Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

77 Ngày Trao Đổi, Ám Dạ Triền Miên Chương 29: Tôi Nên Trừng Phạt Cô Như Thế Nào Đây 1

Cài Đặt

Chương 29: Tôi Nên Trừng Phạt Cô Như Thế Nào Đây 1

Trần Chi hiểu vì sao An Dĩ Thần lại giải thích như thế, anh ta không muốn để cô khó xử, không muốn để Tư Dạ hiểu lầm cô chuyện gì.

Anh ta cho rằng cô thật lòng cùng Tư Dạ.

Hay là nói thật ra người mà trong lòng cô thích là…

Không có ý nghĩa gì hết, bây giờ cô cách anh ta càng lúc càng xa, đồng thời cũng mất đi cơ hội quay đầu lại.

“Dĩ Thần.” Lúc này Lưu Tư Nhã đi lên trước khoác cánh tay An Dĩ Thần.

Cũng không nhìn Tư Dạ và Trần Chi, chỉ cười ngọt ngào nói với anh ta.

“Bác gái đang gọi anh đó, chúng ta qua đó thôi, lát nữa còn phải chào hỏi khách khứa.”

Giọng điệu của cô ta mang theo mấy phần hương vị nữ chủ nhân nói chuyện.

Trần Chi nhanh chóng liếc qua Lưu Tư Nhã, ánh mắt không dám dừng quá lâu trên người bọn họ.

Thì ra anh ta cũng đã có người phụ nữ của mình, bọn họ quả nhiên không còn cơ hội.

“Xin lỗi hai người, trước mắt không tiếp được.” An Dĩ Thần ôn hòa cười với bọn họ, kéo Lưu Tư Nhã đến chỗ bà An.

Chỉ là trong nháy mắt khi anh ta xoay người, hình như ánh mắt anh ta lơ đãng lướt qua Trần Chi.

Lần gặp lại này, không nghĩ đến sẽ dùng phương thức như thế để gặp mặt, bên cạnh cô có một người đàn ông khác, bên cạnh anh ta cũng có một người phụ nữ khác.

Khóe miệng Trần Chi thoáng hiện lên nụ cười khổ, còn chưa kịp thương cảm thì chỗ cổ tay đã truyền đến cảm giác đau xót, Tư Dạ gần như thô lỗ lôi kéo cô nhanh chóng rời khỏi đại sảnh.

Trần Chi lảo đảo đi theo sau anh, nhiều lần thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống.

Cô biết Tư Dạ tức giận, cũng biết hậu quả khi anh tức giận sẽ rất nghiêm trọng, Trần Chi chỉ có thể giữ im lặng đi theo anh, chờ cơn bão táp sắp đến.

Đi đến trước xe, Tư Dạ cưỡng chế nhét cô vào bên trong xe, người cũng đi theo vào, đặt thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của cô vào trên ghế dựa.

Không gian trong xe nhỏ hẹp, bởi vì hai người đè lên nhau lại càng lộ ra chen chúc.

“Trần Chi, tôi thật đúng là đã xem thường cô, thì ra người đàn ông mà cô coi trọng chính là An Dĩ Thần, ánh mắt của cô không tệ đâu, biết trèo lên người đàn ông có quyền có thế.” Đôi môi mỏng của anh kề sát gương mặt cô, lời nói ra lạnh như băng.

Đây đã là lần thứ hai người phụ nữ này khiến anh nếm phải cảm giác thất bại, mỗi lần đều là vì người đàn ông khác, điều này khiến anh cảm thấy rất khó chịu.

Cả người Trần Chi cứng ngắc, quay đầu không nhìn nét mặt của anh.

“Chúng tôi chỉ là bạn cấp ba mà thôi.”

“Ồ, tôi biết, tình yêu cấp ba thuần khiết nhất, xa cách năm năm gặp lại, chỉ sợ tình cảm trong lòng càng thêm sâu sắc.”

