Thành phố Z, trong phòng ngủ ở một biệt thự xa hoa, đang trình diễn một tiết mục khiến người ta mặt đỏ tim đập nhanh.
Tiếng thở dốc đầy ái muội liên tiếp, quần áo của người đàn ông và người phụ nữ hỗn độn rơi đầy đất, khiến người ta mơ màng vô hạn.
Hai gò má của Trần Chi ửng hồng, cắn chặt cánh môi, hơi mở đôi mắt vừa mê ly vừa đau khổ.
Trong mắt cô được bao phủ một tầng hơi nước mỏng nhạt, còn có đau đớn và khó hiểu xóa mà không đi.
Trong trái tim giống như chôn một cái gai, hơi đụng vào một cái sẽ đau, nhưng cô chôn cái gai kia rất khá, không để nó làm bị thương trái tim cô.
Trước mặt cô là bộ ngực cường tráng đang không ngừng nhấp nhô của một người đàn ông, làn da màu lúa mạch, cơ ngực cường tráng, lúc này tràn ngập sôi sục dã tính.
Anh có gương mặt hoàn mỹ không một khuyết điểm, mỗi một ngũ quan đều giống như kiệt tác hoàn mỹ của nhà điêu khắc, bất kể người phụ nữ nào nhìn thấy dung mạo anh, đều có cảm giác tim đập nhanh.
Lúc này dưới tác dụng của tình cảm mãnh liệt, gương mặt anh mang theo tà mị hấp dẫn, giống như thuốc độc đẹp nhất, nhìn như mỹ lệ, mà lại trí mạng.
Cảm nhận được cái nhìn chăm chú của Trần Chi, Tư Dạ chậm rãi mở to mắt, lộ ra đôi mắt thâm thúy tối đen.
Đôi mắt trong suốt sáng rực, còn lóng lánh hơn ngôi sao trong trời đêm, lợi hại thâm thúy, liếc mắt một cái không trông thấy đáy.
Đôi mắt anh lạnh lùng không có một chút mê ly, lúc đang làm loại chuyện này, vẫn còn có thể duy trì sự tỉnh táo như cũ.
Anh nói cô trúc trắc cứng ngắc, vậy cô nhất định phải thay đổi dáng vẻ thờ ơ, phối hợp với anh, khiến... Anh vui sướng, khiến anh cao hứng.
Trong lòng trải qua một cuộc đấu tranh, Trần Chi vẫn nâng hai chân trắng nõn thon dài lên, thong thả vòng quanh eo anh, tư thế lại ái muội không chịu nổi.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, dưới ánh mắt thâm trầm nhìn chăm chú của người đàn ông, cô thong thả giơ tay lên, ôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh.
Động tác của cô đúng là rất trúc trắc, nhưng cũng tràn ngập hấp dẫn...
Hành động ngượng ngùng non nớt này, trêu chọc trái tim Tư Dạ.
Anh giống như bị kích thích thật sâu, trên gương mặt xuất hiện tức giận, động tác càng hung mãnh, rõ ràng là tiết tấu không khống chế nổi, ngay cả cái giường to xa hoa rắn chắc theo phong cách Châu Âu, cũng phát ra âm thanh “kẽo kẹt, kẽo kẹt”.
Trần Chi cắn chặt cánh môi, đôi môi vốn đỏ mọng tươi đẹp lúc này đã sớm không còn một chút huyết sắc.
Cô cố gắng không để mình trầm luân vào trong tình dục đáng sợ này, nhưng mà thân thể cô đã phản bội lòng cô, giữa nổi nổi chìm chìm, cô cảm thấy mình giống như một con thuyền nhỏ ở trên biển rộng, lay động theo gió, có khả năng bị nước biển nuốt hết bất cứ lúc nào.
Trần Chi hoảng hốt, sợ hãi.
Cô cố gắng khiến mình nhớ tới bộ dạng của mẹ, nhớ tới dáng vẻ bị bệnh nặng của mẹ, trong lòng cô kiên định hơn. Không có gì đáng sợ, mất đi mẹ mới gọi là đáng sợ.
Cô tất phải kiên cường, tất phải vượt qua chướng ngại tâm lý, tất phải không quay đầu lại đi tiếp!
Bóng đêm dần trở nên thâm trầm, thế giới càng ngày càng yên tĩnh, không biết lúc nào tình cảm mãnh liệt mới kết thúc.
Lúc người đàn ông trên người vừa rời đi, Trần Chi lập tức cảm thấy toàn thân lạnh lẽo tới mức phát run. Cô mệt mỏi nhắm đôi mắt lại, tay kéo lấy cái chăn quấn lấy thân thể mình theo bản năng, vùi đầu vào trong gối, giống như con thú nhỏ bị thương cuộn tròn người lại, ngủ thật say.
Tư Dạ đi từ trong phòng tắm ra, nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cô, trong đôi mắt tối đen hiện lên chút cười mỉa và rét lạnh.
Cứ thế mà cô đã không chịu nổi rồi hả?
Hành hạ vẫn còn ở phía sau, anh sẽ khiến cô biết cái gì gọi là đau khổ, cái gì gọi là thương tổn, cái gì gọi là địa ngục!
Trả thù, chỉ mới bắt đầu mà thôi!
...
Lại mở to mắt, đã là mười một giờ sáng.
Người đàn ông ở bên cạnh đã sớm rời khỏi biệt thự, cho dù tối hôm qua anh cũng một đêm không ngủ, nhưng anh có tinh thần và sức lực rất tốt.
Nghiến răng chống người dậy, Trần Chi cảm thấy hai chân vừa đau vừa mềm nhũn, không dùng được một chút sức lực.
Nhìn toàn thân đầy vết xanh tím, cô không khỏi thở dốc vì kinh ngạc.
Nước mắt thiếu chút nữa tràn mi mà ra, nhưng khi thấy chi phiếu 50 vạn ở trên tủ đầu giường, cô cố gắng ép nước mắt trở về.
Trần Chi, không thể khóc!
Đây là con đường mà mày chọn, mày không có tư cách khóc!
Dù sao chuyện này đã xảy ra, mày cứ coi như là một cơn ác mộng đi.
Bây giờ tỉnh mộng, mọi chuyện đều đã là quá khứ, mày nên quên hết những chuyện tối qua, tiếp tục đối mặt với cuộc sống của mình.
Vì không để mình thống khổ, cô chỉ có thể liều mạng an ủi bản thân, chỉ có như vậy, trong lòng cô mới dễ chịu hơn một chút.
Rất không dễ dàng chống tay xuống giường đứng dậy, tầm mắt Trần Chi không khỏi nhìn về phía giường.
Trên ga trải giường trắng tinh, có vết máu đỏ tươi, đó là bằng chứng tối hôm qua cô đã bán cơ thể mình.
Ngực Trần Chi cảm thấy khó chịu đau đớn, cô bối rối quay đầu đi, vội vàng mặc quần áo rửa mặt xong, nhanh chóng đi xuống lầu, muốn rời khỏi nơi khiến mình không thở nổi này.
Tới dưới lầu, cô đang định cúi đầu rời khỏi biệt thự, thím Chu quản gia của biệt thự đột nhiên tiến lên ngăn cản cô, máy móc mở miệng nói: “Cô Trần, cậu cả có dặn, muốn cô chuyển tới đây ở vào hôm nay, lát nữa sẽ có người đi theo cô lấy hành lý.”
Trần Chi kinh ngạc mở to hai mắt: “Vì sao? Tôi không cần chuyển tới đây ở!”
Không phải nói chỉ cần một đêm thôi sao? Chẳng lẽ Tư Dạ muốn đổi ý?
Biểu cảm của thím Chu lạnh nhạt: “Đây là cậu cả dặn dò, cô có câu hỏi gì có thể đi hỏi cậu ấy.”
“Không cần, dù sao tôi sẽ không chuyển tới đây ở.” Trần Chi nói xong câu đó, thì không quay đầu lại rời khỏi biệt thự.
Đã nói rồi, chỉ một đêm mà thôi, nếu giao dịch đã hoàn thành, cô sẽ không tiếp tục ở lại.
(Cảm ơn các bạn độc giả đã theo dõi truyện, trong lúc chờ đợi mọi người có thể bấn vào nick mình để đọc những bộ hoàn khác nha…
Do truyện gốc tác giả viết chương ngắn nên mình sẽ ghép lại để đăng, nội dung chương vẫn liền mạch nha cả nhà.)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


