng người anh rất tốt, toàn thân trên dưới đều là đường cong hoàn mỹ, không chút mỡ thừa.

Người đàn ông như vậy là người hấp dẫn nhất, nếu như quan hệ giữa cô và anh không phải bao nuôi và bị bao nuôi, nếu như trong lòng cô không có An Dĩ Thần, có lẽ cô cũng sẽ bị anh hấp dẫn.

Trần Chi mở khăn tắm để trên đầu anh, nhẹ nhàng lau, tóc của Tư Dạ vừa đen vừa rậm, rất có tạo hình, cho dù bị làm rối cũng rất đẹp mắt.

Người đàn ông này nói một cách đơn giản chính là kiệt tác hoàn mỹ của thượng đế, cho dù là phương diện nào anh đều rất nổi bật.

Trần Chi phát hiện mình càng nghĩ càng xa, cô vội vàng thu hồi suy nghĩ lại, chuyên tâm giúp anh lau khô tóc.

Sức lực của cô rất thích hợp, người đàn ông thoải mái nheo mắt, ngửi mùi hương thơm nhàn nhạt trên người cô, đột nhiên giật mình.

Vì thế anh mở miệng nói với cô.

“Ngày kia chúng tôi dự định đi chơi, cô đi cùng tôi chứ?”

Mỗi lần ra ngoài chơi, anh đều sẽ dẫn theo bạn gái, mà bây giờ bên cạnh anh chỉ có Trần Chi, dẫn cô theo cũng không sao.

Động tác của Trần Chi hơi cứng đờ.

“Ngày kia ư?”

“Ừ, có việc à?”

Ngày kia cô dự định đi gặp An Dĩ Thần, sao có thể thất hẹn như vậy được.

“Ngày mai mẹ tôi xuất viện, hai ngày sau đó tôi đều muốn đến chăm sóc cho bà ấy, tôi không đi được, tự anh đi thôi.” Thật ra cô càng muốn nói với anh, để anh dẫn theo những người phụ nữ khác đến.

Tư Dạ mở to mắt, vẻ mặt có chút không vui, còn chưa từng có người phụ nữ nào từ chối lời mời của anh.

“Nhưng cô cũng đừng quên bây giờ cô là người của tôi, tôi có thể cho phép cô ngẫu nhiên đến thăm bà ta đã là rất tốt rồi.”

“Tôi được anh bao nuôi, nhưng tôi chỉ chịu trách nhiệm lên giường với anh thôi, tôi muốn làm chuyện gì, đó là tự do của tôi, không mượn anh xen vào.”

Tích tụ suốt mấy ngày khiến Trần Chi cuối cùng cũng bạo phát, cô ném khăn tắm đi, tiếp tục tựa lưng vào đầu giường, cầm tạp chí lật xem.

Người đàn ông giữ lấy cằm cô, vẻ mặt âm ngoan.

“Cô có tin không, tôi có thể khiến mẹ cô lập tức chết đi?”

Trần Chi đột nhiên mở to hai mắt, ánh mắt lóe lên hoảng sợ và bối rối.

“Tư Dạ, anh nổi điên cái gì, mẹ tôi trêu chọc gì đến anh chứ? Anh nổi cáu, có bản lĩnh thì hướng về phía tôi mà nổi giận.”

“Ồ.” Anh cười lạnh, đưa tay nắm cằm của cô, nhìn xem dáng dấp của cô.

“Cô nói gương mặt cô xinh đẹp như thế, có phải là di truyền hay không? Chắc hẳn mẹ cô cũng là mỹ nhân nhỉ, mỹ nhân đều rất biết trêu hoa ghẹo nguyệt, nghe nói cô không có cha, có phải cô là do năm đó mẹ cô vụng trộm với người ta? Đoán chừng ngay cả chính mẹ cô cũng không biết cha cô là ai nhỉ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc