Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

77 Ngày Trao Đổi, Ám Dạ Triền Miên Chương 27: Gặp Lại An Dĩ Thần 3

Cài Đặt

Chương 27: Gặp Lại An Dĩ Thần 3

Trác Dịch nhìn một lượt đám người này, chậc chậc khen ngợi.

Tư Dạ cũng không để ý đến anh ta mà đi thẳng đến chỗ bà An.

Ở thành phố Z này, nhà họ An cũng được xem như danh gia vọng tộc, có liên hôn chính trị, cũng có liên hôn thương nghiệp, có thể nói là vừa có tiền lại vừa có quyền.

Cho nên tiệc sinh nhật của bà An, sao anh có thể không đến.

“Này, cái tên nhà cậu lại không để ý đến tôi.” Trác Dịch buồn bực bĩu môi, lại nhìn thấy Trần Chi đang ngồi ở nơi xa đánh đàn.

Anh ta giống như nhìn thấy tin tức vô cùng lớn, chạy như bay đến chỗ Tư Dạ đang nói chuyện với bà An.

“Dạ, cậu nhìn xem là ai kìa?”

Người nhìn theo tầm mắt Trác Dịch còn có An Dĩ Thần.

Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, anh ta sững sờ, lập tức trên mặt lộ ra mừng rỡ.

“Dĩ Thần, anh đi đâu thế?” Không để ý đến sự tra hỏi của Lưu Tư Nhã, An Dĩ Thần vượt lên trước Tư Dạ, nhanh chân đi đến chỗ Trần Chi.

“Tiểu Chi… Là em sao?”

Tiếng đàn dương cầm im bặt, hai tay Trần Chi khẽ run rẩy, khó có thể tin ngẩng đầu, thoáng chốc đã đối mặt với đôi mắt ôn hòa kia.

An Dĩ Thần vẫn giống như trong trí nhớ của cô, dáng người cao lớn, ngũ quan anh tuấn phi phàm.

Chỉ là anh ta có chút không giống với trước kia lắm, anh ta trở nên cao lớn và mạnh mẽ hơn, trên mặt còn có hương vị thành thục, không hề giống với người thiếu niên ngây ngô u buồn như trước đó.

Hôm nay anh ta đã chân chính trở thành một người đàn ông, có một loại mị lực của đàn ông thành thục, trở nên hấp dẫn người hơn.

Giống như thế, ở trong mắt An Dĩ Thần, Trần Chi cũng trở nên không giống trước.

So với trước kia, cô càng thêm xinh đẹp hơn, dáng người phát dục cũng tốt, tản ra sự dụ hoặc nữ tính khiến người ta không cách nào xem nhẹ được.

Hai người không chớp mắt nhìn đối phương, hoàn toàn không chú ý tới, người trong hội trường đều đang dùng ánh mắt tò mò nhìn bọn họ.

Trác Dịch lén nhìn qua sắc mặt của Tư Dạ, wow, quá âm trầm.

Anh ta vội vàng thu lại tầm mắt, không chút dấu vết âm thầm lùi về sau mấy bước. Tư Dạ đã tức giận, lúc này tốt nhất nên rời xa anh mới tương đối an toàn.

“Tiểu Chi, thật sự là em!” An Dĩ Thần từ trong sững sờ lấy lại tinh thần, anh ta đi lên một bước giữ lấy tay của Trần Chi, trên mặt đều là nụ cười kích động.

Cô gái mà anh ta đã mất liên lạc suốt năm năm, cuối cùng anh ta đã tìm lại được.

“Dĩ Thần, anh thật sự là Dĩ Thần!” Trần Chi cười rộ lên, vui sướng có chút không biết làm sao.

“Quả nhiên là anh… Em biết mà, biết anh đã trở về.”

Cô từng nghi ngờ tối hôm đó là do mình nhìn lầm, hiện tại xem ra là thật, An Dĩ Thần quả thật đã về nước, bây giờ anh ta ở ngay trước mắt cô.

“Tiểu Chi, em đi theo anh, anh có rất nhiều lời muốn nói với em.” Anh ta lôi kéo Trần Chi nhanh chân đi ra bên ngoài.

Bên kia Tư Dạ uống một ngụm rượu, tiện tay đưa ly rượu cho người bên cạnh, sau đó nhanh chân đi theo bọn họ.

“Khoan đã.” Anh giữ tay Trần Chi, gọi bọn họ lại.

“An thiếu, anh muốn dẫn người phụ nữ của tôi đi đâu thế?” Môi mỏng của Tư Dạ khẽ nhếch, chậm rãi nói.

Trần Chi giống như bị kim châm, trái tim đau đến mức co quắp.

Ánh mắt An Dĩ Thần lóe lên mê mang và nghi hoặc, nhưng sau đó nhanh chóng kịp phản ứng anh đang nói gì.

Anh ta nhìn về phía Trần Chi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như cũ, khiến cho người ta không biết tâm trạng của anh ta.

“Tiểu Chi, anh ta là…”

“Người đàn ông của cô ấy.” Tư Dạ thay Trần Chi lên tiếng.

Trần Chi hơi cắn môi, nâng gương mặt nhỏ nhắn cười với An Dĩ Thần.

“Đúng thế, anh ấy nói không sai, em là… người phụ nữ của anh ấy.”

Cô sẽ không ngốc đến mức lại phản kháng Tư Dạ, cảnh cáo lần trước của anh đã đủ để cô nhớ kỹ cả đời.

Thật ra cô vốn chính là người phụ nữ của anh…

Thế nhưng vì sao khi chính miệng thừa nhận, tim của cô lại khó chịu như vậy chứ? Là bởi vì không hy vọng An Dĩ Thần biết rõ chân tướng ư?

Trần Chi buông tầm mắt xuống, không muốn nhìn thấy cảm xúc phức tạp trong mắt anh ta.

Tư Dạ thỏa mãn nhếch miệng, kéo Trần Chi đến, thành công tách bàn tay đang nắm chặt của hai người.

Anh khoác lên vai cô, tư thế thân mật, trên mặt mang theo nụ cười cưng chiều nhàn nhạt.

“An thiếu và Trần Chi là người quen cũ ư?”

An Dĩ Thần không trả lời anh, ánh mắt anh ta thâm trầm vẫn luôn dừng trên người Trần Chi, giống như muốn từ trên gương mặt của cô nhìn ra điều gì đó.

Anh ta từ trên mặt Trần Chi thấy được bất an, còn có căng thẳng.

“Đúng thế, trước kia chúng tôi là bạn cùng trường cấp ba, đã năm năm chưa gặp mặt, vì thế vừa rồi đột nhiên gặp lại cũng có chút kích động.”

Tư Dạ tỏ vẻ giật mình: “Thì ra là thế!”

Không ai nhìn thấy trong đáy mắt anh lóe lên tự giễu, vừa rồi hành động của hai người kia, căn bản không thể đơn giản dùng từ kích động để hình dung.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc