Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đây chính là sự thật, không có gì hay để thừa nhận.
Thấy cô không chút nào tức giận, Tư Dạ cảm thấy rất vô vị.
“Mỗi tuần lễ sẽ thanh toán cho cô 20 vạn, tuần cuối cùng sẽ đưa hết cho cô.”
“Được.” Trần Chi gật đầu, như thế cũng không tệ, ít nhất nếu như không lấy được tiền, cô có thể tùy ý dứt áo ra đi bất kỳ lúc nào.
Sau khi Tư Dạ rời đi, cô mặc quần áo xong rồi xuống lầu, ăn bữa sáng do thím Chu chuẩn bị rồi về nhà thu dọn hành lý.
Hành lý của cô rất đơn giản, chỉ có mấy bộ quần áo, những cái khác không cần mang, trong biệt thự muốn cái gì có cái đó.
Đi đến bệnh viện, sắc mặt mẹ Trần nhìn khá tốt, trong lòng Trần Chi cũng theo đó tốt hơn.
“Mẹ à, đây là 5000 tệ, mẹ cầm theo bên người, cần gì thì bảo dì ra ngoài mua cho mẹ.” Cô nhét một phong bì vào trong tay mẹ Trần.
“Mẹ đâu cần nhiều tiền như thế, con giữ lấy mà tiêu.” Mẹ Trần từ chối không nhận.
“Mẹ cầm lấy đi, ngộ nhỡ có việc gì cần dùng gấp, con lại không có bên người mẹ thì sao?”
Mẹ Trần nghe cô nói như thế cũng cảm thấy có lý, đành nhận lấy tiền.
Ánh mắt Trần Chi dừng trên tờ báo đặt ở đầu giường, nhìn thấy người đàn ông mặc âu phục phẳng phiu trong đó, vẻ mặt cô hơi cứng đờ.
“Mẹ chỉ muốn giết thời gian nên bảo dì mua cho mẹ tờ báo.” Mẹ Trần cầm tờ báo, lật vài tờ, che đi ảnh chụp Tư Dạ.
Trần Chi khôi phục lại vẻ bình thường.
“Mẹ à, mẹ muốn ăn gì, con xuống dưới mua về.”
“Con mua gì cũng được.” Cả đời này đối với rất nhiều chuyện, mẹ Trần đều đạm bạc, tuyệt đối không giống một bà chủ gia đình tính toán tỉ mỉ.
Tính cách của Trần Chi cũng giống với bà ấy, đối với rất nhiều chuyện cũng không để ý, luôn là dáng vẻ lạnh nhạt.
Chăm sóc cho mẹ ăn xong, cô lại đến tìm bác sĩ để nói chuyện, hy vọng bệnh viện có thể giúp đỡ tìm trái tim phù hợp, cô muốn nhanh chóng để mẹ làm phẫu thuật.
Bác sĩ đồng ý giúp cô để ý, khi nào tìm được trái tim thích hợp sẽ liên hệ với cô.
Thế nhưng mẹ Trần vừa phát bệnh, trong vòng hai tháng không thể làm phẫu thuật, phải tĩnh dưỡng cho khỏe mới tiến hành phẫu thuật được.
Vừa hay hai tháng này, cô có thể gom góp đủ tiền.
Tuy được Tư Dạ bao nuôi, nhưng Trần Chi vẫn không từ bỏ công việc của mình.
Tối hôm nay có một buổi biểu diễn, cô đến bữa tiệc đó trước lúc sáu giờ, ngồi trước đàn dương cầm, duyên dáng đàn.
Hai năm qua, khách sạn lớn nhỏ trong thành phố Z này cô đều đã từng đến biểu diễn, bởi vì dáng dấp cô xinh đẹp, đàn dương cầm cũng hay, rất nhiều khách sạn muốn tìm người đều sẽ nghĩ đến cô.
Dẫn theo bạn gái, khóe miệng An Dĩ Thần mang theo nụ cười, giống như vương tử cao quý ôn hòa, chậm rãi đi vào trong đại sảnh.
Anh ta vừa đi đến, sự chú ý của mọi người lập tức đổ dồn lên người anh ta.
“An thiếu, đã lâu không gặp, nghe nói gần đây anh mới về nước?” Có người mượn cơ hội lên bắt chuyện.
An Dĩ Thần nhận lấy ly rượu mà nhân viên phục vụ mang đến, cười rất ôn hòa.
“Đúng thế, tôi vừa mới về được nửa tháng, hôm nay mượn bữa tiệc sinh nhật của mẹ, thuận tiện gặp mặt mọi người.”
“Nghe nói ở nước Mỹ, An thiếu ra sức học ngành quản lý và tài chính, bây giờ đạt được cùng lúc hai học vị tiến sĩ.” Có người khen ngợi.
An Dĩ Thần cũng không xem đó là vinh quang, cho dù người khác có nói gì, anh ta đều có thể duy trì thái độ khiêm tốn hữu lễ, không kiêu ngạo, không tự ti, khiến cho người ta cảm thấy rất dễ chịu.
Còn có người chú ý đến bạn gái bên cạnh anh ta.
“Vị này chính là thiên kim của Lưu tư lệnh, cô Lưu Tư Nhã đúng không?”
Lưu tư lệnh chính là nhân vật nổi danh trong giới chính trị của thành phố Z, rất nhiều người đều muốn có chút giao tình với nhà họ Lưu, lúc này nhìn thấy cô chủ nhà họ Lưu, đương nhiên muốn đến nịnh bợ.
Lưu Tư Nhã vẫn luôn khoác tay An Dĩ Thần, đối mặt với đám người nịnh nọt, cô ta đã quá quen thuộc.
Cô ta không chỉ có dáng dấp xinh đẹp, khí chất cũng tốt, vừa nhìn là biết thiên kim tiểu thư xuất thân hào môn.
Bởi vì biết An Dĩ Thần sẽ tới tham gia bữa tiệc, cho nên rất nhiều phu nhân hào môn đều dẫn theo con gái đến, hy vọng dính được chút quan hệ với nhà họ An.
Lúc này nhìn thấy Lưu Tư Nhã và An Dĩ Thần đứng chung một chỗ, bọn họ phát hiện mình không chen vào được.
An Dĩ Thần dáng dấp cao ráo lại đẹp trai, nụ cười xán lạn ấm áp như ánh mặt trời, gia thế lại tốt, thật đúng là một đối tượng kết hôn hoàn mỹ.
Đáng tiếc hoa đã có chủ.
Nếu cô gái kia là những người phụ nữ khác thì còn tốt, nhưng cố tình là con gái của Lưu tư lệnh, bọn họ muốn chen một chân cũng không có cơ hội.
Ngay tại lúc các thiên kim tiểu thư buồn bực, có hai người đàn ông đi vào trong đại sảnh của bữa tiệc, so với An Dĩ Thần càng thêm chói mắt hơn, hấp dẫn người hơn.
“Dạ, tôi biết ngay mà, cậu đi đến đâu đều là một cục nam châm, hấp dẫn ánh mắt của mọi người.”
Trác Dịch nhìn một lượt đám người này, chậc chậc khen ngợi.
“Nhất là phụ nữ, cậu nhìn ánh mắt của bọn họ đi, sắp rơi đến nơi rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


