Cô thử giãy dụa mấy lần, nhưng chỉ đổi lấy sự áp chế càng thêm hung dữ của người đàn ông kia.
Trần Chi vô cùng tức giận, không ngừng giãy dụa, trong lúc hỗn loạn, xuyên qua cửa kính chắn gió mới nhìn thấy An Dĩ Thần từ trong khách sạn đi ra.
Anh ta giống như đang tìm kiếm gì đó, lúc nhìn thấy xe của bọn họ, anh ta hơi do dự một lát, sau cùng vẫn đi về phía bọn họ.
An Dĩ Thần đến đây, cô không thể để cho anh ta nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình và Tư Dạ.
Trần Chi bối rối tay đấm chân đá với Tư Dạ, muốn cho anh nhanh chóng rời đi, người đàn ông đâu biết tâm tư của cô, chỉ cho rằng cô đang phản kháng.
Trong lòng dấy lên ngọn lửa giận, nắm lấy tay cô, cố định ở hai bên, tiếp tục vùi đầu trước ngực cô, ngang ngược cắn xé.
Một bên dây lưng của lễ phục dạ hội từ trên vai trượt xuống, lộ ra hơn nửa phần bầu ngực của cô, cảnh xuân hấp dẫn.
Nếu An Dĩ Thần nhìn thấy dáng vẻ này của cô, không biết sẽ có phản ứng gì.
“Đừng mà…” Mắt thấy người đàn ông kia càng lúc càng đến gần, Trần Chi nhắm chặt hai mắt, phát ra giọng nói tuyệt vọng.
Lúc này cô hy vọng biết bao trời tối cái gì cũng không nhìn thấy, hoặc là An Dĩ Thần không nhận ra cô.
Dù là trời sập xuống cũng được, chỉ cần không để anh ta nhìn thấy dáng vẻ chật vật hiện tại của cô.
Cả người Trần Chi căng cứng, nín thở cầu nguyện, đáng tiếc ông trời không làm theo ý nguyện của cô.
“Tiểu Chi!” Cô nghe thấy được An Dĩ Thần phát ra một tiếng gọi đau lòng, sau đó trên người đầy ánh sáng, cô có thể cảm giác được Tư Dạ bị An Dĩ Thần túm ra ngoài xe.
“Khốn kiếp, anh làm gì với cô ấy thế?” An Dĩ Thần tức giận vung một quyền về phía Tư Dạ.
Tư Dạ vươn tay, dễ dàng nắm chặt quả đấm của anh ta, một quyền mạnh mẽ đánh vào trên bụng An Dĩ Thần, nhưng An Dĩ Thần cũng không lùi bước, anh ta đi lên nắm chặt cổ áo của Tư Dạ, lại đánh ra một quyền.
Tuy thân thể của anh rắn chắc, biết chút công phu quyền cước, nhưng thân thủ của anh ta còn kém xa Tư Dạ.
Người đàn ông kia tránh đi công kích của anh ta, lại một quyền đánh vào bụng anh ta, An Dĩ Thần đau đến mức sắc mặt trắng bệch, ôm bụng hơi khom người.
Trần Chi sợ đến mức mở to mắt, sắc mặt cô tái nhợt, vội vàng chỉnh lại quần áo đi ra, chắn trước mặt An Dĩ Thần.
“Đừng đánh nữa!”
“Tránh ra!” Ánh mắt Tư Dạ sắc bén, áo sơ mi hơi xộc xệch càng khiến anh có vẻ cuồng dã, không bị trói buộc.
Trần Chi kiên định lắc đầu.
“Không được, tôi không cho phép anh đánh.”
“Ồ, cô thật đúng là hết lòng bảo vệ cho anh ta đấy.”
Người đàn ông nở nụ cười trào phúng.
An Dĩ Thần gắng gượng đứng dậy, kéo Trần Chi đến phía sau mình.
Cách giải thích duy nhất chính là cô và Tư Dạ là không tình nguyện.
Đôi mắt đen của Tư Dạ liếc thoáng qua Trần Chi, khóe miệng hiện lên nụ cười tàn nhẫn.
“Tự anh hỏi cô ấy đi, là tôi cưỡng ép cô ấy, hay là do cô ấy tự nguyện. Trần Chi à, cô nói thử xem, cô là như thế nào leo lên giường của tôi.”
Trần Chi kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy sự vô tình, tàn nhẫn trong mắt người đàn ông, cô biết anh chắc chắn sẽ nói hết mọi chuyện.
Đừng mà, cho dù cô có sa đọa cũng không muốn bị An Dĩ Thần biết.
Cơ thể phản ứng nhanh hơn đại não, cô chạy đến bên người Tư Dạ, lạnh nhạt nói với An Dĩ Thần: “Dĩ Thần, đây là chuyện giữa em và anh ấy, anh có thể đừng quản không?”
Vốn dĩ An Dĩ Thần dự định hỏi, bị cô nói như thế, những lời mà anh ta muốn nói đều nghẹn ở cổ, rất khó chịu.
Nhìn cô thật lâu, anh ta nhẹ giọng nói: “Tiểu Chi, anh biết mình không có tư cách quản chuyện của em, anh chỉ quan tâm em mà thôi, em nói cho anh biết đi, tại sao em phải đi cùng anh ta? Là bởi vì em thích anh ta ư? Hay là vì nguyên nhân khác, em nói cho anh biết, cho dù xảy ra chuyện gì, anh sẽ đều giúp đỡ em.”
Cô biết anh ta sẽ giúp đỡ mình, sẽ giúp đỡ một cách vô điều kiện, thế nhưng cô không chịu nổi, đồng thời cô cũng đã mất đi cơ hội quay đầu.
Cuộc giao dịch này chỉ có Tư Dạ mới có tư cách nói ngừng, cô mãi mãi không có quyền rời đi.
Cô còn có mẹ cần chăm sóc, tính cách của bà ấy nhu nhược nhát gan, cô không thể trêu vào nhân vật lớn như Tư Dạ.
Vì thế cô chỉ có thể phụ lòng ý tốt của anh ta.
Đè nén chua xót trong lòng, Trần Chi lãnh đạm lên tiếng.
“An Dĩ Thần, anh đừng hỏi nữa có được không? Em đi cùng anh ấy, đương nhiên là có nguyên nhân của mình, cho dù là nguyên nhân gì, đều là do em tự nguyện.”
“Chúng ta trở về đi, tôi không muốn ở đây nữa.”
Cô rất căng thẳng, sợ Tư Dạ không phối hợp với cô. Nếu như anh tiếp tục trào phúng cô, hoặc là nói ra chân tướng, như thế cô vĩnh viễn sẽ không có cách nào ngẩng đầu trước An Dĩ Thần.
Tay cô vô thức nắm chặt tay anh, Trần Chi hơi cắn môi, mong đợi nhìn anh.
Sắc mặt người đàn ông không chút thay đổi nhìn chằm chằm cô một lúc, đột nhiên đưa tay ôm lấy eo cô, mạnh mẽ hôn lên môi cô.
Trần Chi giật mình mở to hai mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)