“Ồ, tôi biết, tình yêu cấp ba thuần khiết nhất, xa cách năm năm gặp lại, chỉ sợ tình cảm trong lòng càng thêm sâu sắc.”

Trên gương mặt anh tuấn của người đàn ông đều là sự trào phúng, ánh mắt lưu luyến nhưng ở đáy mắt lại không có một chút độ ấm nào.

Trần Chi bị nói trúng tâm sự, đồng tử đột nhiên co rụt lại, cũng chỉ là trong nháy mắt ngắn ngủi, nhưng đủ để Tư Dạ thấy được rõ ràng.

Anh túm lấy tóc cô, ép cô quay đầu, hai người đối mặt với nhau.

Một tay còn lại của Tư Dạ vuốt ve eo cô, dùng sức xoa nắn khiến Trần Chi đau đến mức cau mày.

“Đáng tiếc, vốn dĩ lúc đầu các người có thể tình cũ quay lại, quay về bên nhau, nhưng hiện tại sẽ không bao giờ có cơ hội này nữa, bởi vì cô đã là người phụ nữ của Tư Dạ tôi, một người phụ nữ vì tiền mà làm giao dịch giơ bẩn với tôi. Cô nói xem, nếu như anh ta biết cô vì tiền mà leo lên giường của tôi, anh ta sẽ nhìn cô như thế nào.”

Đây chính là chuyện khiến Trần Chi sợ nhất, cô biết bản thân đã bẩn, nhưng cô không muốn để An Dĩ Thần nhìn thấy một mặt kinh khủng này của cô.

Đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Tư Dạ, Trần Chi lộ ra vô cùng bình tĩnh.

“Tôi và anh ấy không có quan hệ gì hết, mong anh đừng suy đoán lung tung.”

Hiển nhiên người đàn ông không tin.

“Thật ư? Nếu đã không có quan hệ gì, vì sao anh ta còn dùng ánh mắt nóng rực như thế nhìn cô? Vì sao cô lại nhìn chằm chằm anh ta không chớp mắt như thế?”

Có ư? Vừa rồi ánh mắt An Dĩ Thần nhìn cô thật sự vô cùng nóng rực sao?

Trong lòng Trần Chi dâng lên chút vui sướng nho nhỏ, nhưng nét mặt của cô lại không một chút thay đổi nào.

“Tư thiếu, tôi nghĩ chắc hẳn anh đã hoa mắt rồi, anh ấy đã có bạn gái, vừa rồi anh cũng nhìn thấy rồi đó, sao anh ấy có thể ở ngay trước mặt bạn gái mình dùng ánh mắt như thế nhìn tôi chứ?”

Người đàn ông cười khẽ một tiếng, bàn tay đã dọc theo eo cô đi đến trước ngực của cô, Trần Chi lại không dám giãy dụa một chút nào, mặc cho anh muốn làm gì thì làm.

Trong lòng cô không ngừng nói với bản thân mình, nhẫn nhịn đi, nói không chừng sau một tháng thì cô đã có thể được giải thoát rồi.

“Cô gái mạnh miệng, vừa rồi ở ngay trước mặt mọi người, cô lộ ra ánh mắt si mê với người đàn ông khác, khiến cho tôi mất hết mặt mũi, cô nói xem, tôi nên trừng phạt cô như thế nào đây?”

Nói xong tay của anh dùng sức bóp, đau đến mức sắc mặt Trần Chi trắng bệch, tiếp theo sau đó, chỗ cổ truyền đến cảm giác nói đau, Tư Dạ cắn lên làn da trắng nõn của cô, vừa cắn vừa ma sát, rất nhanh trên cổ đã xuất hiện vết máu ứ đọng.

Cổ áo bị kéo thấp, Tư Dạ gặm cắn chuyển đến trước ngực của cô…

Cửa xe không khóa, có gió lạnh từ bên ngoài thổi đến khiến cho đầu óc của Trần Chi tỉnh táo hơn không ít, cô thử giãy dụa mấy lần, chỉ đổi lấy sự áp chế càng thêm hung ác của người đàn ông kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc